cô sống trong mộng tưởng. Cứ nghĩ rằng tình yêu có thể chiến
thắng tất cả, vậy mà giờ đây, mọi thứ bỗng tan thành mây khói. Trái tim cô
trong phút chốc trờ nên băng giá.
Chiếc
xe cuối cùng cũng đến sân bay, hai tay Tịnh Ngôn vẫn nắm chặt cần lái, không
động đậy, giọng lạnh nhạt, “Đến rồi, anh xuống đi!”.
Suốt quãng
đường, Chu Thừa Khải luôn miệng giải thích, kỳ thực bản thân anh cũng không
biết mình nói những gì. “Tịnh Ngôn, đừng giận anh, thực tình là gia đình anh
với gia đình cô ấy đã hẹn ước từ trước. Dù có cưới hỏi thì đối với anh cũng
chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là làm theo lời hẹn ước giữa hai nhà mà thôi, thậm chí
cô ta cũng không ở Trung Quốc mà. Tịnh Ngôn, bố anh muốn thông qua gia đình cô
ấy để mở quan hệ vào giới thương nhân Hoa kiều, chẳng qua cũng chỉ là mối nhân
duyên trong giới làm ăn mà thôi, em hiểu điều đó chứ? Tịnh Ngôn, người anh yêu
là em, mong em tha thứ cho anh, chẳng qua anh không còn sự lựa chọn nào khác,
không lấy được người con gái mình yêu thương nhất, anh cũng đau khổ vô cùng.
Tịnh Ngôn...”
Tất cả
những gì Chu Thừa Khải nhận được chỉ là sự im lặng, vẻ mặt băng giá, lạnh lùng
nên anh chỉ còn biết im lặng. Tiếng cô bất chợt vang lên khiến anh giật mình,
không dám động đậy, hai mắt nhìn cô chằm chặp. Mặt cô trắng bệch, không biểu lộ
cảm xúc, cô nhắc lại, “Xuống xe!”.
“Tịnh
Ngôn, đó chẳng qua chỉ là một tờ giấy kết hôn, chưa đầy hai ngày sau anh sẽ trở
về thôi mà.”
“Xuống
xe!”
“Chúng
ta vẫn có thể kết hôn, Tịnh Ngôn, sau khi trở về, anh sẽ dẫn em ra nước ngoài,
tìm một nhà thờ yên tĩnh, mời những người bạn thân nhất làm chứng, nếu em đồng
ý, đợi anh về chúng mình sẽ...”
“Xuống
xe mau!” Giọng cô run lên, mắt vằn đỏ, “Chu Thừa Khải, hãy coi như tôi chưa bao
giờ gặp anh.”
Sân bay
đông đúc, người người qua lại mấy ai chú ý đến cô, giờ đây, trái tim cô tan vỡ,
lòng đầy thù hận. Cô không phải là người con gái si tình như truyền thuyết, cô
chỉ mong tình yêu có sự công bằng. Chu Thừa Khải yêu cô, cô biết rõ điều đó,
nhưng tình yêu ấy đứng trước cái gọi là “nhân duyên trong giới làm ăn” sao mà
mỏng manh dễ vỡ. Nửa năm qua, nén chặt nỗi đau trong lòng, vùi chôn lòng tự
trọng và kiêu ngạo xưa nay, cô lao mình theo nó, muốn nắm lấy nó, vậy mà giờ
đây, nhận lại là thứ quả đắng. Đúng vậy, cô đã nói ra những lời từ cõi lòng,
Chu Thừa Khải, nếu có thể, hãy coi như tôi chưa từng gặp anh.
*******
“Tịnh
Ngôn.”
“…”
“Tịnh
Ngôn, sao em không nói gì?”
“Anh
hãy đi mau.”
“Em
không xuống, anh sẽ không đi.”
“Tôi sẽ
không gặp anh.”
“Anh sẽ
đợi đến khi nào em xuống.”
“Chu
Thừa Khải, anh đừng có quấy rầy tôi, anh không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ.”
“Em gọi ai? Cậu Lý à, hay là anh Châu? Họ vừa đến đây động viên anh hãy
kiên trì đến cùng đấy.”
“Anh…”
Tức giận không thốt được thành lời, Hoa Tịnh Ngôn lại cúp máy, rồi tắt
luôn nguồn. Yên lặng hồi lâu, chợt tiếng chuông máy thoại truyền hình vang lên,
Tịnh Ngôn giận dữ đi ra nhấc ống nghe, thấy trên màn hình không phải là Chu
Thừa Khải.
“Hoa à, cháu mau xuống đi, cậu Chu đã đợi lâu lắm rồi, yêu nhau cãi cọ
là chuyện nhỏ thôi mà, có gì không giải quyết được đâu?” Bà Vượng ở Uỷ ban khu
dân cư đứng ngoài cửa nhẹ nhàng khuyên nhủ. Không biết nói sao. Tịnh Ngôn chỉ
biết cười, “Bác Vượng à, không có gì đâu, bọn cháu sẽ tự giải quyết được mà”.
Bà Vượng cười tinh quái, đang định nói thêm điều gì đó thì có tiếng
chuông cửa, Tịnh Ngôn mừng thầm trong bụng, ”Xin lỗi bác, cháu có khách, bác
Vượng à, cháu sẽ nói chuyện với bác sau nhé”.
Mở cửa thì thấy bác Châu bảo vệ, giọng ôn tồn, “Cô Hoa này, anh Chu nhờ
tôi chuyển lời, nếu cô không xuống lầu, anh ta sẽ đứng đợi mãi ở đó. Chà chà,
rốt cuộc thì anh ta có lỗi gì mà cô giận đến vậy. Hãy nghe lời bác Châu này một
lần đi, đàn ông mà họ đã chịu nhún nhường đến mức đó là giỏi lắm rồi đấy, cháu
hãy xuống gặp anh ta một lát, bình thường anh ta đối xử với cháu như thế nào,
các bác đều thấy…”
Bác Châu vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra, bà Lý hàng xóm có khuôn mặt
phúc hậu, vừa trông thấy Tịnh Ngôn liền khuyên nhủ, “Tịnh Ngôn này, bạn trai
cháu đến đây từ sáng sớm, từ lúc bác đi bộ đã thấy cậu ta đứng đợi dưới đó rồi,
hai cháu cãi nhau à? Cậu ấy không dám lên đâu. Thật đáng thương, trời lạnh như
thế, cháu nỡ lòng nào để cậu ấy cứ đứng ngoài trời gió rét?”
Tịnh Ngôn chống chế, “Bác Lý à, anh ta ngồi trong xe đấy thôi, làm gì
chịu đứng ngoài gió lạnh”.
Bà Lý nở nụ cười đôn hậu, “Cháu thử xuống xem bác nói có sai không. Hai
cháu đẹp đôi lắm, mọi người ở khu nhà này đều khen hai cháu là một đôi Kim đồng
Ngọc nữ, mau xuống với cậu ấy đi”.
Tịnh Ngôn không nói được lời nào. “Chu Thừa Khải, tôi hận anh vô cùng”,
bất giác, Tịnh Ngôn nắm chặt nắm đấm, ấm ức gật đầu, “Cảm ơn sự quan tâm của
các bác, cháu khoác áo rồi xuống ngay đây”.
Lửa giận bừng bừng, đóng sập cửa lại. Hoa Tịnh Ngôn mở tủ áo, với vội
chiếc áo len và chiếc quần bò rồi chạy thẳng xuống lầu. Những người hàng xóm
thấy cô xuống, mỉm cười hài lòng. Tịnh Ngôn nghiến chặt răng, chạy một mạch
xuống phía