Teya Salat
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210050

Bình chọn: 9.5.00/10/1005 lượt.

ngạc nhìn Tần Tang tràn đầy ý cười, “Tang Tang?!”

Tần Tang đã cởi sạch, quần lót của anh cũng vừa mới bị cô cởi ra. Vì vậy cô cong chân, từ khe hở tách ra giữa hai người, dán sát đường cong bên người anh rồi trượt lên. Mu bàn chân thon gầy khiêu khích ma xát thứ cứng rắn của anh, “Vi Nhiên. . . . . muốn em, nhanh lên. . . . . .”

Lý Vi Nhiên còn đang sững sờ. Cô đã ôm lấy mông anh hướng lên trên mình nhích hông đón lấy lửa nóng của anh. Bàn tay nhỏ lướt qua bờ lưng trần của anh đi thẳng xuống, vươn vào giữa hai chân anh từ phía sau, nắm lấy anh đưa vào nơi ướt át mềm mại của mình. Sự nhiệt tình bất ngờ của cô làm Lý Vi Nhiên mê muội vẫn còn chưa tỉnh táo, anh hướng xuống rồi thuận thế đi vào. Tần Tang cất tiếng rên rỉ, vươn đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt ra liếm nhẹ trên môi trên má anh, chọc cho anh nhiệt huyết sôi trào, va chạm từng lượt càng sâu hơn.

“Vi Nhiên. . . . . . . Mạnh hơn chút, xé nát em ra. . . . . .” Giọng nói mềm mại quyến rũ của cô vang lên đứt quãng bên tai anh, không ngừng khiêu khích kích thích điểm mấu chốt của anh. Làm tình một lúc, hai người đã mồ hôi đầm đìa, không ngừng rên rĩ kích động giữa hoàng hôn ngày đông rét lạnh.

Chăn rơi xuống đất, drap giường nhăn nhúm, cuốn lung tung quanh cơ thể hai người. Lý Vi Nhiên đã điên rồi, anh đè Tần Tang trên giường, không ngừng va chạm mãnh liệt với cô từ phía sau. Trong phòng chỉ có tiếng thở dốc gấp hơn và tiếng đụng chạm của hai người. Tần Tang không chống đỡ được nữa, yếu ớt dựa lên gối đầu. Một bàn tay mềm mịn thon dài chống lên cột trên đầu giường, gắng gượng giữ cho mình không bị anh thúc ngã ra trước. Lúc này cô lại biết cầu xin tha thứ, nhưng Lý Vi Nhiên đâu còn kiềm chế được. Động tác càng lúc càng ">, một bàn tay nắm chặt lấy eo cô, một bàn tay giữ lấy vai cô, khống chế khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ có thể nâng cao mông để anh tận hứng, rên rỉ ngâm nga, thi thoảng mềm giọng cầu xin anh nhanh hơn chút.

Đường cong ở lưng cô cực đẹp. Mồ hôi thấm ướt làn da trắng như tuyết. Nơi bị anh xâm nhập đã sưng đỏ, nhưng lại hấp dẫn anh không muốn buông ra. Mỗi lần Tần Tang đều vùng vẫy co giật rên lên từng tiếng. Từng cơ thịt non co rút làm cho lông tơ trên lưng anh đứng thẳng. Dần dần cô không kêu nổi nữa, thấy sắp sửa bị anh giày vò mà ngất đi. Anh vuốt ve bờ vai mượt mà của cô, một cú thúc thật "> khiến cô ngẩng phắt đầu lên không rên rỉ ra tiếng. Rồi anh rút ra, chất lỏng nóng bỏng tưới lên chiếc mông tròn của cô.

Đêm giao thừa không có tuyết nhưng vẫn rất lạnh. Bữa cơm tất niên đêm ba mươi nhà cô giáo Trần vẫn là lẩu như thường lệ. Nước lèo được nấu từ xương thơm ngào ngạt. Thịt dê cuộn và thịt bò xắt miếng đông lạnh mua từ siêu thị. Ngó sen rửa sạch cắt miếng, khoai tây, bí đao, bánh phở và giá đỗ, cải trắng. Lá sách và cật được xắt miếng, thêm vào hai sủi cảo trứng làm ở nhà. Đồ ăn đủ để no căng cả bụng, bốn người quây quần bên bàn ăn rất vui vẻ.

Giao thừa luôn là thời điểm An Tiểu Ly thích nhất. Cả đêm nghe cô tíu tít đấu võ mồm tranh cãi với cô giáo Trần. An Bất Tri thi thoảng cũng nói xen vào vài câu. Nhưng trước khi kịp mở miệng “Người ta nói rằng” thì đã bị cô giáo Trần bắt câm nín. Từ hôm qua đến giữa trưa nay, Trần Ngộ Bạch chẳng nói năng gì. Sắc mặt còn lạnh hơn bầu trời ngoài kia. Tuy An Bất Tri không để ý những việc nhỏ nhặt không đáng kể này. Nhưng cô giáo Trần lại thầm cảm thấy kì lạ. Song với truyền thống không hóng chuyện của nhà họ Trần, bà cũng không hỏi nhiều.

“Lại đây mừng tuổi nào!” Lúc vui nhất trong bữa cơm tất niên, mặt mày cô giáo Trần hồng hào, bà lấy ra hai bao lì xì cho con gái và cháu trai.

An Tiểu Ly nhìn bao lì xì trong tay mình và Trần Ngộ Bạch, nghi ngờ: “Tại sao con lại cảm thấy bao lì xì của anh ấy có vẻ dày hơn?”

Trần Ngộ Bạch không để ý tới cô, không thay đổi sắc mặt, đặt bao lì xì lên trên bàn rồi nói: “Cảm ơn cô dượng, chúc mừng năm mới.”

Cô giáo Trần cười khen anh ngoan, thuận tay lại gõ lên đầu An Tiểu Ly, “Đều là mẹ dạy dỗ cả, sao con lại kém cỏi như vậy? Lại còn giống hệt đứa ngốc, năm sau đã hai mươi ba rồi. Con xem dáng vẻ của con thế này thì lấy chồng thế nào được!”

“Con còn nhỏ!” An Tiểu Ly bất mãn nói thầm, vẫn còn nghi ngờ bao lì xì của Trần Ngộ Bạch dày hơn của cô.

“Hai mươi ba mà còn nhỏ à? Đến tuổi lấy chồng rồi! Mẹ nói cho con biết, dì Trương làm mối cho con với cháu nhà dì ấy. Thằng nhóc là quản lý cao cấp của công ty nhà đất. Người ta tài giỏi, cách đối nhân xử thế cũng tốt. Năm sau qua làm khách, đến lúc đó cho hai đứa gặp mặt, con chú ý một chút cho mẹ! Nếu người ta không thích con, xem mẹ trừng trị con thế nào!” Cô giáo Trần nói với con gái, nhưng mắt lại vẫn cố tình liếc nhìn cháu trai.

Trần Ngộ Bạch ăn cơm chậm rãi tao nhã, như thể đề tài đang trao đổi hoàn toàn không liên quan gì đến anh.

An Tiểu Ly nhỏ giọng kháng nghị, “Con không muốn xem mắt. . . . .”

Cô giáo Trần nói lời sâu xa: “Con yên tâm, người ta chưa hẳn đã không thích con đâu.”

An Bất Tri cảm thấy truyện cười nhạt nhẽo của vợ rất buồn cười. Ông vươn tay ra vỗ vai con gái tỏ vẻ đồng ý. Thậm chí còn véo k