em ra cô thực sự đáng giận.
Lộ Nghiên không nói gì, lặng lẽ nhích người sát vào cơ thể Trần Mặc Đông.
“Em cứ thế này khiến anh có cảm giác giống như khi chúng ta vừa mới kết
hôn, như thể cuộc hôn nhân này không phải do em tự nguyện mà là do anh
ép em, nhưng ngẫm nghĩ lại thì anh thực sự đã từng bức ép em làm gì đâu. Lúc đầu, vốn dĩ anh muốn tránh em, dù sao chuyện ở thành phố S cũng sớm giải quyết xong, cơ hội gặp mặt lại không nhiều. Nhưng em lại xuất hiện trước mắt anh, nói những điều vô nghĩa với anh. Rồi khi anh hôn em, em
không hề cự tuyệt. Lần gặp mặt sau đó, em cũng không từ chối để anh đưa
về nhà. Sau đó anh đưa em về nhà, nếu em nói nửa câu từ chối, anh cũng
sẽ không tiếp tục ép em, thậm chí lần đó…”
Trần Mặc Đông chưa
từng nói nhiều như vậy, Lộ Nghiên đoán anh nói rất mệt. Thực ra trong
lòng cô hiểu rõ những gì anh định nói tiếp theo. Anh muốn nói đến chuyện lần đầu tiên hai người “phát sinh quan hệ”, ban đầu Lộ Nghiên phản
kháng, nhưng sau đó cũng không từ chối nữa. Tuy trong quá trình đau đớn, Lộ Nghiên có hối hận mấy lần, nhưng bằng những lời khuyên bảo dịu dàng
của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên cũng đã thay đổi. Nói chung, trong toàn bộ
mọi chuyện, Lộ Nghiên đều giữ thái độ lửng lơ. Có điều, nhớ lại hồi còn ở thành phố S, dù Trần Mặc Đông khó kìm lòng, nhưng chỉ cần Lộ Nghiên
không gật đầu, chắc chắn anh cũng sẽ không tiến thêm một bước, có thể
nói khi đó tâm ý của cô đã hoàn toàn viết rõ trên mặt mình.
Lộ
Nghiên đột nhiên cảm thấy tâm tình mình tốt lên rất nhiều, cô nghĩ tới
con người Trần Mặc Đông vẫn luôn kiềm chế lạnh lùng lại bị cô ép thành
ra dáng vẻ này, giọng nói mang theo sự bất lực và tức giận nhưng vẫn cố
kiềm nén.
“Em lại còn chuyện bé xé ra to nữa. Chẳng phải anh không ghen sao? Thậm chí em lại còn lôi chuyện từ ngày xửa ngày xưa ra nữa.”
Lộ Nghiên chui vào lòng anh: “Xoa xoa đi, bụng em đau.” Lộ Nghiên đặt lại
tay Trần Mặc Đông lên bụng mình, bàn tay anh luôn rất ấm áp, như thể
nhận ra được độ ấm, cả cơ thể Lộ Nghiên cũng ấm theo.
Trần Mặc Đông không nói nữa, chỉ lặng lẽ xoa bụng cho Lộ Nghiên.
Tuy “chiến dịch” lần này miễn cưỡng có thể coi là Lộ Nghiên thắng, nhưng
người khổ cuối cùng vẫn là Lộ Nghiên. Buổi tối hôm đó, Lộ Nghiên lo Trần Mặc Đông đói nên vẫn dậy nấu mì cho anh. Rõ ràng vừa nãy Trần Mặc Đông
nói nhiều quá nên khi ăn không nói một câu nào, ngay cả câu hỏi của Lộ
Nghiên cũng bị anh lơ là bỏ qua. Lộ Nghiên và Tô Tiểu Lộ đi ra từ rạp chiếu phim đã gần chín giờ, hai người cùng đi đến một quán lẩu tự phục vụ. Tô Tiểu Lộ vừa ăn thịt, vừa oán
giận ý chí mình không kiên định. Tiểu Lộ là cô gái có dáng người chuẩn,
không gầy không béo, chỉ là khuôn mặt phúng phính khiến người khác có
cảm giác cô như một viên ngọc đầy đặn. Vì vậy, Tiểu Lộ tuyên bố “Từ ngày mai, mình bắt đầu giảm béo”, chỉ là cái “ngày mai” này mãi ở thì tương
lai xa vời.
“Mấy ngày nay sao không vội về nhà vậy?”
“Về nhà buồn chán quá.”
“Hóa ra hồi đầu về nhà không chán hả?”
Lộ Nghiên ngẫm nghĩ: “Cũng chán.”
Gần đây Lộ Nghiên thích các loại kịch tạp kỹ, kịch nói, ca kịch, thậm chí
cả kịch thiếu nhi. Chỉ cần rạp hát không ở xa nhà, nhất định cô sẽ đi
xem. Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Nghiên đi xem phim vì Tô Tiểu Lộ liên
tục nhấn mạnh nhân vật nam chính của bộ phim rất có khí phách đàn ông
nên cô quyết định đi xem.
Thời gian này, chỉ khi đưa mình vào
trong câu chuyện của người khác, Lộ Nghiên mới có cảm giác yên tâm, như
thể khi ấy gánh nặng trong lòng cô được đặt xuống. Tuy cô cảm thấy lòng
mình rất bối rối nhưng lại không thể giải thích vì sao. Cô giống như một người ở trong bóng tối bất lực cố gắng tìm lại vật bị mất.
Gần
đây Lỗ Mạn liên tiếp gọi điện “quấy rầy” Lộ Nghiên, trước kia một tuần
gọi một hai lần, nhưng hiện giờ ngày nào cũng gọi. Lộ Nghiên đoán cô ấy
và Cố Dịch Hiên chắc nảy sinh mâu thuẫn gì đó, mấy lần cô đã nói bóng
gió với Lỗ Mạn.
“Em đừng trêu chị, chị và anh ấy rất ổn.”
“Ừm.”
“Em và Trần Mặc Đông cũng ổn chứ?”
“Chị ám chỉ mặt nào?”
“Mọi mặt.”
“Cũng bình thường.”
“Thế vì sao chị lại cảm thấy giọng nói của em đầy u oán?”
Lộ Nghiên không đáp lại, đợi câu nói tiếp theo của Lỗ Mạn.
“Em phải hiểu rằng công việc của cậu ấy rất bận nên mới để em phòng đơn gối chiếc như vậy.” Ngữ khí của Lỗ Mạn đầy mập mờ, nhưng không mất đi sự
nghiêm túc.
“Chị đang nói tốt hộ anh ấy đấy à?”
“Sao có thể, nếu muốn giúp thì phải giúp em chứ, dù sao chị cũng đã tận mắt nhìn em lớn lên.”
“Nói như thể chị già lắm ấy.”
“Đúng là nha đầu thối độc miệng.”
Hai người cùng bật cười.
“Ngày mai cùng chị đi bệnh viện kiểm tra nhé.”
Lộ Nghiên thấy sợ hãi khi nghe thấy câu nói này, đồng thời cô cũng cảm
thấy chấn động, sợi dây căng trong lòng đột nhiên bị đứt phựt. Sau khi
đồng ý với Lỗ Mạn, Lộ Nghiên ngắt điện thoại, lặng lẽ ngồi xuống sô pha, trong lòng thấp thỏm không yên. Quả cầu vẫn luôn ở trên đỉnh tháp nhọn
nay đột ngột mất cân bằng rơi xuống, trong quá trình rơi xuống, mỗi lần
đập vào vách tường đều để lại một vết tích nho nhỏ trong lòng Lộ Nghiên, tuy không
