Tần Tang chuốt mascara, không hề suy nghĩ mà trả lời cô ấy.
Tần Liễu cười, nhân tiện soi gương mỉm cười để đánh má hồng, nhìn trái nhìn phải, cảm thấy hài lòng, “Ừm, chị cũng thấy như vậy hay hơn.”
. . . . . .
Trình Hạo đã tới từ lúc hơn mười một giờ, tìm đến phòng Tần Tang theo thói quen. Tần Tang đang trang điểm lại chuẩn bị xuống nhà.
“Wow…!” Trình Hạo tỏ vẻ kinh ngạc vòng nửa đi quanh Tần Tang, “Tang Tang, anh hối hận rồi! Có vợ xinh đẹp như vậy mà lại chắp tay dâng cho người ngoài thì thật không cam lòng!”
Tần Tang liếc nhìn mình trong gương, cười thản nhiên: “Xinh đẹp hơn CC à?”
Trình Hạo tự làm mình bẽ mặt, xấu hổ ho hai tiếng, làm bộ làm tịch bước tới một bên nghiên cứu đồ trang trí trên tường.
“Mấy ngày nay em sẽ chọn thời gian nói với ba việc Lý Vi Nhiên. Bên nhà anh có cần chú ý gì không? Chúng ta không đính hôn chính thức, nên không liên quan tới sính lễ gì đó chứ?” Tần Tang soi gương, không biết có chuyện gì mà cô cảm thấy hình như có điều bất thường.
Trình Hạo sờ cằm, lắc đầu. Tần Tang cười xinh đẹp, “Xuống nhà thôi. Diễn một màn cuối cùng rồi chúng ta chia tay trong hòa bình.”
Trình Hạo cười rất khó hiểu, cúi thấp đầu che giấu vẻ áy náy chợt lóe lên trong mắt, “Ừm, đi thôi.”
. . . . . .
Khách khứa đến gần đông đủ, Tần Uy và Vương Di chào hỏi khắp lượt. Tần Dương, Tần Liễu, Tần Hòe và Tần Tang, Trình Hạo ngồi trên chiếc sô pha lớn ở phòng khách, nói chuyện với vài vị khách trẻ tuổi.
“Còn thiếu ai vậy, sao vẫn chưa ăn cơm? Đến đây từ sáng sớm còn chưa có gì vào bụng, tôi đói lắm rồi.” Tiêu Dật luôn lười biếng, “Tần Dương, người lớn nhà cậu mãi là ban ngày không hiểu đêm đen.”
Tất cả đều cười. Đúng vậy, tiệc tùng của các nhà đều là tiệc tối kiểu Tây, ăn buffet. Mà nhà họ Tần luôn ăn đồ Trung Quốc quy củ. Buổi chiều mọi người chơi golf trong nhà, chơi mạt chược, tán gẫu, uống trà chiều. Buổi tối mở tiệc theo kiểu Trung Quốc truyền thống. Ai ai cũng có thể thấy được sự kỹ tính và nghiêm túc của Tần Uy.
Tần Trang nghe thấy anh ta than phiền như vậy, vội vàng dặn người hầu mang lên ít vằn thắn cho Tiêu Dật ăn lót dạ. Trình Hạo lại cau mày đẩy đồ ăn vặt trên bàn tới trước mặt Tiêu Dật, “Có biết hai chữ đáng ghét viết thế nào không? Trên mặt cậu có viết đấy.”
Tần Dương vỗ tay cười to: “Mọi người có thấy không? Em rể của tôi xót bà xã đấy!”
Trong tiếng cười đùa, Trình Hạo khoát tay, nhân tiện ôm nhẹ Tần Tang đang mỉm cười ở bên cạnh. Hình ảnh vô cùng ngọt ngào, bầu không khí tốt đẹp.
Tần Liễu chợt đụng nhẹ vào Tần Tang, trong tiếng nói khẽ là vẻ kích động không ngớt, “Tần Tang, người mà chị nói đến thật rồi! Em nói bây giờ chị có nên cười với anh ấy không?”
Tần Tang vẫn nở nụ cười e thẹn tiêu chuẩn trong mắt mọi người, ngẩng đầu chậm rãi làm bộ như vô tình nhìn thấy người trong lòng Tần Liễu. Lại thấy Dung Nham phong độ đang bắt tay hàn huyên với Tần Dương, Trần Ngộ Bạch đứng một bên, người đứng bên kia đang mỉm cười với cô, cũng chính là Lý Vi Nhiên.
Trong nháy mắt đó, thứ đang gào thét tiến tới là dải lụa vận mệnh trùng điệp màu đen, phủ lên mặt, che kín mắt mũi của Tần Tang, khiến cô không thở nổi, trái tim cũng ngừng đập.
Nếu thời gian có thể dừng trước thời khắc này. Tần Tang thậm chí bằng lòng chết đi. Nhưng kim giây vẫn tích tắc, mọi người vẫn chuyện trò vui vẻ. Không có điều gì tạm dừng bởi vì bi thương trong lòng Tần Tang cô.
“Tang Tang?” Trình Hạo cúi đầu nói nhỏ thân thiết bên tai cô, “Làm sao mà lại ngẩn ra vậy?
Tần Dương dẫn hội Dung Nham đến, giới thiệu từng thiếu gia tiểu như trong nhà, “Em gái thứ hai Tần Liễu, em gái thứ ba Tần Tang và em trai út Tần Hòe. Vị này là tổng giám đốc công ty xây dựng vừa nhậm chức, Trình Hạo, bạn trai của Tần Tang.”
Trình Hạo mỉm cười với Lý Vi Nhiên, cánh tây ôm Tần Tang siết chặt, làm cho cô cứng ngắc tựa vào người anh. Tần Hòe đứng bên cạnh thầy sắc mặt Tần Tang trắng bệch, rất không đành lòng. Nhân lúc hỗn loạn khi mọi người ùa tới chào hỏi anh em Lương thị, Tần Liễu và Tang Tang ngồi xuống, cậu vươn tay ra cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tần Tang.
Lý Vi Nhiên nói chuyện xã giao thành thạo, ánh mắt thi thoảng vẫn lướt qua mặt Tần Tang. Như thể anh chừa từng nghe thấy đoạn giới thiệu như lưỡi dao cắm thẳng vào tim của Tần Dương. Như thể anh không thấy Tang Tang của anh nói cười ríu rít tựa vào lòng người đàn ông kia. Như thể hai người chưa từng yêu nhau. Như thể, anh chưa bao giờ quen cô gái tên là Tần Tang.
. . . . . .
An Tiểu Ly đứng trước khu nhà chuẩn bị bắt xe taxi đến nhà Trần Ngộ Bạch lấy đồ. Theo như tin báo của Cầm Thú, hôm nay mấy người đều đi dự tiệc. Nên cũng tránh khỏi việc lúng túng khi gặp nhau.
Có lẽ do năm mới nên xe cộ trên đường rất ít, đợi mãi mà chẳng thấy chiếc xe taxi nào. An Tiểu Ly đang chán nản gửi tin chức mừng năm mới ở ven đường thì một chiếc Ferrari màu bạc đã chậm rãi dừng trước mặt cô.
Ngồi trong xe là Sở Hạo Nhiên cười với cô rồi cầm điện thoại gọi cho cô. An Tiểu Ly nhìn anh ta rồi lại nhìn điện thoại, chẳng hiểu chuyện gì nhấn núi nghe máy.
“Làm gì thế?”
“Hôm nay anh muốn tham dự một bữa tiệc