Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325980

Bình chọn: 8.00/10/598 lượt.

ta nhận ra cô trước.

“Cô Lộ, lâu rồi không gặp.”

Lộ Nghiên nhìn người đàn ông trước mắt, suy nghĩ một hồi cô mới nhận ra nhưng lại không nhớ được tên, cô cảm thấy rất xấu hổ.

“Áo.” Người đàn ông nhắc nhở.

Lộ Nghiên nghĩ tới người đàn ông trên máy bay đã cho cô mượn áo, nhưng vẫn không nhớ nổi tên.

“Trương Lộ Viễn.”

Cuối cùng Lộ Nghiên được anh ta nhắc nhở toàn bộ mới “nhớ” ra.

Hai người chào hỏi nhau, quên đi sự xấu hổ của ngày hôm đó.

Lát sau mọi người đều đã quen nhau. Ngoại trừ Trần Mặc Đông, bất cứ ai

gọi anh cũng đều không tham gia trò chơi. Trò chơi nối tiếp, ai thua sẽ

phải uống rượu. Lỗ Mạn biết tửu lượng của Lộ Nghiên nên không lo lắng

lắm. Không biết ai đã đề nghị trò chơi “Mạo hiểm nói thật” đều được mọi

người hùa theo đồng ý.

Mấy lượt chơi mọi người đều được nghe không ít chuyện thú vị, đương

nhiên có nhiều trò trẻ con không nên chơi. Mọi người dường như thực sự

bị vẻ ngoài của Lộ Nghiên đánh lừa, đều nói những trò đó có chút hơi

quá, nhưng Lộ Nghiên lại hoàn toàn biết rõ, cô thầm mắng đám người này

giả dối, tự mãn.

Cuối cùng cũng tới lượt Lộ Nghiên xui xẻo. Cô không phải loại người điều gì cũng có thể nói ra miệng nên đương nhiên rơi vào nguy hiểm.

“Em dùng cách nào đó đi mời vị đại thần kia đến chơi cùng chúng ta đi.”

“Anh đừng làm khó em gái này, Mặc Đông có khi nào chơi cùng chúng ta trò này đâu. Những trò khác còn chưa chắc cậu ta sẽ tham gia ấy chứ.”

“Nếu đã là mạo hiểm, vậy thì cho nó lên đến cực đại đi. Em gái, chúng ta đánh giá cao em đấy, đi đi.”

Lộ Nghiên quay đầu nhìn Trần Mặc Đông. Anh đang ngồi một mình uống rượu, cô gái bên cạnh không biết đã rời đi từ khi nào, tinh thần mệt mỏi, hai chân gác trên bàn.

Lộ Nghiên quay đầu lại, nâng ly rượu, mỉm nói: “Rất lạnh lùng, em không động vào nổi, em vẫn nên nhận phạt thì hơn.”

Nói xong, cô uống hết ly rượu trên tay, sau đó lần lượt uống cạn bốn ly

khác. Năm ly rượu chui hết vào trong bụng, Lộ Nghiên cảm thấy mình không chống đỡ nổi nữa.

“Nghiên, xem cái mặt nhỏ bé của em đỏ hết rồi kìa.” Lỗ Mạn ra sức véo

mặt Lộ Nghiên. Đây là thói quen từ nhỏ, cô luôn cậy mình lớn hơn vài

tuổi mà tùy ý giày vò khuôn mặt của Lộ Nghiên. Trước kia mặt Lộ Nghiên

còn có chút da thịt, nhưng hiện giờ cô đã gây đi rất nhiều.

Vài ông anh bên cạnh khen ngợi tửu lượng của Lộ Nghiên, nhưng Lộ Nghiên

lại có chút bất đắc dĩ, cô nghĩ: “Nếu tôi không uống, các anh có thể tha cho tôi sao?”

Cuối cùng cũng đến lúc tan cuộc, người nào người nấy đều có lái xe của

riêng mình. Lộ Nghiên nghĩ bọn họ đều không lái xe sau khi uống rượu,

như vậy cũng không phải là người xấu. Lỗ Mạn uống hơi nhiều, Cố Dịch

Hiên vẫn luôn dìu đỡ cô, nhưng Lỗ Mạn lại ra sức đẩy anh ra, dù chính

mình đứng không vững.

Khi cả đám chỉ còn lại bốn người, Lỗ Mạn cuối cùng cũng bùng phát.

“Cố Dịch Hiên, anh làm gì mà thừa cơ lợi dụng tôi, anh là đồ thiếu đạo đức.”

“Anh nói cho em biết, em đã khiến lòng anh chết rồi. Hiện giờ anh thấy

rất chán ghét em. Khi đó em đối xử với anh như vậy, bây giờ tới tìm anh

thì muộn rồi!”

“Aaaa! Anh không phải là đàn ông, anh đừng có quấn quít lấy tôi nữa, tôi không cần anh đỡ.” Lỗ Mạn nói xong lại đẩy ra.

“Anh có phải là đàn ông không, lẽ nào em không rõ sao?” Cố Dịch Hiên phun ra một câu khiến Lộ Nghiên cảm thấy như đang xem ngôn tình, không nhịn được lắc đầu, đúng là nghiệt duyên!

Nghe xong câu này, cơn điên của Lỗ Mạn lên đến đỉnh điểm, lấy hết sức

đánh đấm Cố Dịch Hiên. Cuối cùng, Cố Dịch Hiên cũng thành công đẩy được

Lỗ Mạn vào trong xe. Lúc sắp đi, anh còn giao cho Trần Mặc Đông đưa Lộ

Nghiên về.

“Cũng hay đấy, nếu mỗi tuần đều được xem cảnh như thế này thì tội gì

phải đến rạp chiếu phim.” Lộ Nghiên quay đầu nói chuyện với Trần Mặc

Đông.

“Không ngờ em có thể uống được như vậy.”

“Chuyện anh không ngờ vẫn ít thế sao? Không ngờ em thông minh, không ngờ em có thể uống rượu, anh vẫn còn không ngờ thì em vẫn còn giả dối, cuộc sống vẫn rất thối nát, hừ!” Tiếng hừ cuối cùng của Lộ Nghiên theo khẩu

khí nói chuyện tự nhiên bật ra, nhưng thật ra cô không muốn biểu hiện

cay nghiệt như vậy.

“Lên xe đi, anh đưa em về.”

“Vậy cảm ơn anh Trần.”

Sau khi hai người ngồi trên xe, Lộ Nghiên mới kịp phản ứng, trên xe không có lái xe.

“Anh không đùa đấy chứ, uống rượu rồi còn lái xe.” Lộ Nghiên nghiêng người nhìn Trần Mặc Đông ngồi trên ghế lái.

“Anh căn bản không uống rượu, không tin em kiểm tra đi.” Đầu Trần Mặc

Đông hướng về phía Lộ Nghiên, trong nháy mắt Lộ Nghiên thụt về trốn

tránh, dựa sát vào cửa xe, nhất thời nước mắt tràn ra.

“Người em toàn mùi bia rượu, e là anh sẽ ghét đấy, hơn nữa em cũng không nhận ra.” Lộ Nghiên vội vàng tìm câu trả lời.

Trần Mặc Đông nhìn Lộ Nghiên, khóe miệng nở nụ thản nhiên, sau đó anh khởi động xe. Lộ Nghiên nghiêng đầu, tựa lưng

vào ghế, nhìn ra ngoài cửa xe. Trời đã rạng sáng, trên đường không có

người, chỉ có sự phồn hoa của thành phố rực rỡ ánh đèn nhiều màu.

Lúc Lộ Nghiên ra khỏi nhà, cô đã nói với mọi người là hôm nay không về,

cô cảm thấy đêm nay chắc chắn sẽ ở cùng Lỗ Mạn, nhưng hiện tạ


Ring ring