n lạnh lùng và xa
xăm. “William, thời gian lâu như vậy, anh dựa vào cái gì mà cứ chờ đợi như
thế?”.
Bất
chợt nhìn thấy nụ cười ấy, William nén thở dài, “Vì tự anh thấy mình không thể
mang hạnh phúc và bình yên cho một phụ nữ nào khác nữa, vì anh không muốn làm
tổn thương đến một người vô tội, nên anh quyết định độc thân, Tịnh Ngôn, em
hiểu anh chứ?”.
“Em
hiểu.” Cô nâng ly rượu lên, “William, vì câu nói hay, chúc mừng.”
“Đừng
uống nữa mà,” anh đưa tay giữ lấy chén rượu trên tay cô, “Để anh đưa em về nhà
nhé.”
“Uống
hết ly này đã,” cô khăng khăng nâng ly rượu, “Em không say, chút nữa không cần
anh đưa về đâu, tự em lái xe về cũng được.”
Sao lại
không có chuyện gì cơ chứ! Mười phút sau, William chỉ biết dở khóc dở mếu vì
một Hoa Tịnh Ngôn say mèm gục mặt xuống bàn. Cái cô gái “ngàn ly không say”
trong truyền thuyết thì ra chẳng qua là trước đây chưa bao giờ uống đến độ mà
thôi. Ai ngờ, vừa lúc nãy còn tỉnh táo, chỉ vì một chén rượu cuối cùng bỗng trở
nên như vậy. William lắc đầu thở dài, Hoa Tịnh Ngôn ơi, còn may là hôm nay cô
gặp được tôi, chứ gặp một gã trai nào khác, liệu hắn có bỏ qua một người đẹp
say mèm bất tỉnh này không? Thanh toán tiền xong, William vơ vội chiếc áo khoác
của mình choàng lên người Tịnh Ngôn, đang định đưa cô ra xe thì một anh chàng
bất chợt xuất hiện, bước tới ôm lấy cô trước.
William
ngẩng đầu nhìn, kinh ngạc, trước mắt là một người đàn ông, nét mặt tái xanh
nhìn anh chằm chằm, thì ra là anh chàng công tử lúc trước đứng dưới tòa nhà nơi
Tịnh Ngôn ở.
Chà,
Hoa Tịnh Ngôn à, cô đúng là mang lại rắc rối cho tôi rồi. Trong lòng thầm nghĩ
vậy, nhưng nét mặt William nở nụ cười, “Xin lỗi, tôi nghĩ Tịnh Ngôn chắc không
muốn ông đưa về nhà.”
*******
Chiếc
ghế bằng da thật ở hàng ghế sau tỏa ra một mùi thơm êm dịu, tiếng động cơ chạy
êm êm như khúc nhạc du dương, trong khoang xe, hơi ấm như tiết trời mùa xuân,
Tịnh Ngôn miệng khô họng khát, nhưng vẫn còn muốn đắm chìm trong giấc mộng ngọt
ngào, nhưng tiếng nói chuyện lầm rầm từ hàng ghế trước truyền đến, lúc to lúc
nhỏ khiến cô tỉnh mộng, trong lòng rối bời, muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu,
không tài nào mở được.
“Keng,”
chỉ có cốc rượu đã rót tràn mới có thể phát ra thứ tiếng như vậy, “Chu Thừa
Khải, anh có thể làm cho người đẹp Tịnh Ngôn trở thành thế này, quả thực rất
bái phục anh,” tiếng William từ hàng ghế trước vọng đến.
“Liệu
tôi có sai lầm không? Tại sao phụ nữ lại quá coi trọng tờ giấy đăng ký kết hôn
như vậy, chỉ là một tờ giấy thôi mà, huống hồ Tịnh Ngôn là một cô gái đặc biệt,
tôi cứ nghĩ chí ít cô ấy cũng chẳng để mắt tới nó.”
Tịnh
Ngôn mắm môi, William, anh giỏi thật, dám uống rượu vui vẻ với Chu Thừa Khải
trước mặt tôi.
“Tôi
nghĩ cô ấy để bụng đấy, không phải là với tờ giấy đó, mà là nghĩ tới việc từ
nay về sau cô ấy sẽ không được độc chiếm anh, điều này cũng đủ để cô ấy phát
điên lên.
“Độc
chiếm à? Chẳng phải tôi vẫn ở bên cô ấy hay sao, cô ấy có phải chung chạ với ai
đâu.”
“Vậy
công bằng mà nói, nếu cô ấy kết hôn trước mặt anh thì anh có chịu được không?
Nếu anh chịu được thì tôi nghĩ cô ấy cũng chịu được.”
“William,
đừng có đùa như vậy. Làm sao tôi có thể để người con gái mình yêu đi lấy người
khác cơ chứ.”
“Anh có
ngăn nổi không?”
“Tịnh
Ngôn là người tôi yêu, cô ấy cũng yêu tôi, vì thế có chết tôi cũng không buông
tha.”
“Chu
Thừa Khải, nếu vậy thì anh quả là người ích kỷ, Tịnh Ngôn đã bao giờ đánh anh
chưa? Chưa đúng không, xuống xe, tôi sẽ đánh anh hộ cô ấy.”
“Anh
thì biết gì, anh biết cái gọi là “bất đắc dĩ” là thế nào không?” Chu Thừa Khải
vẫn cố ghìm giọng, nhưng lông mày rướn lên, sắc mặt thay đổi.
“Anh
nổi cáu rồi hả, chà chà, lại nổi cáu rồi. Đúng là một thiếu gia.” William giọng
giễu cợt, nói thực lòng lúc này, trọng bụng anh ta rất coi thường con người
ngồi trước mặt. Thế nhưng thà rằng để cho Tịnh Ngôn tỉnh lại rồi tự giải quyết
lấy việc của cô ấy còn hơn là cãi nhau với anh ta. Tịnh Ngôn có cuộc sống riêng
của cô ấy, anh không muốn quyết định bất cứ điều gì hộ cô. Tịnh Ngôn ơi,
William ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, sao giờ cô chưa tỉnh? Hôm nay tôi uống
rượu với cô, giờ lại ngồi cãi nhau với người tình của cô, quả là hy sinh quá
lớn đây nhé.
“Gia
đình tôi đã sớm hẹn ước với gia đình họ Khổng, đó là việc không thể không làm,
anh không hiểu được đâu.”
Không
trả lời, William cũng không quay đầu nhìn lại. Ánh đèn đường không chiếu tới
chỗ Tịnh Ngôn nên hàng ghế sau chỉ thấy mờ mờ, Thừa Khải chợt thấy ánh mắt Tịnh
Ngôn sáng lên, không chớp, nhìn thẳng vào anh đầy giận dữ.
“Tịnh
Ngôn...” Con người từ xưa đến nay tràn đầy tự tin như Chu Thừa Khải, vậy mà lúc
này cũng cảm thấy ớn lạnh.
“William,
cảm ơn anh.” Cô ngồi bật dậy, giọng yếu ớt, nhưng lạnh vô cùng, “Không phải
phiền anh đánh anh ta, tôi sẽ tự giải quyết.”
*******
Mặc dù
trời đã dần về sáng, nhưng ở trung tâm thành phố này, gần như là không có lúc
nào ngủ, hai bên đường, những dãy đèn cao áp sáng rực, những nhà hàng bên đường
vẫn náo nhiệt, tiếng cười nói vui v