không có ai nói chuyện với Tần Tang, để mặc cô ngồi lặng yên giống như búp bê, như thể lạc ngoài đảo xa.
“Tang Tang, cậu tồn tại, thật đấy, cậu tồn tại mà!” Tiểu Ly vội vàng nói khẽ bên tai cô. Nói liền vài lần, Tần Tang mới ngẩng đầu lên, đôi mi dài rậm chớp chớp, đôi mắt cô ấy hoàn toàn không có tiêu điểm.
An Tiểu Ly như được nhìn thấy cô bé gõ cửa nhà nàng trong buổi đêm hơn mười năm trước, “Tiểu Ly, tớ còn tồn tại không?” Lúc đó, ánh mắt Tần Tang cũng mờ mịt như vậy. Cô hỏi với giọng yếu ớt, khiến Tiểu Ly hoàn toàn tỉnh ngủ.
Buổi đêm đầu thu mát lạnh đó, không biết Tần Tang trở về thành phố C thế nào, đi chân không, tóc tai bù xù, không dám trở về nhà dì Diệp, chỉ có thể tìm tới người bạn duy nhất để hỏi một câu. Tang Tang có tồn tại không? Vì sao. . . . . . ngay cả Tang Tang cũng không cảm nhận được?
“Tiểu Ly.” Cuối cùng Tần Tang cũng nhận ra người bạn thân đang ở trước mắt, gọi một tiếng khẽ khàng, đôi môi ngập ngừng rồi lại không nói gì nữa.
“Mình biết mình biết,” Tiểu Ly cũng không quan tâm đây là đâu, đứng dậy ôm đầu Tần Tang vào trong ngực, vỗ nhẹ lên lưng cô ấy, “Tang Tang, cậu tồn tại, mình biết.”
Tần Tang không chịu đựng được nữa, những giọt nước mắt cuối cùng cũng tuôn trào mãnh liệt.
Tần Tang và An Tiểu Ly thành tiêu điểm ngay lập tức, đại sảnh yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người nhìn về đây. Trình Hạo và Sở Hạo Nhiên liếc mắt nhìn nhau, một người đứng lên kéo Tiểu Ly, một người ôm chầm lấy Tần Tang.
Sở Hạo Nhiên nhìn Trần Ngộ Bạch đang tách đám người đi tới. Bằng vẻ khiêu khích, một tay anh vòng qua lưng Tiểu Ly khoác lên vai co, cúi đầu nhẹ giọng cười nói: “Sao vậy? Có phải cảm thấy Tang Tang rất đáng thương không?”
An Tiểu Ly không hề nghi ngờ anh ta, gật đầu ngoan ngoãn.
Luồng khí rét lạnh chợt ập tới ót cô, cảm giác ê ẩm muốn nổi da gà đó lập tức làm cho An Tiểu Ly đang đau buồn trở nên sợ hãi. Cái này. . . . . hình như là sự hiện diện của ai đó thì phải?
Cô từ trong ngực Sở Hạo Nhiên quay đầu nhìn lại. Bị ngăn cách bởi một chiếc sô pha, đôi môi mỏng của Trần Ngộ Bạch nhếch lên. Ánh sánh lạnh trong mắt phóng tới như dao găm bay đầy trời.
“Anh. . . . ” An Tiểu Ly nghẹn lời, đầu óc lại chập mạch như thường lệ, “Không phải anh đi dự đám cưới sao?”
Quanh người Trần Ngộ Bạch bao phủ một sự thù địch, vẻ mặt càng lạnh lùng hơn. Những người xung quanh cực kỳ ăn ý chỉ lo nói chuyện của mình, không ai liếc mắt sang bên này. Anh nhìn vào mắt Tiểu Ly, nói thong thả mà bình tĩnh: “Lại đây.”
An Tiểu Ly đang định qua chỗ anh theo phản xạ có điệu kiện; Thì ngay đúng lúc này, Trình Hạo lại hô lên một tiếng không to không nhỏ từ đằng kia, “Tang Tang?”
Tiểu Ly giật mình, quay đầu lại nhìn Tang Tang. Sở Hạo Nhiên đẩy nhẹ cô. Theo đà cô ngã ngồi lên chỗ cạnh Tần Tang trên ghế sô pha. Sở Hạo Nhiên lập tức tiến lên một bước, đứng cách Trần Ngộ Bạch khoảng một cánh tay. Ánh mắt tràn đầy vẻ đắc ý và khiêu khích. Trần Ngộ Bạch thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng Tiểu Ly, cúi đầu, lạnh lùng nhếch khóe miệng tự giễu. Nhưng hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn Sở Hạo Nhiên, bỏ đi với vẻ lạnh lùng kiêu ngạo.
Dạ tiệc bắt đầu từ sớm, vẫn ăn uống linh đình, nhưng lại dậy sóng gió. Về sau những người lớn tuổi đều bỏ đi, Tần Uy và Vương Di lên lầu, nhường lại không giam cho người trẻ tuổi.
Bàn tròn lớn được kéo ra, món Tây tinh tế và các loại đồ uống có cồn đều được đưa lên. Âm nhạc và ánh đèn có tác dụng lớn trong việc thay đổi bầu không khí. Dạ tiệc chính thức bắt đầu.
Khi điệu nhảy mở màn bắt đầu, Tần Liễu xuất hiện một cách kì lạ. Không quan tâm đến vẻ cau có của Tần Dương, cô chủ động tiến tới mời Dung Nham. Dung Nham phát huy tinh thần “không chủ động, không từ chối”, mỉm cười ôm lấy Tần Liễu khiêu vũ.
Cảnh tượng càng lúc càng thú vị. An Tiểu Ly thấy Sở Hạo Nhiên đi tới chỗ cô, vội vàng giữ lấy Tần Tang – đang bị Trình Hạo dắt xuống sàn nhảy: “Tang Tang, ra ngoài hít thở không khí với mình đi!” Nói xong cũng chẳng quan tâm Trình Hạo có đồng ý không, kéo Tần Tang ra hậu viện bằng cửa hông.
. . . . . .
Quanh Tần trạch đều là cây cối um tùm, đến mùa đông giá rét thì lá cây đều rụng hết, chỉ còn lại những nhành cây trơ trụi gào thét phẫn nộ.
Tại hậu viện, chiếc xích đu đơn độc đung đưa trong gió. Tần Tang không nói gì, ngồi lên xích đu, đung đưa như một u hồn. Tiểu Ly nói gì cô ấy cũng không trả lời. Tiểu Ly đứng nghĩ một lúc rồi tránh ra, lấy điện thoại trong chiếc túi nhỏ mang bên người ra, gọi điện cho Lý Vi Nhiên.
Mùa đông là mùa Tần Tang thích nhất, bởi vì mọi người đều mặc quần áo dầy cộm, kéo xa khoảng cách với nhau hơn. Khoảng cách càng xa thì khả năng tổn thương càng thấp.
Năm đó cô tám tuổi, cũng là một mùa đông rét lạnh. Lần đầu tiên cô đi xe khách từ thành phố C đến bến xe thành phố R. Rồi đi bộ hai tiếng rưỡi từ bến xe mới về đến nhà mẹ. Lúc đó Tần Tang không có dáng vẻ thế này, vẫn khóc lóc xin giúp đỡ. Cô ôm chân bàn trong nhà gào khóc, thề rằng về sau nhất định sẽ nghe lời, không ăn vặt, học tập chăm chỉ . . . . . . nhưng mẹ cô vẫn nhấc điện thoại lên.
Tần Tang chìm vào ác mộng trong