Lục Tử Ngân, nghiến răng nghiến lợi cằn
nhằn, “Chẳng qua là dài hơn chút thôi, có gì đặc biệt hơn người?”
Nói xong câu đó, Tân Hạ Noãn bỗng nhiên giật mình che miệng, trời ạ, cô vừa nói gì
vậy? Bỗng nhiên cửa phòng tắ mở ra, Lục Tử Ngân nhíu lại hàng lông mi
đẹp, “Em còn thấy của ai?”
Tân Hạ Noãn cười gượng, “Không…. Không…”
Lục Tử Ngân
nhíu mày, định đi tới, Tân Hạ Noãn còn không hiểu rõ Lục Tử Ngân sao,
nếu không trả lời rõ ràng, nhất định anh sẽ khiến cho cô làm ra chuyện
hối hận cả đời. Cô lập tức thành thật nói ra. “Trong phim A…” (Kat: hờ hờ, phim A (Adults) tức phim người lớn ^.^)
Lục Tử Ngân giật mình, “Em xem phim A?”
Tân Hạ Noãn nuốt nước miếng, “Không thể sao?”
Lục Tử Ngân day day thái dương, bày ra vẻ bất đắc dĩ, “Cô gái hư!”
“……..” Tân
Hạ Noãn làm ra vẻ mặt “cực ngốc”, còn bị lời nói của Lục Tử Ngân làm cho phát thẹn! Trán Tân Hạ Noãn dĩ nhiên đổ mồ hơi lạnh, thật ra lời này
không làm cho người ta thẹn thùng, mà khiến cho người ta cảm thấy táo
bạo, rõ ràng là cô đã có nhận thức giáo dục tình dục quá tốt, tuy rằng
hơi quá mức cụ thể!
Lục Tử Ngân mang theo ý cười trong mắt, “Tắm nhanh lên, anh cũng không muốn thức đêm, ngày mai còn phải đi làm.”
Vậy anh lên giường mà ngủ đi, Tân Hạ Noãn oán thầm.
… đàn ông thường hay giấu tình cảm thực sự của mình nhiều hơn so với phụ nữ…
.
Mạn Ny không đi làm. Lúc đầu Tân Hạ Noãn cũng không để ý mấy, có lẽ lại
là mắc bệnh vặt và vân vân, cô đang làm việc và nghỉ ngơi giữa trưa khi
gọi cuộc điện thoại cho cô ấy, kết quả vẫn là trạng thái máy bận. Tân Hạ Noãn bỗng chốc luống cuống đứng lên, không ngừng quay số điện thoại,
kết quả như trước âm máy bận. Cô khẽ cắn môi, chuẩn bị gọi điện cho Tất
Phương, máy tính cô mở lúc này truyền đến tín hiệu có thư mới.
Cô dừng một chút, trước tiên mở ra nhìn.
Phía trên ghi chú rõ, Thanh Thanh Man.
Noãn, lúc cậu đang đọc bức thư này, mình đã trở về quê nhà rồi. Ngày hôm qua
nhìn cậu đính hôn, thật sự rất mừng, tham gia lễ đính hôn của hai người, lại khiến cảm xúc của mình tốt lên. Vui chơi lâu như vậy, mình cũng
muốn có gia đình, cũng muốn có người chồng nguyện ý lấy mình, cũng hy
vọng có người đàn ông làm chỗ dựa, để lúc mình mắc bệnh, có thể làm
nũng, để mình có thể yên tâm thoải mái mang thai, không sợ là người mẹ
đơn thân. Cậu nói đúng, ngay từ đầu khi mình đánh cược, ở cùng với Tất
Phương, ban đầu là vì tiền, phương diện khác là lòng hiếu thắng của
mình. Mình vẫn một mực tin tưởng mị lực bản thân có thể thu phục lãng tử tình trường này, nhưng qua ba năm, chỉ có thể giương mắt nhìn chính
mình từng chút một chìm vào, mà anh ta vẫn như vậy. Người có thể là kẻ
ngốc nhất thời, không thể là kẻ ngốc cả đời. Người ta không cần kẻ ngốc, về sau cậu có rảnh mang cục cưng của cậu và Lục Tử Ngân đến thăm mình
nha.
Mạn Ny tuy rằng chỉ viết bức thư ngắn gọn như vậy, nhưng lòng Tân Hạ
Noãn vẫn run rẩy một hồi. Cô cho tới bây giờ không nghĩ Mạn Ny chạy trốn chấm dứt đoạn tình yêu hoang đường này. Nhưng cũng chỉ có trốn tránh,
mới có thể cởi bỏ gông xiềng cồng kềnh này, cho dù đôi cánh bị thương
tổn, ít nhất còn có thể bay lượn.
Tân Hạ Noãn luyến tiếc Mạn Ny, chủ yếu là cô không có nhiều bạn bè lắm,
bạn bè để thổ lộ tâm tình lại càng không nhiều, mất đi Mạn Ny, cô có
chút buồn bã mất mát, nhưng mà cô tôn trọng lựa chọn của Mạn Ny, ít nhất cô ấy đã biết yêu bản thân mình.
Tân Hạ Noãn thở dài, một lần nữa ngồi trở lại trên ghế, vội vàng chuyện
của chính mình. Đang lúc cô thu thập bàn, nội tuyến điện thoại của cô
vang lên, cô tiếp điện thoại, bên kia truyền đến thanh âm hơi biếng nhác của Lục Tử Ngân, “Em yêu, cùng ăn cơm nhé, em muốn ăn gì?”
Tân Hạ Noãn nghĩ nghĩ, cộc lốc nói: “Đậu hũ trứng”
“Ừm hừ, không phải đó là món ăn lỗi thời? Sao lại muốn ăn?”
“Cho đậu hủ trứng một cơ hội, dù sao em vẫn còn thích.” Tân Hạ Noãn lược bớt một câu có phần hờn dỗi. Lục Tử Ngân bên kia liền truyền đến tiếng
cười sang sảng, “Được rồi, nửa giờ sau đến văn phòng anh.”
“Được.”
Tân Hạ Noãn gác điện thoại, khóe miệng nhếch lên một tia mỉm cười. Vẫn
hạnh phúc như vậy thì tốt rồi. Cô cho chính mình một cơ hội trục xuất,
như vậy thoải mái đi hưởng thụ hạnh phúc chính mình nên có, không băn
khoăn tương lai phải hay không hết thảy bình yên.
Thời gian nghỉ trưa, nhân viên phòng tổng tài rốt cục từ trong trạng
thái vùi đầu đau khổ làm việc được giải phóng, vươn vai duỗi người, chậm rãi nói chuyện phiếm, gọi điện thoại, náo nhiệt giống như chợ. Đây là
mỹ nữ như mây của phòng tổng tài a! Cửa văn phòng cô đột nhiên mở ra, là Lục Tử Ngân. Sắc mặt anh không tốt lắm, có chút ngưng trọng. Anh đưa
ra tờ giấy cầm trong tay, tựa hồ là cho Tân Hạ Noãn xem. Tân Hạ Noãn
theo thói quen nghề nghiệp đứng dậy, tìm kiếm hỏi: “Làm sao vậy?”
Lục Tử Ngân đem tờ giấy kia đưa cho cô, là thư từ chức Mạn Ny gửi đến. Lục Tử Ngân hỏi: “Mạn Ny sao lại thế này?”
“Cô ấy già rồi, chơi không nổi nữa, cho nên về nhà an hưởng tuổi già.”
Cô giống như đang nói giỡn, nhưng Lục Tử Ngân biết ý tứ trong lời đó.
Anh mân miệng cười nhạt, “Tìn
