h cảm vốn không nên đùa, sớm muộn gì đùa ra lửa.” Bộ dáng của anh tựa hồ rất am hiểu. Tân Hạ Noãn nhướn mày đảo mắt nói, “Tất Phương thấy đơn xin từ chức này chưa?”
“Cấp trên trực hệ của Mạn Ny là Tất Phương, nhưng mà cô ấy gửi đơn từ
chức này đến văn phòng anh, chắc là không muốn Tất Phương biết nhanh như vậy. Anh cảm thấy em vẫn nên khuyên nhủ bạn của em, Tất Phương không
phải dễ chọc, từ trước đến giờ đều là Tất Phương vứt bỏ người khác, hậu
quả có thể thật nghiêm trọng.”
Môi Tân Hạ Noãn trở nên trắng, trong lòng có chút không yên. Cũng không
biết Tân Hạ Noãn có hay không biết địa chỉ nhà Mạn Ny, nếu biết, theo
bản tính độc ác cứng rắn của Tất Phương, khẳng định sẽ khiến Mạn Ny thân bại danh liệt.
Cô sốt ruột nói với Lục Tử Ngân: “Giúp em với.”
“Làm sao vậy? Em yêu ?”
“Em muốn lấy hồ sơ nhân sự của Mạn Ny sửa một chút.”
Lục Tử Ngân nhíu mi, “Em yêu, em không cảm thấy việc này em tốt nhất không nên nhúng tay?”
Tân Hạ Noãn gắt gao cắn hạ môi, “Em biết em đang xen vào việc của người
khác, chỉ là. . . . . Mạn Ny là bạn bè tốt của em, em không thể trơ mắt nhìn Tất Phương hủy hoại Mạn Ny đã đầy thương tổn. Em. . . . . . Em
không muốn lại mất đi người bạn tốt nhất.” Tân Hạ Noãn mí mắt rũ xuống, một bộ dáng thất hồn lạc phách. Lục Tử Ngân đương nhiên biết Tân Hạ
Noãn nghĩ gì, anh miết miết thái dương, “Anh phái người đi bộ phận nhân
sự một chuyến, em cũng biết, với tính tình Tất Phương, nhất định sẽ suy
nghĩ giống như vậy.”
Lục Tử Ngân so với Tân Hạ Noãn luôn nghĩ sâu xa hơn, cô biết anh đang
bảo vệ cô. Tuy rằng trong tay anh có đại bộ phận cổ phần công ty Sang
Mĩ, nhưng Tất Phương không phải dễ chọc. Lục Tử Ngân mới bước chân đến
quốc nội, giao tế còn chưa thông suốt, nhất định không bằng Tất Phương.
Nếu như mờ ám, Lục Tử Ngân dám chắc không đấu lại Tất Phương.
Tân Hạ Noãn còn một tia lý trí, đồng ý Lục Tử Ngân. Lục Tử Ngân hừ nở nụ cười, khẽ chạm môi cô, “Đến khi nào em có thể đem anh đặt trong lòng
giống vậy?”
Tân Hạ Noãn dở khóc dở cười, người đầu tiên mở rộng cửa lòng của cô chỉ
sợ cả đời này cũng không thể nói ra, “Anh luôn luôn ở trong lòng em.”
Lục Tử Ngân kinh ngạc bật cười, “Tốt lắm.” Dứt lời, vuốt lên tóc dài mềm mại của cô, “Anh xuống lầu bộ phận nhân sự, em ở đây chờ anh.”
“Ừm.”
Lục Tử Ngân xoay người rời đi, nhìn bóng dáng hiên ngang của Lục Tử
Ngân, Tân Hạ Noãn cảm thấy được, vì sao có chút cô đơn? Cô thất thần.
Lục Tử Ngân đến bộ pận nhận sự một đoạn thời gian, Tân Hạ Noãn cảm thấy
có chút đói, theo ngăn kéo tìm ra bánh bích quy chuẩn bị đỡ đói, thế
nhưng chỉ còn lại vỏ không. Cô đành phải cầm ly đến phòng trà nước lấy
nước tạm lót dạ. Cô mới vừa đứng dậy chuẩn bị mở cửa, cửa bị một lực
mạnh đẩy ra, đụng phải Tân Hạ Noãn thất điên bát đảo, ly trà trên tay
cũng rơi vỡ, mảnh nhỏ ly trà kia vừa vặn bị cô không cẩn thận dùng tay
chống đỡ thân mình chống đỡ thân mình. Tân Hạ Noãn bị đau đến ngồi bệt
dưới đất, nhìn thấy máu tươi chảy xuôi bàn tay.
Người đàn ông trước mặt, tỏ vẻ không kiên nhẫn liếc nhìn cô, “Mạn Ny ở nơi nào?”
Thanh âm của anh ta dường như nhẫn nại. Tân Hạ Noãn ngẩng đầu đối diện
đôi mắt lửa giận ngút trời của Tất Phương, cô hơi hơi nhíu mi. Hiển
nhiên, Mạn Ny đi không từ biệt chọc giận anh ta. Cô chỉ biết giả ngây
giả dại, “Tôi không biết anh đang nói gì.”
“Mạn Ny tại thành phố A này trừ cô là bạn, cũng chỉ có tôi. Cô ấy rời đi thành phố A, cô không thể không biết.”
Bàn tay Tân Hạ Noãn một mảng chảy máu, miệng vết thương quá lớn, máu cơ
hồ từng giọt rơi trên mặt đất. Tất Phương giờ mặc dù nhìn thấy thương
thế của cô, nhưng vẫn như có mắt không tròng tiếp tục ép hỏi, “Cô tốt
nhất thành thật nói cho tôi biết, nếu tôi không tìm được cô ấy, cô có
tin không tôi sẽ khiến Mạn Ny thật không xong?”
Tân Hạ Noãn gắt gao cắn răng, nhịn xuống xúc động muốn đánh người. Mạn
Ny từng nói, Tất Phương là người đàn ông không dễ chọc, quả nhiên. . . . . .
Tay phải của cô ra máu quá nhiều, bắt đầu loang loáng phản quang, gió
lạnh nhẹ xuyên qua thần kinh mẫn cảm của cô, cô hơi nắm chặt nắm tay,
bóp chặt cổ tay, muốn cầm máu. Tất Phương nhìn máu trên mặt đất, mặc dù
không nhiều lắm, với thân người không mấy hao tổn, nhưng miệng vết
thương trên bàn tay kia lại quá lớn, còn không ngừng chảy máu.
Đang lúc hai người cứng nhắc, Lục Tử Ngân nhã nhặn tiêu sái tiến vào,
thấy mặt Tân Hạ Noãn tái nhợt còn có bàn tay đang chảy máu, đồng tử nháy mắt co lại, anh cực lực bảo trì lý trí, đi tới kéo Tân Hạ Noãn ra khỏi
văn phòng.
Lục Tử Ngân dùng ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm Tất Phương, “Tôi nói
cho anh biết, anh còn dám quấy rầy Tân Hạ Noãn, tôi thề, tôi sẽ đem công ty này phá hủy.”
Tất Phương nheo mắt, một câu cũng không nói. Một người đàn ông lấy ích
lợi cá nhân uy hiếp người khác, kỳ thật rất gan dạ sáng suốt, cũng đủ
ngoan cường.
Tay Tân Hạ Noãn khâu ba mũi, lại nói cũng buồn cười, từ mảnh vỡ của một
cái ly có thể trở thành tình cảnh khâu ba mũi, cũng cũng chỉ có Tân Hạ
Noãn làm ra được. Buổi tối về đến nhà, hai người ngồi trên giường, Lục
Tử Ngân