dưới.
Cuối cùng cũng thấy Tịnh Ngôn xuống, Chu Thừa Khải bước tới, trong lòng
mừng rỡ. Trời lạnh buốt, vậy mà Tịnh Ngôn chỉ mặc một chiếc áo len hở cổ, lộ ra
hai vai xương gầy guộc, thoạt trông cũng biết cô đang giận dữ.
Chỉ còn cách nhau một bước, Tịnh Ngôn nộ khí ầm ầm, “Chu Thừa Khải, anh
thật trơ tráo thô bỉ”.
“Chỉ cần trông thấy em, thì trơ tráo thô bỉ thế nào anh cũng nhận. Em
thấy đấy, mọi người ai cũng rất tự nguyện giúp đỡ…”
“Đó là vì họ không biết chuyện.”
Tịnh Ngôn tức run lên, con người này đúng là trơ trẽn. Cô không còn muốn
nhìn mặt anh ta, không muốn có bất cứ sự liên hệ nào với anh ta nữa, những điều
đó cô đã nói đi nói lại với anh ta cả chục lần rồi, lẽ nào anh ta không hiểu?
“Lên xe mau đi. Em sắp lạnh cóng rồi đấy.” Chu Thừa Khải kéo tay cô.
“Đừng có động vào tôi.” Tịnh Ngôn lùi lại, “Chu Thừa Khải, tôi xuống đây
để nhắc lại với anh, anh đừng có đến quấy rầy tôi và hàng xóm của tôi nữa”.
“Tịnh Ngôn, anh có điều này muốn nói với em, em lên xe đi được không? Mình
tìm một chỗ nào đó ấm áp, vừa ăn vừa nói chuyện.” Thừa Khải mở cửa xe. giọng có
chút nài nỉ.
Tiếng phanh xe bất ngờ ngắt lời họ, chiếc xe sang trọng dừng lại bên kia
đường, một người đàn ông ló ra khỏi cửa, hướng về phía Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn,
em yêu, anh đến đón em đây”.
“William!” Không màng đến vẻ mặt ngơ ngác của Chu Thừa Khải, Tịnh Ngôn
chạy tới, định bước lên xe.
“Tịnh Ngôn, anh ta là ai vậy?” Chu Thừa Khải chạy theo níu lấy tay Tịnh
Ngôn.
“Liên quan gì đến anh? Hãy buông tay tôi ra.” Cô giằng mạnh, “Hôm nay
tôi có hẹn với William, anh Chu, mời anh về cho”.
William ở bên kia đường đã sớm mở cửa xe đón Tịnh Ngôn. Đợi Tịnh Ngôn
ngồi vào rồi, anh ta còn vẫy tay, “Chu Thừa Khải, xin lỗi nhé!”.
“Còn chờ gì nữa, đi mau đi.” Tịnh Ngôn giục, không hề quay đầu lại, liếc
mắt nhìn William. William ngoan ngoãn đặt tay lên vô lăng, chiếc xe phóng vút
đi trong chớp mắt.
“Tịnh Ngôn, gọi anh tới đây gấp thì ra là vì anh chàng này à? Trông cũng
được đấy chứ, rất xứng với em, tại sao lại…” William
thắc mắc.
“Anh ta lấy vợ rồi.” Trong xe đã ấm hơn, nhưng không hiểu sao, người
Tịnh Ngôn vẫn run lên bần bật.
“Ồ?” Bị bất ngờ về câu trả lời, William im lặng hồi lâu, rồi quay người
lại, hỏi nhỏ, “Bây giờ chúng ta đi đâu? Em mặc như vậy có lạnh không, có cần về
thay áo không?”.
“Không cần, đi tới quán rượu.” Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, giọng dứt
khoát, nét mặt lạnh tanh.
*******
Ly rượu trước mặt trong vắt nhìn thấu đáy, viên đá nổi trong dịch thể
màu hổ phách, người đẹp ngồi bên cạnh uống như đang trong cơn khát. Nếu như
thường ngày thì đây là thời điểm William thấy thú vị nhất, nhưng lúc này, ngồi
bên Hoa Tịnh Ngôn càng uống mặt càng lạnh tanh, anh lại thấy ớn người, chỉ mong
nhanh chóng kết thúc để về nhà.
Cúi xuống nhìn đồng hồ, anh nói nhỏ, “Tịnh Ngôn à, đã mười hai giờ rồi,
hay là anh đưa em về nhé!”.
Cô quay lại, giọng giễu cợt, “William, anh biến thành phụ nữ từ khi nào
vậy? Mười hai giờ đối với anh mới là lúc bắt đầu cơ mà?”.
“Ừ...”
William không nói lại lời nào.
“William,
anh năm nay bao nhiêu rồi?” Tịnh Ngôn đặt cốc rượu xuống, đột nhiên hỏi.
“Thưa
quý cô, chúng ta là bạn học, đúng không, quen nhau lâu vậy rồi mà vẫn không
biết tôi bao nhiêu tuổi à?”
“Bốn
mươi ba?” Tịnh Ngôn nghiêng đầu.
“Em say
rồi.”
“Thì
cũng chỉ là lớp huấn luyện cấp tốc thôi mà, lớn tuổi nhất là Smith cũng chỉ hơn
năm mươi, anh đừng giả đò với em.” Cô dửng dưng đáp, hoàn toàn không để ý tới
vẻ mặt anh chàng ngồi trước mặt.
Quen
William hai năm trước, khi công ty cử cô tới New York tập huấn đào tạo, anh làm việc ở
một công ty đầu tư xuyên quốc gia, từng đi khắp nơi trên thế giới. Mấy tháng
trước vừa được cử tới phụ trách khu vực châu Á, tới Thượng Hải gặp lại cô,
không ngờ hôm nay lại có vai trò này.
Mỉm
cười đắng ngắt, Tịnh Ngôn luôn tỏ ra cứng ngắt như vậy. Với phụ nữ, khi tình
cảm bị tổn thương, thường mượn rượu tiêu sầu, chí ít cũng khóc lóc thảm thiết,
là người bạn trai đi cùng, tất nhiên anh cũng dang rộng vòng tay, thể hiện
phong độ của một chàng vệ sĩ, nhưng với Tịnh Ngôn, rượu đã uống không ít, nhưng
càng uống càng tỉnh, bây giờ lại bắt đầu đùa cợt với anh về chuyện tuổi tác,
đúng là không thể tưởng tượng nổi. Trước đây ở New York, những lúc rảnh rỗi ở lớp tập huấn,
mọi người cũng hay tụ tập vui chơi nhưng anh nhớ rất rõ là cô chưa bao giờ uống
say cả, người con gái này liệu có phải là cô gái “ngàn ly không say” trong
truyền thuyết?
“Ba mươi
ba?” Thấy anh không đáp, cô tiếp tục đoán.
“Được
rồi, được rồi, anh nói với em, năm nay anh ba mươi tám.” Giơ tay đầu hàng,
giọng anh chân thật.
“Ba
mươi tám?” Cô hơi chau mày, “Tại sao giờ vẫn chưa kết hôn?”.
“...”,
im lặng một lúc anh mới nói, “Tịnh Ngôn, đó là chuyện riêng tư mà.”
Bất
chợt mỉm cười, Tịnh Ngôn nói nhỏ, “Có phải anh đang đợi?”
William
đang mỉm cười bỗng trở nên nghiêm nghị, cắn môi, “Hoa Tịnh Ngôn, quả thực anh
không muốn nhắc đến chuyện này.”
“Anh
vẫn đang đợi...” Cô tiếp tục đoán già đoán non, nụ cười trở nê