c là thư ký cho phòng sản xuất.”
Lục Tử Ngân bỗng nhiên chống hai tay lên
bàn, hơi nghiêng mình về phía trước, bộ dáng như đế vương, thần sắc trên khuôn mặt có chút trào phúng: “Noãn, anh rất đáng để câu dẫn. Không
muốn thử sao?”
“Anh có từng thấy qua em gái câu dẫn anh trai chưa?” Tân Hạ Noãn xị mặt.
“Lúc trước, nụ hôn đầu tiên của em, không phải là dành cho anh sao, thế không phải là câu dẫn anh trai à?” Lục Tử Ngân nhìn Tân Hạ Noãn vẻ vô tội. Sắc mặt Tân Hạ Noãn lúc lại đỏ lên,
nói năng lộn xộn: “Lần đó … sinh nhật anh … chỉ là trò chơi mà thôi …”
“Tóm lại, là em câu dẫn.” Lục Tử Ngân trực tiếp kết luận.
Tân Hạ Noãn ai oán thầm kêu oan, đành phải khẽ cắn môi, cầu xin Lục Tử Ngân: “Anh, em sai rồi, (Kat: câu này ta nghe quen quen!) em không bao giờ làm ra những chuyện như thế này nữa, anh đừng chỉnh
em.” Tân Hạ Noãn còn không rõ Lục Tử Ngân sao? Anh lần này cường điệu
cái “kế hoạch câu dẫn” của cô chính là đánh phủ đầu, xem cô về sau còn
để đầu óc nghĩ ra mấy chuyện vô bổ này không!
Vẻ mặt Lục Tử Ngân âm trầm: “Anh nghĩ, nếu ngồi ở vị trí này là người khác, em sẽ thực sự câu dẫn người ta?”
“Không có, em nói đùa thôi.” Tân Hạ Noãn
thấy Lục Tử Ngân có ý tha thứ cho mình, lập tức tìm cách tẩy sạch danh
tiếng cho mình. Nhưng vẻ mặt Lục Tử Ngân vẫn rất khó đoán, sau một lúc
thì khôi phục lại thái độ bình thường: “Ai, nếu em nói cho anh biết sớm, sẽ không chỉnh em như vậy.”
Tân Hạ Noãn không nói lời nào, cô trừng mắt chờ Lục Tử Ngân nói câu tiếp theo. Cô bỗng nhiên có dự cảm không tốt.
“Hiện tại mọi người trong công ty đều
nghĩ chúng ta có quan hệ, giờ mà nói ra mối quan hệ thật của chúng ta,
em cho rằng mọi người tin sao?”
Không thể. Tân Hạ Noãn khẳng định điều
này. Cô biết nếu nói với đồng nghiệp vị trí này cô có được là do vị tân
tổng tài là anh trai kết nghĩa ưu ái cho cô, ai có thể tin? Mối quan hệ
này lại càng mập mờ hơn!
Lúc trước, Tân Hạ Noãn không hiểu được
việc kết bái này có gì phức tạp, nhưng sau này, cô thật sự hiểu ra, một
khi đã kết bái, mối quan hệ của họ về sau không thể vượt quá mức tình
cảm anh em.
Tân Hạ Noãn rối rắm hỏi: “Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”
“Người ta nghĩ thế nào, chúng ta liền như vậy.”
“Cái gì? Làm như chúng ta thật sự là có quan hệ?”
“Chúng ta thì sao?” Lục Tử Ngân liếc cô, tỏ vẻ không hài lòng “Chúng ta kết giao đi.”
“…” Tân Hạ Noãn muốn rớt cả cằm xuống.
Cô còn chưa nói được gì, Lục Tử Ngân liền lên tiếng trước: “Hai chúng ta quá hiểu rõ lẫn nhau, em cho rằng còn có người khác thích hợp hơn sao?”
Đúng vậy. Trong lòng Tân Hạ Noãn vốn chỉ
có mình anh, đối với những người đàn ông khác, cô đều có chút phòng vệ,
không muốn tranh thủ tình cảm của ai. Mạn Ny nói, cô đã bỏ lỡ một người
đàn ông tốt. Liêu Tu chính là người đàn ông đó. Bởi vì cô trốn quá kĩ
trong vỏ bọc của mình, không hề nhiệt tình đối đãi với anh, cũng không
hề tranh thủ thời gian bên nhau, không bao giờ lo lắng tới cảm thụ của
đối phương, chỉ là muốn tìm một người để cưới mà thôi. Nhưng loại tình
cảm đơn phương này kéo dài, sẽ càng phải trả giá bằng những mệt mỏi cứ
tăng dần lên không có điểm dừng. Liêu Tu nói đúng, anh chỉ muốn tìm một
người phụ nữ yêu chính anh, nhưng Tân Hạ Noãn làm không được điều đó.
Không phải Liêu Tu không tốt, mà là cô không có thực hiện được trách
nhiệm của một người bạn gái. Cho nên, cô chưa từng trách anh phản bội
cô.
Lục Tử Ngân rất hiểu cá tính của cô, mà
cô cũng hiểu rõ Lục Tử Ngân. Lục Tử Ngân là loại đàn ông không bao giờ
ngồi chờ đợi hay khuyên nhủ cô rời khỏi vỏ bọc của mình, anh sẽ trực
tiếp lôi cô ra khỏi lớp vỏ đó, làm cho cô không có đường thoái lui. Anh
biết rõ, Tân Hạ Noãn chỉ biết né tránh nên nhất định sẽ không để cho có
đường lui.
Có thể cùng người mình thầm mến nhiều năm bên cạnh nhau sẽ là một sự kiện khiến người ta hạnh phúc cỡ nào. Tân Hạ Noãn cảm thấy thật may mắn, trong lòng có chút vui sướng nhưng lại
không thể vui vẻ. Sự vui sướng vừa lướt qua thì cô cũng bỗng nhận ra một điều khi nhìn Lục Tử Ngân lúc này, anh không phải ở bên cạnh cô vì anh
thích cô, chỉ là vì tình thế bắt buộc mà thôi …
Tân Hạ Noãn trầm ngầm hồi lâu, cuối cùng
nói như thỏa hiệp: “Anh, chúng ta kết giao đi, về sau nếu anh có để ý
tới ai, anh nói với em là được, em sẽ không làm chướng ngại vật.”
Lục Tử Ngân nở nụ cười: “Noãn, nhiều năm như vậy, em vẫn không thay đổi gì.”
Tân Hạ Noãn cười bên ngoài nhưng trong lòng không cười nổi: “Sao lại không thay đổi? Em có cao hơn mà.”
“Anh nói chính là tính tình của em. Vẫn giống trước kia, nhẫn nhục chịu đựng, chưa bao giờ vì chính mình mà tranh thủ thứ gì.”
Lục Tử Ngân nói đúng. Tân Hạ Noãn hai
mưới sáu năm qua, đều là như vậy. Như trước đây, học ngành gì, học
trường nào đều là do ba cô quyết định. Cô cho dù không muốn vẫn chấp
nhận. Quần áo, cách ăn mặc cho tới giờ cũng đều theo ý mẹ cô. Cô chỉ
thích buộc kiểu tóc đuôi ngựa đơn giản, mẹ cô thích những kiểu tóc
phương tây nên cô cũng nghe lời mẹ, đổi qua không biết bao nhiêu kiểu
tóc. Cô từ nhỏ đã thích làm một giáo viên, nhưng nguyện v
