g cho phép loại sự tình này phát sinh ở trước mặt ông. Tân Hạ Noãn
nghĩ đến đây, thở dài, cô cùng Lục Tử Ngân thời gian ở bên cạnh nhau có
lẽ không còn nhiều lắm .
Tân Hạ Noãn tắm rửa xong đi ra ngoài cũng là lúc Lục Tử Ngân cúp điện thoại, chiếc điện thoại được
anh nắm chặt trong lòng bàn tay, sắc mặt tái nhợt, nhìn Tân Hạ Noãn mỉm
cười gượng gạo, lại có chút xấu hổ . Hạ Noãn cũng không hỏi, cô hiểu rõ
Lục Tử Ngân, một cuộc điện thoại có thể làm cho Lục Tử Ngân biến sắc?
Anh đối với những chuyện trước đây không chút để tâm, hiện tại với vị
trí của anh lúc này là không có khả năng vô cớ bị hãm hại, chỉ là bất
quá sự tình xảy đến quá nhanh sợ rằng những gì chính mình nắm trong tay
sẽ vụt đi mất.
Cô gái kia gọi điện thoại
cho anh sao? Tân Hạ Noãn trong lòng bắt đầu run rẩy, nhưng cô không có
biểu lộ ra ngoài, giả vờ như không có việc gì hỏi: “Tử Ngân, sắc mặt anh rất kém?” Cô phát hiện chỉ cần cô thốt ra một chữ trong lời nói, thanh
âm đã bắt đầu run rẩy.
Lục Tử Ngân khẽ mỉm cười, xoa nhẹ tóc cô, “Không có gì, tắm xong rồi sao?”
“Ừm.”
“Để anh xem nào.” Lục Tử
Ngân nâng lên tay cô, nhìn xem có hay không bị dính nước, nhìn biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn của Tân Hạ Noãn, chỗ bị thương quả không có bị dính nước, anh nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay bị thương của Tân Hạ Noãn, “Sau vài ngày nữa anh sẽ cùng em đi cắt chỉ, mấy ngày này em xin nghỉ phép đi.”
Sự dịu dàng của Lục Tử Ngân cũng không cách nào làm tan biến nỗi sợ hãi trong lòng Tân Hạ Noãn,
điều đáng buồn cười chính là sự dịu dàng mềm mỏng của anh, lại khiến cho lòng cô thêm chua xót, lúc này cô mới biết dưới sự bảo bọc đầy dịu dàng ấy chỉ để che đậy một hàng động sai trái, làm cho lòng của cô càng thêm mất mát.
Ban đêm, Tân Hạ Noãn nằm ở
trên giường thật lâu cũng không thể chìm vào giấc ngủ, bên cạnh cô phải
đối mặt Lục Tử Ngân đang thoải mái chìm trong giấc ngủ. Trong những tiểu thuyết lãng mạn, khi người đàn ông và người phụ nữ ở cùng một phòng,
hơn nữa còn nằm trên cùng một chiếc giường là lúc người đàn ông có ham
muốn nhất, nhưng biểu hiện của Lục Tử Ngân làm cho Tân Hạ Noãn càng
thêm bất an. Từ sau khi đính hôn, cô đã chuyển đến sống tại nhà Lục Tử
Ngân, Lục Tử Ngân không lần nào đi quá giới hạn của anh, cho dù cả hai
đang trong tình cảm mãnh liệt nhất, hay đang trong một nụ hôn dài, sâu
sắc anh cũng khéo léo dừng lại đúng lúc. Anh hô hấp dồn dập thở không
thành tiếng chuyển từ cái hôn môi triền miên bằng một nụ hôn nhẹ nhàng
trên trán cô, sau đó hổn hển nói: “Ngủ thôi.”
Anh hành động có chừng mực, tuy cô biết anh là tôn trọng cô. Chỉ vì cô luôn bảo thủ kiên trì một ảo tưởng, đêm đầu tiên của cô nhất định phải là đêm tân hôn, cô phải có
một đêm đầu tiên không thể quên trong đời.
Mà mỗi khi đang trong tình
cảm mãnh liệt bị đẩy ra về sau, Tân Hạ Noãn nguyên bản sự bảo thủ hóa
thành hư ảo, cô bắt đầu lo lắng. Hai người khi yêu nhau, phương pháp tốt nhất chính là giữ lấy lẫn nhau nhưng với thái độ bình thản như nước của Lục Tử Ngân làm cho Tân Hạ Noãn càng ngày càng bất an.
Anh đối với cô căn bản
không có ham muốn chiếm giữ. Giống như có hay không quan trọng, có được
thì tốt, không có cũng không sao.
Tân Hạ Noãn nghĩ đến đây
liền cảm thấy khó chịu. Cô kéo chăn, lại trở mình đưa lưng về phía Lục
Tử Ngân. Lúc tầm mắt oán trách của Tân Hạ Noãn chuyển dời khỏi người Lục Tử Ngân, anh nhẹ nhàng mở mắt ra, trong mắt anh phảng phất một nỗi buồn đau mà người khác khó có thể phát hiện.
Tân Hạ Noãn quyết định nghỉ phép liền hướng Lục Tử Ngân xin nghỉ vài hôm. Lục Tử Ngân sau khi cho
cô một “Goodbye kiss” liền ra khỏi nhà đến công ty, để lại một mình Tân
Hạ Noãn ở nhà.
Bình thường cô có hai ngày
nghỉ, nếu cô không lên mạng để vào diễn đàn thảo luận thì chính là ngủ.
Cô vốn là người đơn điệu, không có nhiều trò giải trí. Hiện giờ đang
mang thương tích, cô lại không thể làm bậy. Cô đành phải đem phòng ốc
dọn dẹp lại, hâm lại chén sữa, đến phòng sách mở ra máy tính.
Cô vào xem diễn đàn, kiểm
tra mail xem có tin tức gì mới không. Đang lúc cô buồn chán đến chết là
lúc chuông điện thoại vang lên. Cô cầm lấy di động nhìn vào, là số điện
thoại lạ, cô không quen. Bình thường, các số điện thoại lạ đều là những cuộc gọi chào hàng hoặc của kẻ lừa đảo gọi tới, tuy rằng rất ít xảy đến với cô, nhưng trên mạng hay báo chí thường đăng tin mà cô vẫn hay xem
qua .
Cô thầm nghĩ có nên nhận
cuộc gọi hay không? Chần chờ một giây, cuối cùng vẫn là nghe máy. Là
cuộc gọi đến nên cô sẽ không phải mất tiền.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói buồn bã của Mạn Ny, “Hạ Noãn.”
Tân Hạ Noãn giật mình, có
chút kích động, “Mạn Ny, cậu gọi điện cho mình sao?” Khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười vui sướng .
Mạn Ny im lặng, bỏ qua câu
hỏi của cô, khàn khàn nói: “Tất Phương. . . . . . Anh ấy có khỏe không?” Cô chỉ là muốn thử hỏi xem, trong lòng có chút bất an nhưng thanh âm
run rẩy cho thấy cô đang rất khẩn trương. Với hiểu biết của Tân Hạ Noãn, Mạn Ny khẳng định đang lo lắng Tất Phương sẽ gây ra những chuyện bất
lợi với cô, hiện giờ chẳng qua là