đồng rất phiền toái, hơn nữa công ty chúng ta trước giờ chưa thất
tín bao giờ.”
“Nhưng sao lại đồng ý rồi?”
“Lục tổng tài đã chỉ ra được mặt
không tốt, bên cạnh đó còn có số liệu rất cụ thể nha. Khách sạn Lia đó
còn ba tháng nữa mới hoàn thành xây dựng, trong ba tháng đó không có
kinh doanh đã tổn thất 400 vạn, cộng thêm chi phí xây dựng, cũng hơn gần 700 vạn. Mà hủy hợp đồng thì tiền bồi thường và chi phí cho luật sự
không hơn 230 vạn. Khách sạn Lia đó có địa thế không tốt, không phát
triển kinh doanh cao được, cùng lắm chỉ kinh doanh như quán rượu thường ở mức độ cao hơn. Lục tổng tài cho rằng so với bình cũ rượu mới thì không bằng hoàn toàn có một diện mạo mới, sẽ thực tế và mang lại lợi ích hơn
nhiều.”
“Anh ấy cũng thật lớn gan, không sợ mang tiếng? Khách sạn ở thành phố A kinh doanh rất được.”
“Lục tổng tài muốn dời dự án khách sạn từ thành phố A sang thành phố S.”
“Thành phố S?” Tân Hạ Noãn không
khỏi ngạc nhiên, thành phố S là một thành phố du lịch, có bãi biển nổi
tiếng, là nơi mọi người thường đến nghỉ phép hoặc tận hưởng tuần trăng
mật. Nhưng bởi vì địa thế không tốt, bốn phía xung quanh đều là đồi núi, giao không cực kỳ hạn chế phương tiện, đường cao tốc thường xuyên kẹt
xe. Nhưng lại có một lợi thế là vận tải biển.
Thành phố A tuy rằng không phải
là một thành phố đầu mối kinh tế then chốt, nhưng cũng xem là một thành
phố phát triển toàn diện, bến tàu của thành phố A được xem như cảng quốc tế, đang cùng với bến tàu của thành phố S nối đường ray, lưu lượng
khách cũng rất lớn. Bất quá thành phố S gần đây đang xây dựng sân bay,
dần dần sẽ có thêm không gian để phát triển.
Tân Hạ Noãn nghĩ một hồi mới nheo mắt nhìn Mạn Ny, “Cậu trọng sắc khinh bạn, không có nam nhân mới nghĩ tới tớ.”
“Đừng nói tớ trọng sắc khinh bạn, mà nói tớ trọng sắc khinh người không phải là bạn.” Mạn Ny trừng mắt
lại Tân Hạ Noãn, liếc cô một cái rồi nói: “Không phải tớ mang cậu đi làm quen sao?”
“Làm quen?” Tân Hạ Noãn hoảng sợ
“Tớ mới tìm được một tay luật sư
được lắm, bèn cố ý giới thiệu về cậu, hắn tỏ ra rất có hứng thú. Tay
luật sư này là luật sự cao cấp ở sở hội, rất nổi tiếng. Lương một năm ít nhất cũng được chừng này con số.” Mạn Ny xòe bảy ngón tay ra.
Tân Hạ Noãn hít một hơi, quả nhiên lợi hại. Mạn Ny ra vẻ đắc ý: “Thế nào, còn nói tớ trọng sắc khinh bạn?”
Tân Hạ Noãn liều mạng gật đầu,
nhưng mà … Việc này chậm rồi, nếu là ngày hôm qua, Tân Hạ Noãn có thể bỏ qua chuyện cũ mà thử lại một lần. Hiện giờ tình thế đã khác, cô cùng
Lục Tử Ngân …
“Chờ ngày nào đó tớ bị người ta vứt bỏ, sẽ lại đi làm quen.” Tân Hạ Noãn tiếc nuối nói.
Mạn Ny há miệng thở ra: “Hả, cậu …”
“Tớ với cậu hiện tại như nhau,
đều là những kẻ vướng vào tình nhân.” Tân Hạ Noãn lại thở dài, biểu tình thoạt nhìn rất bất đắc dĩ, không nghĩ tới cái thở dài chưa dứt một nửa
hơi, liền thấy Lục Tử Ngân mặt không biến sắc đứng ngay ở cửa, chắc cũng chưa lâu, hẳn là lúc cô vừa nói xong câu “Chờ một ngày nào đó tớ bị
người ta vứt bỏ, sẽ lại đi làm quen.”
Lục Tử Ngân ở cửa nói: “Em yêu, ra về thôi.”
Mạn Ny nghe giọng nói của Lục Tử
Ngân, cứng ngắc cả người, nhìn Tân Hạ Noãn biểu tình cũng đông cứng như
mình, không mở nổi miệng nói, Mạn Ny khó khăn hỏi: “Lục tổng tài ở phía
sau?”
Tân Hạ Noãn gật đầu. Mạn Ny nhăn
mặt, làm ra biểu tình sắp chết, sau đó hít một hơi, nhiệt tình xoay lại
phía sau, trưng ra bộ mặt ninh nọt: “Lục tổng tài, tôi không quấy rầy
hai người, hai người cứ tiếp tục đi.” Cô nhanh chóng chuẩn bị rời đi.
Lục Tử Ngân lạnh lùng nói: “Nếu có đối tượng làm quen tốt, cũng giới thiệu giúp tôi một người.”
“À …” Mạn Ny cười gượng, tiếp
theo lại trưng ra nụ cười lấy lòng “Nhất định, nhất định.” Sau đó cô
nhanh chóng rời đi như dân chạy nạn.
Tân Hạ Noãn cũng cùng với tốc độ
đó mà thu dọn, đeo túi sách vào, tới đứng trước mặt Lục Tử Ngân, giống
học sinh tiểu học tới báo cáo với giáo viên, “Em xong rồi.”
Lục Tử Ngân gật đầu, xoay người
bước ra, Tân Hạ Noãn cũng tự động thả cước bộ chậm chạp đi theo phía sau anh. Anh tựa hồ như cố ý thả chậm bước chân để cô theo kịp anh, mà Tân
Hạ Noãn dường như cũng giảm tốc độ theo, tiếp tục theo phía sau anh. Như thế, trong chốc lát, rốc cục Lục Tử Ngân lại trở thành người đi trước.
Anh lẳng lặng nhìn cô vài giây, lui về sau từng bước, cánh tay vòng ra
sau, nắm lấy eo Tân Hạ Noãn, tiếp tục đi. Tân Hạ Noãn hoảng sợ, thấy
chung quanh mọi người trong phòng tổng tài đều nhìn mình, mặt cô không
khỏi đỏ ửng lên.
“Tân Hạ Noãn, anh thật muốn bóp
chết em.” Lục Tử Ngân xiết chặt thắt lưng mảnh khảnh của Tân Hạ Noãn.
Tân Hạ Noãn là người thuộc loại có vóc dáng mảnh mai. Chính xác là gầy
teo, tuy rằng không cao lắm nhưng nhìn dáng người cô như con chim nhỏ
gầy giơ xương. Tuy nhiên dáng người cô gầy nhưng lại không có nét, không giống như Mạn Ny, những chỗ nên gầy thì gầy, những nơi nên mượt mà thì
sẽ mượt mà. Cơ thể cô chính là điển hình của người con gái thuần khiết
bình thường chưa hề phát dục.
Không có thịt trên người, bị xiết rất đau, Tân Hạ Noãn nhe răng trợn mắt, úy