vuốt ve hai tay Tân Hạ Noãn bị khâu chỉ, một câu cũng không nói, không biết suy nghĩ gì, chỉ là vuốt ve qua lại.
Tân Hạ Noãn không nhịn được, hỏi: “Hồ sơ kia sửa lại chưa?”
“Tất Phương đã đi đến bộ phận nhân sự xem xét tư liệu của Mạn Ny trước chúng ta.”
“Cái gì?” Tân Hạ Noãn lập tức nhảy dựng, mấp máy môi, cả người phát run. Lục Tử Ngân đem Tân Hạ Noãn đang phát run kéo vào trong ngực, “Cho dù
chúng ta sửa lại tư liệu, Tất Phương vẫn là có thể tra thông qua chứng
thực nhân dạng.”
Nghĩ ánh mắt hung hăng của Tất Phương lúc giữa trưa, Tân Hạ Noãn bị dọa
sắp khóc, “Vậy Mạn Ny làm sao bây giờ? Anh ta sẽ hủy hoại cô ấy sao?”
Lục Tử Ngân nở nụ cười, “Em không thấy sao? Ánh mắt yếu ớt của Tất Phương?”
“Hả?”
“Lấy hiểu biết của anh với Tất Phương, cậu ấy sẽ không để tâm đến tình
nhân bên người, cho dù tình nhân có trốn đi, cũng sẽ không từ thủ đoạn
để người khác tìm bắt trở lại, mà không phải tự mình đi tìm như vậy.”
“Ý của anh là. . . . . .”
“Em yêu, em không hiểu được hết tình cảm đàn ông, đàn ông thường hay
giấu tình cảm thực sự của mình nhiều hơn so với phụ nữ.”
Tân Hạ Noãn không lên tiếng. Lục Tử Ngân bỗng nhiên đứng dậy, nhéo nhéo
khuôn mặt của cô, “Anh đi mở nước cho em, tắm thoải mái một cái, mang
thêm cái bao tay, không thể dính nước. Hửm?”
Tân Hạ Noãn gật đầu, khóe miệng độ cong thực cao, là nụ cười phát ra từ
tâm. Nếu sự tình theo như lời Lục Tử Ngân, Tất Phương nếu thật sự “không buông tha” Mạn Ny, như vậy về sau Mạn Ny, chính là sẽ thật hạnh phúc?
Nghĩ đến Mạn Ny có tương lai tốt đẹp, cô nở nụ cười ngầm hiểu. Cô chợt
thấy rất vui vẻ, một âm tiếng vang ngắn, Tân Hạ Noãn theo thanh âm nhìn, di động im lặng của Lục Tử Ngân nằm ở trên giường.
Tân Hạ Noãn thuận tay mở ra hộp thư, phía trên rõ ràng ngắn gọn, nhất
thời khiến cho miệng đang nở nụ cười của cô thu lại.
“Tử Ngân, em mang thai, ba tháng. Em mua vé máy bay, muốn đi gặp anh.”
Mang thai? Ba tháng? Tân Hạ Noãn chỉ cảm
thấy một niềm xúc động mãnh liệt truyền đến từ các đầu ngón tay đang cầm di động và làm đóng băng dòng suy nghĩ mông lung của cô. Cô cũng biết
Lục Tử Ngân ở Mỹ từng có bạn gái, nhưng về vấn đề bạn gái trước của anh
cô luôn tận lực gác qua một bên. Lục Tử Ngân chưa bao giờ nhắc đến và cô cũng chưa bao giờ hỏi đến. Đối với hai người yêu nhau thì việc chia tay rồi lại tái hợp là lẽ thường, có điều lúc trước cô chưa từng nghĩ đến
nguyên nhân khiến bọn họ chia tay. Nhưng khi hai mắt cô nhìn thấy dòng
tin nhắn này, cả người cô run lên, trong đầu không ngừng phát ra những
tiếng ong ong, những câu hỏi không thể trả lời. “Em yêu, nước được rồi đấy.
Vào đi.” Lục Tử Ngân ở trong phòng tắm ngọt ngào gọi cô. Tân Hạ Noãn mấp máy miệng, cố gắng nhớ kỹ số điện thoại này. Cô tự mình trả lời tin
nhắn, “Đến thì gọi điện trước, sẽ sắp xếp gặp mặt.”
Sau đó xóa đi tin nhắn. Cô
mang theo tâm tình lo sợ cùng bất an đứng dậy đi vào phòng tắm, Lục Tử
Ngân đã cởi ra áo khoác, tay áo sơmi xắn đến khủy tay, cơ thể cường
tráng tràn ngập khí thế áp đảo. Tân Hạ Noãn nhìn Lục Tử Ngân đang phát
ra muôn vàn mị lực quyến rũ, trong lòng không khỏi lung lay .
Anh có vì cô gái kia mà pha nước tắm không?
Lục Tử Ngân thấy Tân Hạ
Noãn ngây ngốc đứng bất động ở cửa phòng tắm, không có cách nào khác
đành đứng dậy dắt cô vào, đem bao tay mang vào cánh tay bị thương của
cô, dùng dây thun buộc lại ở cổ tay để phòng ngừa nước bắn vào. Anh thật cẩn thận tỉ mỉ, trong mắt tràn ngập yêu thương.
“Nhớ kỹ, không nên để nước
bắn vào tay, cho dù chạm vào nước cũng phải chú ý không để nước tràn qua tay cổ tay, có biết không?” Lục Tử Ngân giống như bà cô già kiên nhẫn
chỉ bảo, Tân Hạ Noãn cúi đầu lơ đãng, nhẹ gật đầu
Đối với tính khí bất thường mặt mày hay ỉu xìu của Tân Hạ Noãn , Lục Tử Ngân tập mãi cũng thành
thói quen . Lúc anh xoay người để đi ra ngoài thì Tân Hạ Noãn bỗng nhiên giữ chặt cánh tay anh lại, không lên tiếng chỉ đứng im lặng
Lục Tử Ngân quay đầu hỏi: “Em sao vậy?”
” Tử Ngân, anh có thích em bé không?”
Đối với vấn đề “bất ngờ”
này Lục Tử Ngân có chút mơ hồ, anh không biết trả lời ra sao chỉ khẽ mỉm cười, “Chúng ta còn chưa có động phòng thì lấy đâu ra em bé? Em là nên
hỏi, Tử Ngân, anh có muốn em không?”
Tân Hạ Noãn bị câu nói đùa
của Lục Tử Ngân làm cho dở khóc dở cười, hờn dỗi trừng mắt nhìn anh một
cái, sau đó đem anh đẩy ra khỏi phòng tắm, liền đóng cửa! Khi cả phòng
tắm trở lại không gian yên tĩnh, lúc này nhịp tim đập của Tân Hạ Noãn
càng dồn dập và đầy bất an.
Hiện giờ vấn đề mà cô phải
đối mặt không phải là anh có yêu cô hay không, mà đó thuộc về vấn đề đạo đức. Nếu cô ta thật sự mang thai tìm đến đây, cô sẽ như thế nào? Cho dù Lục Tử Ngân yêu cô, vì cô mà không nhận đứa bé, nhưng lý trí của cô thì sao? Cô làm không được, vì chính mình mà làm cho một đưa bé chưa sinh
ra đã không có ba, gia đình cô cũng sẽ không cho phép cô làm như vậy.
Vừa nghĩ tới địa vị trong
quân đội của ông Tân, ông được mệnh danh là người đàn ông thép, thái độ
làm người rất chính trực, yêu cầu bản thân rất nghiêm khắc, ông quyết
khôn