muốn thăm dò?
Tân Hạ Noãn thành thật trả
lời: “Anh ấy đến phòng nhân sự xem hồ sơ của cậu, về phần anh ta sẽ làm
gì thì tớ không biết.”
Bên kia điện thoại rõ ràng
truyền đến hơi thở đứt quãng, cô có chút nan giải “À” Chỉ một tiếng lại chuyển sang chuyện khác, “Cậu cùng Lục Tử Ngân ổn không?”
Nhắc đến chuyện cô và Lục
Tử Ngân, Tân Hạ Noãn trong lòng uất ức khó chịu, bản thân vô cùng rối
rắm chỉ một cái chạm nhẹ vào, cô nhất thời muốn òa khóc thật to, “Nếu
Lục Tử Ngân cùng người phụ nữ khác sinh đứa nhỏ, tớ nên làm gì bây giờ?”
Mạn Ny dừng một chút, “Cái gì?”
Vì thế Tân Hạ Noãn đem toàn bộ tin nhắn đêm qua nói cho Mạn Ny. Trong tình trường Mạn Ny so với Tân Hạ Noãn từng trải hơn, cô cần ý kiến của Mạn Ny . Mạn Ny im lặng nghe
xong, cuối cùng thực nghiêm túc hỏi Tân Hạ Noãn một vấn đề, “Cậu và
người nhà của cậu tương đối bảo thủ, là gia đình theo kiểu mẫu truyền
thống, nếu để cho một đứa trẻ chưa sinh ra đời đã không có ba cậu làm
được sao, cậu cũng sẽ không dám làm, cô gái kia chỉ mới mang thai ba
tháng, thời gian chưa lâu, biện pháp duy nhất chính là làm cho cô gái
kia tự mình bỏ đi đứa trẻ. Nhưng theo ngữ khí của cô ta, làm cho cô ta
tự phá thai khả năng không lớn, trước mắt có hai biện pháp cho cậu chọn”
Là cỡ nào tàn nhẫn, hai chọn một, cô biết hai biện pháp này đều không thể thành toàn cô.
“Thứ nhất, cậu là người ra
đi, cùng Lục Tử Ngân hủy bỏ hôn ước. Thứ hai, cậu âm thầm làm đứa trẻ
trong bụng cô ta biến mất.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn
nghe xong hai lựa chọn, một câu cũng nói không nên lời, hai lựa chọn
này, một là để chính mình gánh nhận nổi đau, hai là làm thương tổn người khác, việc thứ nhất cô làm không được, việc thứ hai cô càng làm không
được.
“Haiz, vấn đề của cậu so
với mình còn nan giải hơn, đối với tớ chỉ là vấn đề thời gian, còn vấn
đề của cậu cũng không nằm ở thời gian. Loại sự tình này không thể kéo
dài, kéo dài càng lâu đối với cả ba người đều không có lợi .”
Tân Hạ Noãn tay cầm điện
thoại bắt đầu run rẩy, cô gắt gao cắn môi dưới, khống chế cảm xúc, không cho nước mắt chảy xuống. Hạnh phúc của cô từ đầu đến cuối đều ở phía
bên kia, cô chính là nhìn thấy, tự cho rằng nó ở rất gần .
“A lô? Hạ Noãn, nói chuyện đi?” Tân Hạ Noãn trầm mặc làm cho phía bên kia điện thoại Mạn Ny có chút hoảng hồn.
Trấn tĩnh lại cảm xúc của
chính mình, nước mắt không thể khống chế được bắt đầu lăn dài, cô giả bộ cười to “Tớ đúng là có mệnh phải làm vật hi sinh, chỉ có thể lặng lẽ ra đi.”
Mạn Ny không lên tiếng,
cuối cùng bỏ ra một câu an ủi, “Nếu không tớ cho cậu số điện thoại của
vị luật sư lần trước, cậu đi xem mặt đi?”
Cái chủ ý này thật tệ. Tân
Hạ Noãn vẻ mặt càng thê lương. Cô tùy tay cầm lấy cốc sữa trên bàn, một
bên uống sữa một bên nghe Mạn Ny nói chuyện, Mạn Ny đột nhiên nói, “Kỳ
thật Liêu Tu vốn không tệ lắm, nếu không cậu quen lại hắn ta đi?”
“A!” Tân Hạ Noãn bị sốc đến nghẹn, cô ho khan hai trận, “Mạn Ny, năng lực suy nghĩ của cậu cao quá, tại hạ bội phục.”
“Không phải a, Hạ Noãn, vé máy bay của mình là do Liêu Tu giúp mình mua .”
“Hả?”
“Mình sợ Tất Phương tra ra
thông tin hành khách đặt vé máy bay sẽ tìm ra nơi mình sẽ đến, cho nên
tìm người mua giúp. Cậu cũng biết ở Thành phố A mình không quen nhiều
người cho lắm, ngoại trừ cậu ra, cũng chỉ có chồng hụt của cậu! Hắn nhờ
mình hỏi cậu, nói thực ra, lấy kinh nghiệm tình trường lâu năm của mình
để phán đoán, tình cảm của Liêu Tu đối với cậu vẫn chưa hết.”
Việc này, Tân Hạ Noãn biết. Còn nhớ rõ ở lễ đính hôn của Liêu Tu, anh từng nói qua, muốn cho cô
biết luôn luôn có một người đang đợi chờ cô. Chính là. . . . . . Tân Hạ
Noãn thật sự có chút khổ sở, tuy rằng anh nói anh đính hôn chính là diễn kịch, nhưng để cho cô làm đồng lõa cùng tham gia, cô làm không được.
Hơn nữa người trong lòng cô thích chính là Lục Tử Ngân nên càng khó có
thể hàn gắn lại tình cảm.
Hai đầu điện thoại vẫn duy
trì trầm mặc. Thẳng đến đầu bên kia điện thoại kia vang lên thanh âm của một người phụ nữ trung niên, “Cô gái nhỏ, con mỗi ngày ôm điện thoại
làm gì? Sửa soạn quần áo chuẩn bị đi xem mặt đi.. . . . . . &. . . . . . &”
Tân Hạ Noãn có chút buồn
cười nghe ra một tràng tiếng mắng than thở, Mạn Ny thì giống như kẻ trộm nhỏ giọng nói, “Hạ Noãn, không nói chuyện với cậu nữa.”
“Ừa.”
Cúp điện thoại.
Tân Hạ Noãn hít sâu một
hơi, nhớ tới số điện thoại tối qua, bằng vào trí nhớ bấm số gọi đi. Đầu
dây bên kia truyền đến tiếng nhạc chờ, kinh ngạc, đây là một bài hát
tiếng Trung. Tân Hạ Noãn lúc này mới ngây ngẩn phản ứng lại, số điện
thoại của người này, rõ ràng chính là số ở trong nước. Tại sao có thể
như vậy?
Chẳng lẽ cô gái kia đã về nước?
Lòng của cô nhất thời bất
ổn, không kiềm chế được. Cô gái kia rốt cuộc có bộ dáng như thế nào? Là
Lục Tử Ngân thích kiểu người nào? Kỳ thật cô cũng không biết Lục Tử Ngân hiện tại rốt cuộc thích tuyp người nào. Ở trong đầu cô, chầm chậm dừng
lại ở hình ảnh năm mười tám tuổi khi ấy, hình tượng hoang dã của Phỉ
Dương.
“A lô?” Rốt cục có tín hiệu. Giọng nói của một cô gái vang lê