quả cũng không làm
phiền cô nữa. Hồi phân lớp mười một, Lộ Nghiên chọn lớp tự nhiên, Trần
Vĩ chọn lớp xã hội, hai người không gặp lại nhau nữa. Lộ Nghiên thực sự
không biết lúc này nói những lời đó còn có ý nghĩa gì. Hoài niệm chăng?
Cô thầm mắng mình trong lòng.
“Nếu một ngày trái tim yếu đuối của cậu gặp phải tổn thương, nhớ đến tìm mình. Tuy mình không bằng vị đại
thần nhà cậu, nhưng dù sao chuyện cũ đã rõ ràng, tư tưởng cũng thoải
mái.” Lúc Lộ Nghiên sắp xuống xe, Trần Vĩ trêu chọc cô. Lộ Nghiên cũng
trêu chọc lại nói: “Để xem đã.”
Bước vào nhà, bật đèn lên, Trần
Mặc Đông vẫn chưa về, Lộ Nghiên nhìn chiếc đồng hồ trên tường, đứng dậy
tắm rửa rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang
nằm trước ngực Trần Mặc Đông, tự hỏi không biết anh về từ khi nào, nhưng sau đó lại vô thức thiếp đi.
Cuộc sống sau hôn nhân của Lộ
Nghiên và Trần Mặc Đông giống như mặt hồ trước gió nhẹ, mặt hồ trong
veo, nhìn vừa đẹp lại vừa có cảm giác dễ chịu, nhưng đồng thời cũng có
những con sóng lăn tăn, từng con sóng dập dềnh nhau, chưa bao giờ thực
sự yên bình, hơn nữa mặt hồ yên tĩnh này chỉ để che giấu sóng to gió lớn dưới đáy hồ. Có điều may mà trong quá trình ấy, cả hai người đều làm
rất tốt. Nếu có “giải thưởng cho gia đình hạnh phúc”, chắc chắn hai
người rất xứng đáng.
Lần kế tiếp gặp Lưu Uyên Thư cách lần trước
một thời gian dài, địa điểm cũng có chút đặc biệt, không phải là giữa Lộ Nghiên và Lưu Uyên Thư, mà là giữa Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư. Bắc
Kinh không phải là một nơi của những cửa hàng kinh doanh độc quyền,
nhưng rõ ràng Lộ Nghiên lại gặp cô ta ở đó, mà trùng hợp hơn cửa hàng
kia lại là thương hiệu mà Trần Mặc Đông thích nhất.
Lúc đó Lộ
Nghiên dễ dàng nhận ra cô ta, nhưng cô ta lại không nhận ra cô. Dù sao
hai người cũng chỉ có mấy phút giáp mặt, hơn nữa lần ấy cũng đã lâu lắm
rồi. Mà Lộ Nghiên không phải là người giỏi trong việc chủ động chào hỏi
người khác. Trước kia Thẩm Nham thường dạy dỗ cô điều này, nhưng cô vẫn
không sửa được. May mà Trần Mặc Đông chưa bao giờ nói về vấn đề này, có
lẽ anh cũng chưa từng phát hiện vấn đề này ở cô. Lúc Lưu Uyên Thư tao
nhã bước qua Lộ Nghiên, Lộ Nghiên ngửi được mùi nước hoa trên người cô
ấy, mùi nước hoa nhẹ nhàng vương vấn xung quanh, tuy mùi hương mang theo vị ngọt nhưng lại không nồng lên, hương thơm phảng phất, mãi đến khi Lộ Nghiên nhớ được mùi hương này trong ký ức thì chúng mới biến mất.
Lộ Nghiên ngồi trong quán café, nghe được nhiều chuyện giữa Trần Mặc Đông
và Lưu Uyên Thư được kể lại rất sinh động, ví dụ lần đầu gặp Lưu Uyên
Thư, cô ta đã nói những gì, hoặc chiếc hộp xanh đen, hay là chữ viết để
lại bên góc trái ở mỗi chiếc CD. Lộ Nghiên cảm thấy rất khó chịu, nhưng
cô tha thứ cho sự ghen ghét phút chốc trong lòng mình. Dù gì đó cũng là
chồng mình và người phụ nữ khác, nếu hoàn toàn không có cảm giác gì thì
cô phải tự xem xét lại chính mình, chứ không phải tìm cách “chinh phạt”
Trần Mặc Đông.
Trong bữa tiệc thường niên, Trần Mặc Đông và Lưu
Uyên Thư thỉnh thoảng nói vài câu qua lại, Lưu Uyên Thư vẫn mỉm cười
tươi rói, mái tóc vẫn dài thẳng, ánh mắt chăm chú – Lộ Nghiên nhớ lại
cảnh lúc trước, rõ ràng như trước mắt. Lần này cô lại là người đứng xem, ngay cả biểu hiện của Trần Mặc Đông cũng rất rõ ràng, lịch sự như Lưu
Uyên Thư.
Cuối cùng cô múa sai vài bước, may mà kịp sửa lại, vẫn giữ nụ cười cứng nhắc trên môi đến khi kết thúc màn múa.
Ngày Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng cùng ở nhà Tôn Uyển Bình, sau bữa cơm, Trần Mặc Đông lái xe đến đón Lộ Nghiên.
“Mệt không?”
“Cũng bình thường.”
Lộ Nghiên kéo cửa kính ô tô, trong chốc lát gió tràn vào xe, Lộ Nghiên lại đóng cửa xe lại.
“Vừa nãy, mẹ và anh có nói chuyện chuyển nhà của em gái.” Trần Mặc Đông điềm tĩnh mở miệng, nội dung lại là những chuyện khiến Lộ Nghiên không biết
nói tiếp thế nào.
“Anh không cần phải nói với em.” Vừa nãy ở “bên kia”, Tôn Uyển Bình nhân lúc Lộ Nghiên đi lên lầu lấy đồ, bà đã nói gì
đó với Trần Mặc Đông, lúc Lộ Nghiên đi xuống hình như hai người vẫn chưa nói xong, cô vô tình nghe được đôi lời: “Có thể đi không?” Lộ Nghiên
hơi hắng giọng, cô muốn nhắc hai người đang nói chuyện là cô đã xuống
rồi.
“Hay là anh muốn em đi giúp? Nếu em rảnh, em sẽ đi giúp cô
ấy dọn dẹp.” Lộ Nghiên cảm thấy lời nói vừa nãy của mình có chút gượng
gạo nên nói tiếp để giảm bớt bầu không khí nặng nề.
Sau vài phút yên lặng…
“Em không mua quần áo gì sao?”
“Có mua, để quên ở “bên kia” mất rồi.” Giờ Lộ Nghiên mới nhớ đến chiếc váy.
“Quay lại lấy nhé?”
“Không cần, dù sao em cũng không thích.” Lộ Nghiên thực sự không biết anh nghĩ gì, rõ ràng đi một đoạn nữa là về tới nhà mà nói quay lại lấy chiếc
váy. Có điều Lộ Nghiên nói rất thành thực, chiếc váy ấy cô thực sự không thích, nhất là màu sắc của nó.
“Đúng rồi, vừa nãy quẹt thẻ của
anh đấy.” Mỗi lần Lộ Nghiên dùng một đồng trong con số khổng lồ của
chiếc thẻ, cô đều nói với Trần Mặc Đông, trong bất kỳ tình huống nào
Trần Mặc Đông cũng không nói gì.
“Sau này không cần nói với anh, nếu anh muốn