Polaroid
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210012

Bình chọn: 9.5.00/10/1001 lượt.

, không có bạn gái, em đi cùng anh nhé?”

“Không được.”

“Là bữa tiệc nhà Tang Tang đó…!”

“Không đi.”

“Lý Vi Nhiên cũng đang trên đường tới đó…”

“Cái gì?!”

An Tiểu Ly nhảy phắt lên, bổ nhào tới mở cửa xe ngồi vào trong, vội vàng hỏi: “Lý Vi Nhiên tới bữa tiệc nhà Tang Tang ư?

“Ừm!” Sở Hạo Nhiên rất đắc ý.

“Mẹ kiếp!” Sau khi nhận được sự “giáo dục” của Trần Ngộ Bạch. An Tiểu Ly rất khi nói bậy. Nhưng lúc này cô không kìm được nữa mà chửi ầm lên, “Vậy tại sao anh không báo cho Tang Tang?”

Cô vội vã lấy điện thoại ra gọi cho Tần Tang. Nhưng không biết có phải Tần Tang đã đi chuẩn bị tiệc không mà không thấy có ai nghe máy. Sở Hạo Nhiên thấy dáng vẻ gấp gáp của cô rất đáng yêu, không nhịn được vươn tay ra nhéo má cô, nhưng cô lại gạt "> tay anh ta ra, “Sở Hạo Nhiên anh không phải là người à?! Tại sao không báo cho Tang Tang biết Lý Vi Nhiên sẽ tới?!”

Sở Hạo Nhiên tủi thân thổi vệt đỏ trên tay, nháy mắt tỏ vẻ ngây thơ, “Vị hôn phu của Tang Tang và anh trai bắt tay giúp đỡ cô ta thoát khỏi biển khổ rối bời. Xin hỏi anh nên dùng lý do gì để phá rối họ đây?”

“Vị hôn phu? Tang Tang đính hôn rồi hả? Cùng ai?” Tiểu Ly ngạc nhiên, cô chưa từng biết Tang Tang có vị hôn phu!

“Trình Hạo. Hồi trước cậu ta cũng chơi cái ABC đó cùng hội anh và Tần Dương, Tiêu Dật. Họ chưa đính hôn chính thức nhưng hai hai nhà đều đã ngầm thừa nhận, chỉ chờ Trình Hạo quyết định thì sẽ cử hành nghi thức luôn” Tay Sở Hạo Nhiên bị cô nắm lấy, tâm trạng vui sướng, ánh mắt nhìn cô càng dịu dàng thắm thiết.

An Tiểu Ly hoang mang, Trình Hạo thì cô biết. . . . . Nhưng không phải Tang Tang nói hai người là “đồng bọn” sao? Thì ra điều Tần Tang muốn nói thẳng không chỉ là thân phận, mà còn chuyện này nữa?

“Anh đưa em đi mau! Nhanh lên! Em phải gặp Tang Tang, chắc chắn cô ấy phải chịu cú sốc lớn!” Tiểu Ly lay cánh tay Sở Hạo Nhiên với vẻ đáng thương.

Sở Hạo Nhiên cảm thấy trái tim cũng bị cô ấy làm lung lay. Hay quá, đúng là không uổng công anh ra sức giúp đỡ Tần Dương thuyết phục Trình Hạo gạt Tần Tang diễn trò này.

“Thật ra dù cho hôm nay Lý Vi Nhiên không tới, Tần Dương và Trình Hạo vẫn tìm cơ hội khác. Dù cho bây giờ em nói cho Tần Tang biết, Tần Tang cũng không tránh được nữa rồi. Hơn nữa, em cũng không thể mặc đồ thể thao được nhỉ? Công chúa nhỏ, chúng ta đi mua đồ trước nhé?” Sở Hạo Nhiên cúi đầu hôn lên tay cô

An Tiểu Ly rút tay lại, kìm nén sự khó chịu trong lòng, gật đầu.

Sở Hạo Nhiên đã chuẩn bị từ trước, lái xe tới salon quen thuộc thì một bộ váy dạ hội ngắn màu đỏ rực đã chờ sẵn ở đó. Thời gian gấp rút, Tiểu Ly thúc giục người trang điểm không ngừng, nhưng trang điểm làm tóc xong cũng đã hơn mười hai giờ. Tóc cô được uốn thành lọn to quyến rũ, trang điểm kiểu khói tao nhã. Tiểu Ly xách chiếc giày cao gót màu đỏ trong tay, nâng váy chạy vội ra ngoài. Sở Hạo Nhiên lắc đầu chạy đuổi theo dưới ánh nhìn tò mò của toàn bộ nhân viên trong tiệm.

. . . . . .

Hai người xuất hiện làm bữa tiệc náo động hẳn lên.

Sở Hạo Vân thấy em trai dắt người đẹp nhỏ xinh tiến vào thì nhíu mày. Tiêu Dật nhìn thấy vậy thì huých Tần Dương.

“Hạo Nhiên, thằng nhóc này sao bây giờ mới đến? Đã xong bữa trưa rồi!” Tần Dương giành lời chất vấn trêu chọc Sở Hạo Nhiên trước Sở Hạo Vân, “Đây là ngọc bích của nhà cậu sao?”

Sở Hạo Nhiên thoải mái ôm lấy An Tiểu Ly đang nhìn tới nhìn lui, giới thiệu: “An Tiểu Ly, tình yêu chết đi sống lại gương vỡ lại lành của em.”

Tiểu Ly nhìn thấy Tần Tang đang ngồi trên ghế sô pha với biểu cảm ngẩn ngơ thẫn thờ chưa từng có. Cô vô cùng đau lòng, còn đâu để ý đến lời nói của Sở Hạo Nhiên.

Tiêu Dật và Trình Hạo nhìn thoáng qua, cùng nhún vai, nhưng Tần Dương lại sửng sốt mà nhìn Tần Tang.

Sau khi đám người Dung Nham xuất hiện Tần Tang không mở miệng nói gì nữa. Sau bữa trưa, ba anh em Lương thị xuất hiện bất ngờ, các ông lớn bên Thành Tây vây quanh nói chuyện kinh doanh. Dung Nham "> vì gạo bạo vì tiền. Trần Ngộ Bạch là kho dữ liệu sống. Lý Vi Nhiên kết hợp tin tức mà hai người đưa ra, tổng hợp được kế hoạch tỉ mỉ chính xác. Ba người "> bạo thuyết phục phân nửa những kẻ ham thương trường ở đây. Lương thị làm được lớn như vậy cũng không phải là không có nguyên do.

Sở Hạo Nhiên liếc nhìn Trần Ngộ Bạch đang mỉm cười trong đám người, bàn tay siết chặt lại, cười dịu dàng với Tiểu Ly đang mải để ý đến Tần Tang: “Ra kia ngồi đi.”

Vọt tới chỗ Tần Tang và Trình Hạo, Tiểu Ly ngồi xuống cạnh Tần Tang, phủ lên tay cô ấy, nhẹ giọng hỏi: “Không sao chứ?”

Tần Tang không nói gì, nhìn đầu gối mình không chớp mắt, hai tay nắm chặt đến nỗi khớp ngón tay đã trắng bệch.

Tiểu Ly tách từng ngón tay của cô ấy ra, cầm lấy bàn tay mướt mồ hôi lạnh của cô ấy trong tay mình, “Tang Tang!”

Khung cảnh rất kỳ quặc, Tần Dương, Trình Hạo, Sở Hạo Nhiên đã biết mọi chuyện từ lâu. Lúc này lại làm như không thấy vẻ kỳ lạ của Tần Tang, cùng trò chuyện vui vẻ với mọi người. Tần Liễu chẳng biết đi đâu rồi, Tần Hòe vẫn yên lặng. Tần Dương cố tình xếp cậu ngồi ở góc sáng sủa, cậu chỉ có thể lo lắng nhìn Tần Tang. Những người khác không biết chuyện, dù sao cũng