héo hiểu rõ lòng người.
Nhân viên phục vụ bưng tới
mấy chai rượu ngoại, tất cả nhãn chai đều là tiếng Anh, Tân Hạ Noãn nhìn chằm chằm qua mấy chai rượu, vốn nhìn xem cũng không hiểu được nồng độ
rượu của những chai này, thái độ xem xét của cô vô cùng bình thản, chậm
rãi.
Liêu Tu đưa cho cô một chai thủy tinh có nhãn Whiskey, “Tửu lượng của em không tốt, đó đều là rượu
mạnh, muốn uống thì uống thứ này vậy? Trước khi uống ăn vài món thức ăn
nhẹ.”
Vừa mới nhắc đến, nhân viên tạp vụ lại gõ cửa, trong tay bưng các món ăn nhẹ khai vị. Tân Hạ Noãn
nhìn thấy trên bàn phong phú thức ăn, cảm giác rất buồn cười, “Liêu Tu,
anh thật là một người đàn ông rất biết chăm sóc a.”
“Cũng tạm . . . . . Hôm nay xem như xả thân bồi phái nữ?”
“Được rồi, em xem anh như
thế nào bồi thân.” Cô dùng ngón tay bốc lấy một miếng bánh ngọt, ăn vài
cái liền ngừng lại “Không tệ, rất ngọt, ăn cũng ngon.”
“Trong thâm tâm em, đồ ngọt chính là mỹ vị.”
Tân Hạ Noãn muốn cắn phải
đầu lưỡi, cô đang ăn một cái bánh ngọt khác. Đối với Tân Hạ Noãn đặc
trưng “Ăn uống” này , Liêu Tu nhìn mãi thành thói quen, mỗi khi tâm
trạng cô không tốt, liền thích ăn quà vặt, bánh ngọt, đặc biệt thích
nhất những món điểm tâm ngọt.
Tân Hạ Noãn cảm thấy bụng
có vẻ no được bảy phần, liền mở chai Whiskey, rót ra một ly sau đó uống
cạn sạch, mùi vị cay nồng như lửa đốt khiến yết hầu cô bỏng rát. Cô nhe
răng thở phì phò, phát ra tiếng thở dài, ” Rượu này quả là một loại rượu mạnh.”
“Có muốn dùng thử một ly cooktai?”
“Ừm?”
Lúc này, nhân viên phục vụ
lại gõ cửa, trong tay bưng một cái ly bên dưới đáy nổi lên một màu đỏ
tươi, mặt trên lại có màu xanh biếc, cái này gọi là hồng xứng lục, mùi
thối, màu sắc lộng lẫy của ly rượu cooktai thì ngược lại rất quyến rũ.
Tân Hạ Noãn tò mò nhìn Liêu Tu, Liêu Tu liền giải thích, “Có thể gọi ‘Buông thả ’. Bartender từng
nói này thả lỏng cùng thối lắm là giống nhau, chỉ cần không sợ xấu hổ,
không sợ thối, thả lỏng tâm trạng một chút, liền có thể thư thái. Đặc
biệt còn lại là cả người trở nên rất thoải mái, phiêu hư.”
A, nguyên lai hồng xứng lục là như vậy. Thoải mái tương đương thúi lắm, thực xem như cao kiến .
Tân Hạ Noãn mân mê ống hút
uống một ngụm, vừa chua cay lại ngọt ngào còn có chút rượu say nồng lan
tỏa thần trí, làm cho người ta có cảm giác nói không nên lời tâm tình
phức tạp, nhưng càng uống, càng cảm thấy được một cảm giác ngây ngất,
thoải mái lan tràn lưu luyến mãi nơi cổ họng rất là thống khoái. Cô lập
tức đem ly ‘Thúi lắm’ rượu cooktai uống cạn.
Liêu Tu nhìn xung quanh
quán rượu, một bộ mặt rầu rĩ . Cho đến khi điện thoại vang lên, anh
không thèm để ý đến liền đem điện thoại tắt đi. Tân Hạ Noãn quay qua
nhìn, thử hỏi: “Anh không trả lời điện thoại sao?”
“Không có gì quan trọng, thời gian này của anh thuộc về em.”
Tân Hạ Noãn miệng mở to,
thoạt nhìn không có một tia vui sướng. Cô nghĩ gì đó, rốt cục lấy điện
thoại cầm tay ra, đem di động của mình khởi động lại máy. Cô vẫn chờ
mong tiếng chuông di động lại vang lên, nhưng mà nó cứng đầu không có
vang lên lần nào. Cho đến khi cô uống say đến bất tỉnh nhân sự thì điện
thoại của cô vẫn nằm im lìm ở trong túi xách.
Liêu Tu vỗ nhẹ khuôn mặt
Tân Hạ Noãn, cô vẫn thản nhiên lặng yên chìm trong cơn say nồng, nằm bán gục trên mặt bàn. Liêu Tu xoa bóp huyệt thái dương mình, hình như chính mình cũng hơi đau đầu, anh lại thử đứng lên, phát hiện có chút choáng
váng. Anh bộ dạng thế này làm sao đưa được Tân Hạ Noãn về nhà? Anh nghĩ
gọi điện cho Lục Tử Ngân để anh ta đưa cô ấy trở về, chính là nội tâm
bướng bỉnh lại không muốn hành động. Cơ hội lần này, có thể để cho anh
cùng Tân Hạ Noãn hàn gắn lại nhân duyên.
Mà cô gái An Ny chính là
trở ngại của hai người họ, khiến cho bọn họ nhất định không có tương
lai. Cho dù Lục Tử Ngân như thế nào muốn phản kháng, chỉ cần còn có đứa
nhỏ, Lục Tử Ngân thủy chung không thể làm gì được. Anh đứng dậy đi vào
toilet rửa mặt bằng nước lạnh, làm cho chính mình thanh tỉnh chút ít,
sau đó gọi vào mấy chén trà giả rượu, ngồi một mình ở ghế độc ẩm. Cho
đến khi di động Tân Hạ Noãn rung lên, hơi tỏ vẻ sửng sốt, cuối cùng anh
nhẹ nhàng bật cười, điều này thật sự rất buồn cười.
Trong lòng của cô chỉ có
một người. Anh cầm lên điện thoại của cô, nhìn vào màn hình, hiện lên số điện thoại của Lục Tử Ngân đang gọi đến.
“A lô ?” Đâu bên kia truyền đến thanh âm lo lắng của Lục Tử Ngân, “Hạ Noãn?”
“Tôi là Liêu Tu!”
Lục Tử Ngân kinh ngạc nói không nên lời.
“Chúng tôi ở quán bar Viên, uống hơi nhiều, đến đón cô ấy đi.”
“Chờ đã.” Điện thoại cắt đứt.
Liêu Tu nhìn thấy bộ dáng
Tân Hạ Noãn say khướt với đôi mắt ẩm ướt trước mặt mình, giống như muốn
nói gì đó với cô, lại lầm bầm lầu bầu một mình, “Hạ Noãn, đây là cơ hội
cuối cùng anh giành cho anh ta, nếu hắn còn không biết làm như thế nào
để yêu em, tự anh sẽ đến bên em để yêu em, có được không?”
Tân Hạ Noãn lặng yên ngủ say, một chút biểu hiện đều không có. Liêu Tu thì cho rằng đây là lời chấp nhận.
Sau năm phút đồng hồ Lục Tử Ngân đã xuất hiện, trước đó