rận. Về sau, cô giáo Trần nản lòng thoái trí, từ đó không nhắc tới bất kỳ ai hoặc chuyện gì liên quan đến nhà họ Trần trước mặt cô và An Bất Tri nữa.
“An Tiểu Ly, nếu lúc đó anh có thể đoán trước được tương lai, anh sẽ không bắt nạt em.”
“Nếu anh có thể đoán trước được ngày hôm nay, anh sẽ không làm nhiều chuyện khiến cho em ghét như vậy.”
Giọng nói của anh càng lúc càng nhỏ. Nước mắt của An Tiểu Ly đã tràn mi. Anh vươn tay ra lau chậm rãi, ôm lấy mặt cô, nhìn cô thật dịu dàng, “Anh thật sự xin lỗi vì đã làm cho em khó chịu như vậy. Tiểu Ly, xin lỗi em.”
Pháo hoa đến đoạn cao trào nhất, sáng rực nửa bầu trời. Tiếng hò reo trên sân thể dục không ngừng. Tất cả đều vui vẻ, ai ai cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời. Chỉ có An Tiểu Ly che miệng khóc không ngừng được. Chỉ có Trần Ngộ Bạch cúi đầu yên lặng xuyên qua đám người, bước đi rời khỏi cô.
. . . . . . . .
Đêm giao thừa ở thành phố C cũng bắn pháo hoa không ngừng. Còn trong nhà Lý Vi Nhiên, tất cả ồn ã đều bị ngăn cách ngoài căn phòng ngủ nho nhỏ.
Không biết tối nay là gì, những thứ Tần Tang và Lý Vi Nhiên biết được chỉ có triền miên và ái tình. Đói đến váng đầu hoa mắt thì gọi đồ ăn ở ngoài đưa tới, ăn uống qua loa rửa mặt xong rồi lại nhào lên giường, lại quấn quýt với nhau.
“Tang Tang, em đang sợ điều gì?” Trong khi Lý Vi Nhiên bọc cô lại trong tấm chăn của mình thì nhẹ nhàng hỏi bên tai cô.
Tang Tang, đây là cơ hội cuối cùng, cầu xin em, đừng gạt anh nữa.
Tần Tang im lặng rất lâu, cắn lên xương quai xanh của anh rồi thè lưỡi ra liếm lên dấu răng kia, “Không có gì. Thật sự, không có gì.”
Trên đường trở về thành phố C, cô gọi điện cho Trình Hạo nói rằng mình thực sự không chống đỡ nổi nữa rồi. Trình Hạo nói, Tang Tang, qua ngày mùng ba, làm bạn gái anh lần cuối rồi chúng ta chia tay trong hòa bình.
Được rồi, ngày mùng ba. Vi Nhiên, chờ em chút nhé. Tần Tang thầm thở dài.
“Vi Nhiên, chúc mừng năm mới!”
Lý Vi Nhiên đợi mười phút dài dằng dặc như một năm. Cô vẫn không nói tiếp gì nữa. Vuốt mái tóc cô, ánh mắt của anh dần lạnh xuống.
Được rồi, mùng ba, Tang Tang, anh không đợi được nữa.
“Ừm, chúc mừng năm mới.”
. . . . . . . .
Mùng một đầu năm, bữa sáng là cơm nấu táo đỏ, đồ ăn là củ cải xào.
An Tiểu Ly cúi đầu ảo não nói chuyện với ba cô. Đợi mãi mới thấy cô giáo Trần tới, ngồi xuống kêu ăn cơm, “Dùng bữa đầu năm, năm mới có điềm tốt!” Cô gắp cho chồng và con gái mỗi người một miếng củ cải lớn.
An Tiểu Ly nhịn rất lâu, làm bộ như vừa nhớ ra, hỏi: “Trần Ngộ Bạch đâu rồi?”
Cô giáo Trần lại gặp cho cô một miếng củ cải nữa, “Đi rồi.”
“Đi rồi?!” Đôi đũa trong tay An Tiểu Ly rơi xuống bàn, “Đi đâu rồi?”
“Nó bảo bạn gái không vui nên về trước.” Cô giáo Trần cười ha ha, “Sáng sớm có thể để ý đến bạn gái, mẹ thật sự muốn xem con bé có dáng vẻ thế nào.”
An Tiểu ly nuốt một miếng cơm lớn, nghẹn không xuống được. Nước mắt lại tuôn ra. An Bất Tri vội vàng rót nước cho cô, lại vẫn quở trách cô: “Con bé này làm sao vậy?”
Ăn không nổi bữa sáng đầu năm, An Tiểu Ly chỉ ăn vài miếng ứng phó với ba mẹ, lấy cớ “Năm nào cũng ăn” để thừa lại rồi trốn về phòng.
Đẩy cửa đi vào trong, không khí trong phòng dường như vẫn còn mùi bạc hà thoang thoảng trên người anh. An Tiểu Ly bực mình đẩy cửa sổ thông gió ra, ôm chăn đệm trên giường xuống đất, ngồi trên giường gọi điện thoại cho Tần Tang.
Lý Vi Nhiên về nhà ba mẹ chúc tết. Tần Tang cũng về nhà trọ của mình. Khi An Tiểu Ly gọi điện tới thì cô đang ngâm mình trong bồn tắm lớn, dùng nước nóng và tinh dầu giảm bớt đau đớn trên eo và cẳng chân do vận động kịch liệt một ngày hai đêm.
“Hối hận rồi à?” Vừa mới nhận điện cô đã lười biếng hỏi.
An Tiểu Ly ca thán chỉ có Tang Tang hiểu cô.
“Vậy, quay lại đi.”
“Không,” Tiểu Ly nằm trên ván giường trơ trọi, nhìn trần nhà trắng như tuyết với ánh mắt bình tĩnh, “Thắng làm vua thua làm giặc, bây giờ mình quay lại thì đừng mong trở mình nổi.”
“An Tiểu Ly, cậu thật là. . . .” Tấn Tang rất xúc động với trình độ lạm dụng thành ngữ của cô, “Vậy cậu muốn thế nào? Chia tay thì không nổi, yêu cũng không được. Bây giờ có phải cậu rất thương xót cho Tiểu Bạch nhà cậu không? Tưởng tượng ra hình ảnh anh ta đơn độc một mình bôn ba trong ngày mùng một đầu năm. . . . . . “
“Tần Tiểu Tang! Cậu có phải là người không đấy!”
“Ồ. . . . . . Có?”
“Trả lời sai rồi!”
“À – - Tớ cúp máy đây.”
“Đừng mà!” Tiểu Ly gấp rút, “Cậu còn chưa nói cậu thế nào mà. Hành động bất thình lình, chạy đến nhà anh ta tìm người có phải đã ăn vụng rồi không?”
“Đương nhiên không phải, mình không cần phải cho anh ấy ăn no quá!”
An Tiểu Ly trừng mắt, biết thừa rằng cô gái này phát huy những lý luận tri thức đó trên người Lý Vi Nhiên vô cùng nhuần nhuyễn. Đắc ý gì chứ, Tiểu Bạch nhà cô. . . . . .
Những buổi đêm khiến người ta đỏ mặt tim đập loạn, những tiếng cao vút và tiếng gầm nhẹ khiến cô nổi da gà trào dâng trong lòng cô trong nháy mắt. Cảm giác làm da ấm áp thân thể thấm ướt mồ hôi của anh như thể vận còn đọng lại trên đầu ngón tay. An Tiểu Ly lại thương cảm, “Tang Tang, cậu nói xem, anh ấy khinh địch chấp nhận lờ