n Hạ Noãn đôi mắt sáng ngời trông mong Lục Tử Ngân sẽ ôm chầm lấy mình, nghĩ thầm Lục Tử Ngân ở Mĩ đã được vài năm, lần này trở về nước chắc chắn không chỉ vì lý do đoàn
tụ với người nhà, nhìn bộ dáng anh thản nhiên tiêu sái, căn bản không
giống như với đàn ông đang có dục vọng mãnh liệt. Khoảng thời gian cô
cùng Liêu Tu kết giao yêu đương, Liêu Tu vài lần muốn quan hệ thân mật
nhưng đều bị cô cự tuyệt, lần nào Liêu Tu cũng không nhanh như vậy lấy
lại tinh thần, sau này hắn ta lại nói không cần nữa.
Nói ra cũng thật kỳ quái, cô đối với bản
thân luôn để tâm đến lần đầu tiên của chính mình, nhưng mà đàn ông thì
lại khác không có yêu cầu khắt khe về việc này, có lẽ là cùng Mạn Ny ở
chung lâu quá, về phương diện này cô quả thật có điểm hơi e thẹn. Đi đến phía trước cửa, Lục Tử Ngân chuẩn bị mở ra cánh cửa, cô chỉ là cố tình
mở miệng cười hì hì lại thuận miệng hỏi một việc “Anh lúc ở Mĩ có cùng
người phụ nữ nào quan hệ thân mật không?”
Lục Tử Ngân híp lại ánh mắt, chăm chú ngắm nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần “Em là hy vọng anh thật sự có?”
Tân Hạ Noãn nhỏ nhẹ trả lời “Em thật lòng hy vọng anh không có, nhưng anh như thế này bộ dáng khẳng định là có .”
“Ừa, từng có. . . . . .”
Tân Hạ Noãn nghe xong cả lòng đầy tan nát , quả nhiên tảng đá lớn nằm ở trong lòng đã lâu sẽ khiến chính mình bị
thương tổn, vẫn là chính cô tự chuốc lấy khổ vào thân mà thôi. Cô buồn
bã không thốt nên lời . Lục Tử Ngân liếc nhìn xem cô một cái, xem bộ
dáng cô uể oải thành ra như vậy, không khỏi hào hứng nở nụ cười, tâm
tình đặc biệt vui vẻ “Anh không cùng phụ nữ ở trong phòng khách sạn một
mình bao giờ.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn oán giận nhìn
hắn, coi như là bị quỷ dọa nạt đi. Lục Tử Ngân đột nhiên hành động kì
quái kéo cô dựa sát lên cánh cửa, nâng lên cằm cô, nhìn một cách tinh tế thăm dò biểu tình của cô “Em là người đầu tiên anh kéo vào thuê phòng
cũng là người phụ nữ duy nhất ở một mình với anh trong phòng, hiện tại
em có muốn thử luyện tập?”
Tân Hạ Noãn không cần suy nghĩ, trực tiếp nâng lên cằm khẽ nói “Có thể a, nhưng mà chờ kết hôn về sau hãy thực hành.”
Lục Tử Ngân nhíu mày “Em nói gì vậy ?”
“Em muốn nói .” Tân Hạ Noãn bỗng nhiên
ưỡn ngực, tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng rất hùng hồn. Lục Tử Ngân
đứng im tại chỗ nhìn lướt qua cô, tỏ vẻ có chút thất vọng nói: “Anh nhớ
rõ có một loại sản phẩm nâng ngực rất tốt dành cho vòng một của phụ nữ,
lần sau sẽ mua cho em.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn lập tức trở lại với bộ dáng ỉu xìu khi nãy. Cô quả có vòng một không lớn nhưng cái đó
cũng thật bình thường, mà cô biết rõ khuyết điểm thân thể mình, không
cần anh cứ lặp đi lặp lại nhiều lần nhắc nhở . Lục Tử Ngân thấy cô như
vậy thật để ý, anh cười: “Không có việc gì, anh có thể “nắm chúng gọn
gàng trong lòng bàn tay” cũng là một chuyện tốt thôi.” ( Xanh xanh: sắc lang cái gì mà gọn trong tay? Không hiểu a? Mọi người tự suy diễn đi nha!)
Tân Hạ Noãn mày khẽ nhíu, khó chịu “Em sẽ nói cho bác Lục biết anh là bắt nạt người ta.”
“Em vì sao muốn kể tội anh bắt nạt em
hả?” Lục Tử Ngân thực bình dị gần gũi, lộ ra một tia mỉm cười, nhưng mà ở trong mắt Tân Hạ Noãn cái mỉm cười này thật sự rất là nguy hiểm .
Cô lập tức vộ vàng sửa miệng “Em không có khéo miệng ăn nói, vẫn là không nói nữa . Chúng ta. . . . . . Chúng ta trở về đi.”
Lục Tử Ngân gật đầu, đầu hơi hơi nghiêng qua một bên, nhìn thấy cánh tay chính mình “Bị kéo đi.”
Tân Hạ Noãn nhanh chóng lôi kéo cánh tay
của anh, dùng hết sức lực lôi anh đi cùng dù sao cô cũng không phải dạng thiếu nữ gầy yếu quá mức. Hai người cứ như vậy đi ra khỏi khách sạn, mà bộ dáng hai người vừa đi vừa lôi kéo làm cho nhân viên khách sạn ở đại
sảnh bắt gặp cảnh kì lạ không khỏi giật mình, vẻ mặt quái lạ nhìn hai
người. Tân Hạ Noãn đương nhiên hiểu được ý tự của nữ phục vụ, cô ngay
tức khắc muốn đi lên phía trước nói cho cô ấy biết không phải như cô ấy
tưởng tượng đâu, cô không phải loại người như vậy.
Hết thảy đều không thể nói ra. Cô chỉ có thể ủy khuất chính mình cúi đầu im lặng.
Ngồi vào trong xe của Lục Tử Ngân, anh
muốn tự lái xe đưa Tân Hạ Noãn về nhà. Vào lúc đèn đỏ bật lên, Lục Tử
Ngân như nghĩ đến cái gì, muốn lấy điện thoại ra gọi, không may đèn tín
hiệu chuyển thành đèn xanh. Lục Tử Ngân đành phải nhờ Tân Hạ Noãn giúp
chính mình lấy điện thoại di động từ trong túi áo.
“Làm gì cơ?”
Lục Tử Ngân một mặt lái xe một bên nói: ” Anh muốn em giúp anh lấy điện thoại.”
Tân Hạ Noãn nhìn xe bọn họ hiện tại đang
đi trên đoạn đường đông đúc, vì vậy lái xe cần phải tập trung và cẩn
thận, không thể đem sinh mệnh ra đùa giỡn được. Cô đành phải vươn tay
vào sâu trong áo khoác của Lục Tử Ngân, tìm đến cái túi nhỏ bên trong.
Lục Tử Ngân cười: “Em là đang giúp anh
lấy di động hay là mượn cơ hội để sờ soạng anh? Em không biết lồng ngực
của đàn ông rất là mẫn cảm hay sao?”( XX: bó tay anh tự cao quá nha..nãy giờ vờn chị như mèo vờn chuột a! Ta tức rùi đấy.)
Tân Hạ Noãn mặt đỏ lên, có chút khổ sở.
Cô cũng không phải dạng phụ nữ chủ động quyến rũ đàn ông, chỉ là