i chia tay của tớ như vậy, có phải là anh ấy không thích tớ không?”
“Cậu muốn anh ấy làm phiền cậu không buông tay à? Làm ầm ĩ đến mức ba mẹ cậu cũng biết, làm loạn không cho cậu đi tìm hạnh phúc cậu muốn ư?”
“Đương nhiên không phải!”
“Vậy bây giờ không phải tốt rồi sao?”
“Nhưng Tang Tang. . . . . . Sao mình lại cảm thấy. . . . . rất khó chịu.” Tiểu Ly kêu lên đau khổ.
Phụ nữ bẩm sinh đều có khuyết điểm nói một đằng nghĩ một nẻo, đặc biệt là về chuyện đàn ông. Lý trí nói cho cô biết đừng có dong dài dây dưa. Sâu trong nội tâm lại hi vọng người đàn ông kia tốt nhất vẫn nên quấn lấy mình nói lời yêu thương.
“Cô giáo Trần muốn sắp xếp cho mình đi xem mắt, cậu bảo mình có nên đi hay không?”
“Không đi. Vừa mới chia tay với Trần Ngộ Bạch xong đã đi xem mắt. Làm tổn hại tới mặt mũi của anh ta, cũng không tôn trọng đối tượng xem mắt của cậu.”
“Ừm, đúng! Ặc – - Nhưng cô giáo Trần sẽ đánh chết mình mất.”
“Ngày mai về thành phố C, mình cần cậu giúp sức.”
“Hả? Tang Tang, cậu muốn nói với Lý Vi Nhiên chuyện cậu là tiểu như nhà họ Tần à?”
“Ừm, phải nói thôi. Chẳng qua là lúc trước, mình muốn thẳng thắn với ba chuyện Lý Vi Nhiên trước. Năm nay có thể mình cực kỳ thê thảm rồi.” Giọng điệu của Tần Tang hờ hững, nhưng lại cực kỳ chắc chắn nghiêm túc.
Sau bữa tiệc ngày mùng ba sẽ nói với ba, Tần Tang thầm hạ quyết tâm. Làm con gái ngoan ngoãn nhiều năm như vậy, cô vẫn muốn nổi loạn một lần.
. . . . . . . .
Ngày mùng ba ở nhà họ Tần.
Bốn giờ sáng Tần Liễu đã thức dậy, chạy qua chạy lại giữa phòng của mình và phòng Tần Tang. Thay không dưới mười lăm bộ lễ phục, tóc và trang điểm lại càng khỏi phải nói, làn da mềm mại trên mặt đã chà xát đến ửng đỏ cả lên.
“Tần Liễu, chị mặc bộ nào cũng đẹp hết cả, thật đấy.” Tần Tang thoa má hồng, nhìn Tần Liễu chỉ mặc đồ lót lựa chọn đồ bên giường qua tấm gương trang điểm, “Thật ra đối với những người đàn ông này mà nói, quan trọng không phải chị mặc đồ gì, mà là chị không mặc đồ có dáng vẻ thế nào.”
“Tần Tang em xấu lắm!” Tần Liễu hờn dỗi, sốt ruột so sánh ba bộ váy dạ tiệc ngắn một trắng một đen một hồng, “Em xem, là màu đen đoan trang nổi bật tốt hơn, hay là màu trắng tinh khiết nhã nhặn tốt hơn? Hay là màu hồng hoạt bát tao nhã, thanh xuân dào dạt?”
“Chị muốn đạt hiệu quả gì?”
“Ừm. . . . Hôm nay có một người tới, chị muốn làm cho anh ấy thấy kinh ngạc.” Tần Liễu nói rất trang nhã.
Bữa tiệc bắt đầu lúc mười hai giờ đúng, Tần Tang nhìn thời gian, còn chưa tới một tiếng nữa. Cô đã sửa soạn xong xuôi, mặc chiếc váy dài tơ lụa màu xanh, vô cùng đơn giản. Nhìn kỹ thì trên váy có hình vẽ hoa hồng chìm, cực kỳ đặc biệt. Cô uốn tóc lên, dùng kẹp tóc màu đen để cố định, đánh rối và dùng gel để định hình. Cô đeo chiếc vòng cổ Lý Vi Nhiên tặng cô đêm tốt nghiệp, sáng lấp lánh tinh tế trên cần cổ thon dài trắng nõn của cô, làm cả người cô hoạt bát hẳn lên.
“Người đàn ông thế nào khiến cho nhị tiểu thư nhà họ Tần nảy mầm tình yêu vậy?” Tần Tang đi tới chọn đồ cho cô ấy, cười hỏi.
Tần Liễu cắn môi cười, “Một người đàn ông. . . . hư hỏng.”
“Người đàn ông thế nào khiến cho nhị tiểu thư nhà họ Tần nảy mầm tình yêu vậy?” Tần Tang đi tới chọn đồ cho cô ấy, cười hỏi.
Tần Liễu cắn môi cười, “Một người đàn ông. . . . hư hỏng.”
“Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu. Nhưng nếu xấu xa quá thì chị sẽ bị tổn thương đấy. Nên có chừng mực nhất định thôi, Tần Nhị tiểu thư cần phải nắm chắc.” Tần Tang chọn cho Tần Liễu chiếc váy ngắn màu xanh nhạt, tôn lên màu da và dáng người mảnh khảnh của cô ấy.
Sau khi thay xong, Tần Liễu soi gương, quả nhiên cảm thấy rất đẹp. Cô ta vui mừng đi thử trang sức, lại hỏi Tần Tang: “Trình Hạo nhà em không xấu hả? Dạo gần đây không phải lại lên báo sao? Cùng với minh tinh CC gì đó, bé con nhà người ta mới mười sáu tuổi mà anh ta cũng chơi được.”
Từ nhỏ Tần Tang đã biết điều hơn những đứa trẻ khác trong nhà. Từ bài vở đến hôn sự, chưa cần người lớn mở miệng cô đã biết nên làm thế nào để cha mẹ vui lòng. Sau kỳ thi đại học, ba nói con gái nên học ngành gì thực tế thì tốt hơn. Tần Tang lẳng lặng rút sơ yếu lý lịch đăng ký vào học viện nghệ thuật ở nước ngoài, đăng ký vào đại học C không xa nhà, học hành yên ổn bốn năm. Năm đại học thứ hai, Tần trạch tổ chức một bữa tiệc thực ra là để cho hai chị em chọn người yêu. Tần Liễu lớn hơn một tuổi chỉ coi là trò đùa, nhưng chẳng bao lâu sau Tần Tang lại mỉm cười dẫn Trình Hạo về nhà ăn cơm.
Hình như ngoại trừ mấy lần bỏ nhà đi hồi mới về nhà, ba chưa bao giờ nhíu mày vì bất cứ chuyện gì của Tần Tang. Tuy nhiên ông thật sự là người vô cùng kỹ tính và nghiêm khắc.
Nhưng người xuôi gió xuôi nước như Tần Tang vẫn chưa chọn được chồng. Lòng Tần Liễu có phần lo lắng, hình như người đàn ông hư hỏng kia còn phong lưu hơn của Trình Hạo! Về sau Tần Liễu cô cũng thường xuyên chịu tổn thương giống cảnh tượng hôm nay Tần Tang phải đối mặt ư? Thật chán! Nhưng ai đã khiến mình mới liếc mắt đã thích nụ cười xấu xa của anh ấy chứ?
“Tần Tang, em nói xem, yêu rồi hối hận tốt hơn, hay là hối hận không có tình yêu thì tốt hơn?”
“Vế trước.”