đau không ngứa nhưng chỉ cần nhìn thấy lại khiến chính mình
hoảng hốt.
Sáng hôm sau, Lộ Nghiên đi kiểm tra cùng Lỗ Mạn. Hai cô gái đứng trước cửa phòng xét nghiệm.
“Sao chị không để Cố Dịch Hiên đưa đi?”
“Anh ta nói nhiều quá, nào là không được thế này, không được thế kia…”
“Chị nói cứ như đang khoe khoang hạnh phúc ấy.”
“Thế sao?” Lỗ Mạn cúi đầu xoa chiếc bụng vẫn chưa hiện hình.
“Em và Trần Mặc Đông chưa định có con sao?”
“Muốn có chứ, nhưng em vẫn chưa thấy gì cả.” Lộ Nghiên nói rất thản nhiên,
như thể cô không hề cảm thấy đáng tiếc, nhưng trên thực tế như thế nào
thì chỉ lòng cô hiểu rõ.
“Hay là hôm nay em cũng kiểm tra luôn đi, không chừng lại mang thai rồi thì sao.”
Lộ Nghiên không biết vì sao mình lại nghe lời Lỗ Mạn, kết quả đúng như
những gì cô nghĩ. Từ khi hai người quyết định có con đến giờ cũng đã một thời gian, sinh hoạt của hai vợ chồng vẫn bình thường, nhưng Lộ Nghiên
mãi chưa có tin vui. Tuy Trần Mặc Đông không nói gì, nhưng mỗi lần đều
cố gắng dùng hết sức lực làm Lộ Nghiên thỏa mãn, thậm chí sau mỗi lần
kích tình, ánh mắt của anh còn ẩn chứa sự hi vọng.
Người bên cạnh đang mang một sinh mệnh bé nhỏ bỗng dưng khiến vấn đề vẫn luôn thấp
thỏm của Lộ Nghiên được hóa giải. Cuối cùng cô cũng hiểu sự bất an trong lòng mình đến từ đâu.
Sau khi kiểm tra xong, hai người cùng đi đến một quán ăn quen. Cả hai đều rất thích các món cay ở đây.
“Khi nào Trần Mặc Đông về?”
“Không rõ nữa, nhưng chắc cũng phải hai ngày nữa.”
“Hai người sống kiểu gì vậy?” Lỗ Mạn mang vẻ mặt hoàn toàn không đồng tình.
*****
Sau khi rửa mặt, Lộ Nghiên nhe miệng nhìn hàm răng của mình trong gương.
Quả thực cô có hàm răng rất nhỏ, trước đây cô chưa từng phát hiện ra
điều đó. Đúng lúc này Trần Mặc Đông đi vào nhà vệ sinh, ngắm nhìn toàn
bộ cảnh tượng này, anh bật cười đến mức không còn để ý hình tượng của
mình.
Tối qua Trần Mặc Đông đi công tác về. Lộ Nghiên không “hứng thú”, nhưng Trần Mặc Đông lại hoàn toàn ngược lại. Chỉ vài chiêu, anh
đã khiến Lộ Nghiên tan tác. Tuy Trần Mặc Đông không ép buộc Lộ Nghiên
nhưng dường như anh hiểu cô hơn cả chính bản thân cô. Anh có thể chắc
chắn nắm rõ việc Lộ Nghiên có cự tuyệt thật sự hay không, nếu không
phải, Trần Mặc Đông sẽ tùy thuộc vào ý chí của mình mà ôm cô vào lòng.
Ví dụ tối qua, Trần Mặc Đông giống như một ác ma, ánh mắt đen láy luôn
ẩn chứa nụ cười nhưng lại khiến cô quay tới quay lui, đặt cô ở nơi giao
thoa giữa nước và lửa.
Lộ Nghiên vất vả mới bình tĩnh lại thì Trần Mặc Đông lại nằm lên trên người cô, chà xát đôi môi cô.
“Hình như răng em hơi nhô ra thì phải?”
Vừa nghe thấy, Lộ Nghiên lập tức cắn lưỡi Trần Mặc Đông, đến tận khi Trần
Mặc Đông hét lên đau đớn cô mới buông ra. Sau đó, Trần Mặc Đông lại tìm
cách trừng phạt nghiêm khắc Lộ Nghiên, đến khi hơi thở của cô yếu ớt,
ánh mắt ẩm ướt mới buông ra. Trong suốt thời gian đó, ánh mắt của anh
luôn đen láy như ngọc, ẩn chứa nụ cười tinh nghịch như trẻ con. Lộ
Nghiên thầm mắng anh một câu “Đồ ác ma”.
“Em muốn đi niềng răng.”
“Không việc gì sao phải giày vò mình thế!”
“Mang thai rồi thì niềng răng sẽ không tốt, vì thế muốn nhân lúc này làm thôi.” Lộ Nghiên tùy tiện tìm một lý do.
Trần Mặc Đông ngừng cười, chăm chăm nhìn Lộ Nghiên. Có lẽ vấn đề mang thai
này một khi được nhắc tới sẽ khiến không khí trở nên nặng nề.
“Anh đi cùng em.”
Lộ Nghiên theo Trần Mặc Đông từ nhà vệ sinh ra, đứng đằng sau ôm chặt lấy anh.
“Nhất định trong năm nay em sẽ mang thai.”
“Ý của em là bảo anh phải cố gắng nhiều hơn nữa hả?” Khóe miệng Trần Mặc Đông cong lên.
Lộ Nghiên đỏ mặt: “Dù sao em cũng chỉ muốn có con của mình thôi.”
“Chuyện này vội cũng không được.”
Vẻ mặt Trần Mặc Đông biến hóa liên tục, cuối cùng chỉ còn lại sự chân
thành, ánh mắt chăm chú nhìn Lộ Nghiên, không hề còn một tia tinh
nghịch.
Cảm giác bị niềng răng rất không vui vẻ, có thể nói là có một chút khó chịu. Nhưng Lộ Nghiên cho rằng đó chỉ là chuyện cá nhân
của mình mà không ngờ tới sự quan tâm từ các phía dành cho cô. Có người
quan tâm cô, nhưng cũng có người nói bóng gió, đúng là không biết nên
khóc hay cười.
Đầu tiên là trận giáo huấn của Nguyễn Minh Ngữ:
“Răng của con không phải rất đẹp rồi sao? Sao lại tiêu phí tiền thế này? Hơn nữa, con từng này tuổi rổi, nhất định phải niềng răng sao? Đúng là
không có việc gì làm, tự tìm rắc rối. Mặc Đông càng ngày càng chiều con
hư hỏng rồi.”
“Vậy ý của mẹ là Trần Mặc Đông khiến con hư hỏng
sao?” Vừa mới mang niềng răng, Lộ Nghiên không tự nhiên nhe miệng cười.
Nguyễn Minh Ngữ cuối cùng cũng phát hiện ra nhược điểm của Trần Mặc
Đông. Đúng là không dễ dàng mới tìm được nhược điểm của anh, có điều
nhược điểm này lại thể hiện trên người Lộ Nghiên.
“Con đừng có đẩy những điều không đúng của mình sang Trần Mặc Đông.”
“Rõ ràng mẹ vừa mới nói vậy mà.”
“Nha đầu này, còn cãi mẹ nữa. Con đấy, nhanh mà sinh một đứa đi, nếu không thì mãi mãi không lớn được đâu.”
Lộ Nghiên nhỏ giọng lầm bầm một câu gì đó, rồi đi ra khỏi phòng bếp. Cô hi vọng ở bên bố có thể không khiến mình buồn nữa.
Tu