. Một tuần
trước, Chung Lật Văn lại gọi điện thoại bảo Lộ Nghiên ra ngoài tán gẫu,
giọng nói không còn vui tươi như trước kia, Lộ Nghiên không nỡ từ chối.
Lúc gặp, Lộ Nghiên thực sự kinh ngạc, khuôn mặt Chung Lật Văn tiều tụy,
kể lể chuyện chồng cô đã quay trở lại với người vợ trước. Lộ Nghiên thấy vậy có chút bực mình, nhưng điều tức giận hơn chính là tên đàn ông đó
đã khốn nạn thì người vợ trước của anh ta lại còn hồ đồ cùng anh ta.
“Đàn ông luôn nghĩ đến tình đầu của họ, mình thực sự không hiểu nổi.” Lúc
nói câu này, Chung Lật Văn rất bình tĩnh, nở một nụ cười chua xót, giọng nói gần như bất lực, mơ màng, tựa như đã chấp nhận thực tế.
“Xin lỗi đã để cậu phải nghe mình kể lể. Nhưng mình không còn người bạn nào
nữa, nếu không nói ra mình vĩnh viễn sẽ không vượt qua được chuyện này,
hiện giờ tâm tình đã nhẹ đi nhiều rồi. Lộ Nghiên, cảm ơn cậu.” Lúc sắp
đi, Chung Lật Văn nói như vậy với Lộ Nghiên, Lộ Nghiên hơi áy náy, cô là một người có khả năng lắng nghe, nhưng cô lại không biết an ủi người
khác. Lúc này cô cảm thấy có chút hối hận vì sự bực mình lúc nãy mà đã
không an ủi cô ấy lấy vài câu.
Lộ Nghiên nằm trên giường, mở
quyển sách úp kín khuôn mặt, coi như chuyện vừa rồi chỉ là vô tình gặp
phải. Hôn nhân của Chung Lật Văn chạy theo sự ồn ào đầy rẫy trong thời
đại này, nó tựa như một bản giới thiệu kinh nghiệm cho chính Lộ Nghiên.
Nếu không phải Trần Mặc Đông cầm quyển sách lên khiến mắt Lộ Nghiên cảm
nhận được ánh sáng thì cô nghĩ mình đã ngủ rồi. Trần Mặc Đông vừa về nhà đã chui vào thư phòng, Lộ Nghiên cũng không quấy rầy anh, như thể mỗi
người đều bận việc riêng của mình. Lúc này Trần Mặc Đông xong việc, đã
tắm xong, trên người anh tỏa ra mùi hương giống với mùi trên cơ thể Lộ
Nghiên. Lộ Nghiên vẫn nghĩ mùi hương cơ thể giống nhau có thể khiến tình cảm thêm gắn bó, mãnh liệt.
Trần Mặc Đông nằm lên người Lộ
Nghiên, mặt đối mặt, hai gò má kề sát vào nhau, hơi thở gần gũi, nếu
Trần Mặc Đông mở mắt thì cảnh tượng này gần giống như cảnh trong một
trận đấu đang đo xem sức ai mạnh hơn.
“Trần Mặc Đông, nếu chúng ta quen nhau sớm hơn năm năm thì sẽ thế nào nhỉ?”
Trần Mặc Đông mở mắt nhưng không trả lời cô.
Năm năm trước, cô vẫn là sinh viên đại học, Trần Mặc Đông cũng vừa bắt đầu
đi làm. Nếu thời gian đó họ biết nhau, chắc họ sẽ trở thành bạn bè, hoặc có lẽ cũng chẳng thể thành bạn bè mà chỉ là mối quan hệ quen biết đơn
thuần. Trần Mặc Đông chắc chắn sẽ không thích một tiểu nha đầu, mà Lộ
Nghiên cũng sẽ không thích người đã bước vào vòng xoáy xã hội, có lẽ ánh mắt cô cũng chỉ dừng lại ở đám thanh niên trẻ tuổi trong trường học,
chỉ là không biết Thẩm Nham có trong đám ấy mà không.
“Em cảm thấy sẽ thế nào?” Trần Mặc Đông hỏi cô.
“Em thấy giả thiết này rất ngu ngốc, chúng ta vẫn nên sống thật tốt cuộc
sống hiện tại. Tốt nhất là không nên có điều gì thay đổi nữa.” Nếu có
thể, Lộ Nghiên hi vọng mọi thứ sẽ không thay đổi.
Không còn sự
hỗn độn trong lòng, Lộ Nghiên cảm thấy mọi thứ lúc này đều rất yên ổn.
Khi ý thức được Trần Mặc Đông vốn là khắc tinh của những tâm tình đó, Lộ Nghiên cảm thấy mối tơ vò trong lòng mình đã được mở ra. Thì ra cô đã
yêu Trần Mặc Đông từ lâu, không chỉ là tình yêu đến từ thứ tình thân sau hôn nhân, mà còn là thứ tình yêu của nam nữ buổi ban sơ nhất, có thể là khi vừa mới gặp, cũng có thể nó bắt đầu ở một thời điểm nào đó. Nhận
thức được điều này, trong lòng Lộ Nghiên không vui, cô sợ mình vì tình
yêu sẽ trở nên hèn mọn, nhạy cảm. Một năm mới lại sắp đến, kế hoạch có thai trong năm của Lộ Nghiên không đạt được. Trần Mặc Đông vẫn duy trì sự lặng lẽ như trước, có lẽ anh chọn
cách suy nghĩ “chuyện này vội cũng không được”. Lộ Nghiên thường bất
giác sờ lên bụng mình, như thể vừa lắng nghe vừa lặng lẽ nói chuyện.
Đêm giao thừa, hai nhà cùng ra ngoài ăn cơm. Vị trí chỗ ngồi hôm đó có chút kì lạ, Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên ngồi cạnh nhau, bên phải Lộ Nghiên là mẹ chồng, bên trái Trần Mặc Đông là mẹ vợ. Hai bậc trưởng bối hai bên
tuy bị ngăn cách hai người ở giữa nhưng vẫn vui vẻ nói chuyện sôi nổi.
Sau đó, Trần Mặc Đông và Tôn Uyển Bình đổi chỗ ngồi, Tôn Uyển Bình nắm
lấy tay Lộ Nghiên, nói chuyện với Nguyễn Minh Ngữ, đa số trong đó đều là khen ngợi Lộ Nghiên.
“Nghiên Nghiên sinh cho chúng ta một đứa
cháu nữa là hoàn hảo.” Câu nói vừa bật ra, tất cả mọi người đột nhiên
đều im lặng vì câu nói rõ ràng ấy.
Lộ Nghiên thấy trong nháy mắt
cả người mình cứng đờ, sau đó cả cơ thể như bị đâm xuyên nhưng cô không
thể nào đứng dậy được. Lộ Nghiên mỉm cười, không để ý vẻ mặt của Trần
Mặc Đông lúc này, cô cầm cốc nước bên cạnh, uống một ngụm to.
Không khí ngưng trệ một lúc, sau đó hai vị trưởng bối hai bên lại bắt đầu tán gẫu với nhau.
Cả bữa cơm ăn rồi ngừng, ngừng rồi ăn, nói nói cười cười, không khí nho
nhã lịch sự có chút sôi nổi. Đa số thời gian Lộ Nghiên cúi đầu chăm chú
ăn , còn Trần Mặc Đông chỉ ăn vài miếng, thi thoảng trả lời mấy câu hỏi
của hai bà mẹ.
Sau khi đưa Nguyễn Minh Ngữ về, Lộ Nghiên vội vàng bắt xe đến khu giải trí, còn Trần M