xong, liền ấn môi mình phủ lên đôi môi đang náo loạn của cô, tuy chỉ là môi chạm môi, nhưng đủ để cho Tân Hạ Noãn im lặng. Lục Tử
Ngân chỉ bỏ lại một câu, “Việc này anh sẽ xử lý, em đi thay quần áo
trước, chúng ta đến bệnh viện.”
Cô không nói thêm gì nữa. Lục Tử Ngân đã nói như vậy, nếu cô còn muốn truy đến cùng, có vẻ hơi quá đáng.
Cùng Lục Tử Ngân đi bệnh
viện, Tân Hạ Noãn vào phòng khám, Lục Tử Ngân không có đi theo, anh đứng ở ngoài cửa chờ, lúc cô đi ra thì đã không còn thấy bóng dáng Lục Tử
Ngân, Tân Hạ Noãn trong lòng sinh nghi hoặc, anh đã đi đâu ?
Cô vừa mới chuẩn bị lấy đi
động ra gọi, Lục Tử Ngân từ trong thang máy bước ra, gặp Tân Hạ Noãn
đứng ở cửa, cười cười, “Cắt chỉ xong rồi?”
“Vâng, bác sĩ đề nghị em phẫu thuật thẩm mỹ.”
” Đương nhiên . Anh biết một bác sĩ thẩm mỹ rất giỏi, anh đã hẹn trước rồi.”
“Ừm.”
Hiển nhiên, hai người trong lúc đó không giống như trước hết sức thẳng thắn và thân mật, cũng chẳng khi nào để ý người xung quanh, cười đùa nói chuyện suốt dọc đường đi,
hiện tại cả hai có vẻ gì đó ngượng ngịu, khách sáo. Tân Hạ Noãn không
thích bầu không khí như vậy, nhưng cô lại không biết làm như thế nào?
Luôn luôn là Lục Tử Ngân ở vị trí chủ động, không phải cô thay đổi, mà
là anh đã thay đổi mất rồi.
Ngay tại thang máy, khi
cánh cửa mới vừa vừa mở ra, Lục Tử Ngân miệng thốt ra hai chữ, gây sửng
sốt bất ngờ cho Tân Hạ Noãn, anh gọi: “An Ny?”
Lục Tử Ngân vừa nhìn thấy
cô gái kia, dáng người cao gầy, đầy khí chất tao nhã. Hình như là con
lai, thuộc hai dòng máu Trung – Âu, cô ấy có một đôi đôi mắt thâm thúy,
dáng người cao, mảnh khảnh vừa nhìn qua đã cảm thấy tự ti trước dáng vóc bé nhỏ của cô, cái loại cảm giác ghen tị, bị bức bách này khiến cho Tân Hạ Noãn không khỏi nhớ tới một người. Vào mùa đông năm đó, cô ấy cũng
ăn mặc giống như vậy, bất quá càng để lộ rõ ra dáng người cao gầy, nhất
là cặp chân thon dài của chính mình.
Đôi chân thon dài. . . . . . Việc này tựa hồ trở thành ác mộng đối với Tân Hạ Noãn, càng làm cô thêm nhút nhát, tự ti nghĩ muốn òa khóc.
Phỉ Dương, như vậy mà hoàn
mỹ, tư thế giơ đôi chân thon dài ra tập bài quyền đạo vô cùng tuyệt đẹp. Trở về phần kí ức có Phỉ Dương, tận sâu trong lòng lại nhói lên một cảm giác xót xa.
Tân Hạ nhận thức được Phỉ
Dương chính là thông qua Lục Tử Ngân giới thiệu, nói một câu bông đùa,
Lục Tử Ngân chính là đoạn tơ hồng, nối kết hai người phụ nữ họ lại với
nhau. Hai người làm bạn bè lại rất ăn ý. Có lẽ là nhờ tính cách bù trừ
lẫn nhau, làm cho hai người càng ngày rất gần gũi.
Phỉ Dương sống động, cá tính khiến
cho một cô gái tự ti như Tân Hạ Noãn có cảm giác sùng bái, ngưỡng mộ, cô xem cô ấy như một sự tương phản chính bản thân mình, bởi vì cá tính này của Phỉ Dương cô cả đời cũng sẽ không có được. Mà một Tân Hạ Noãn luôn
nhút nhát cũng là Phỉ Dương cả đời không làm được. Có đôi lúc, cô cũng
hy vọng chính mình có thể giống Tân Hạ Noãn như vậy ngoan ngoãn khiến
người khác vô cùng yêu mến, đáng tiếc cô sinh trưởng trong một hoàn cảnh không cho phép cô được như vậy, cô sẽ khiến chính bản thân mình bị
nhiều người bắt nạt, khi dễ, có lẽ sống không bằng chết. Bởi vậy, cô
luôn giương nanh múa vuốt trước mặt người khác, cũng là võ trang chính
mình, nói cách khác là bảo hộ chính mình. Dần dà, cô bắt gặp một tiểu nữ sinh yếu ớt, nhu thuận rất khác hẳn với cô sẽ nảy sinh ý muốn bảo hộ
người khác.
Tân Hạ Noãn may mắn trở
thành đối tượng bảo hộ của Phỉ Dương nữ hiệp. Cô ấy đối Tân Hạ Noãn gần
như cưng chiều như sủng vật, mặc cho ai hội cười nhạo trong lời nói:
“Phỉ Dương, cô không phải là thích Tân Hạ Noãn chứ?”
Phỉ Dương lúc này cũng tùy
tiện đáp trả: “Như thế nào? Hâm mộ hay ghen tị? Muốn hay không lão tử
cũng hảo hảo đối tốt với các ngươi một phen?”
Sau đó đám đông kia lập tức giải tán, không có lòng dạ nào đi trêu chọc. Mà Tân Hạ Noãn ngây thơ
đến ngốc nghếch lại có thể cười ha ha, hoàn toàn không để ý đến hình
tượng, cười khoái trá đến gập thân người ôm bụng. Bọn họ quả là bạn thân của nhau a, bí mật nào cũng không giấu diếm mới là bạn tốt? Vốn trong
lòng có tâm sự, nữ sinh nào mà không muốn sẻ chia với bạn tốt, cô cũng
không ngoại lệ muốn tìm người tâm sự.
Tân Hạ Noãn nói với Phỉ
Dương, “Mình thích một nam sinh, tuy rằng anh ấy không thông minh lắm,
nhưng chỉ cần cùng anh ấy ở cùng một chỗ mình liền hy vọng thời gian qua rất chậm, tốt nhất làm cho mình cả đời cùng anh ấy ở cùng một chỗ.”
“Anh ta là ai?” Phỉ Dương cười hì hì hỏi.
“Lục Tử Ngân, anh Tử Ngân của mình.” Tân Hạ Noãn cũng bắt chước cười hi hi ha ha trả lời.
Nhưng mà, Phỉ Dương không
có lập tức chế nhạo ánh mắt cô có vấn đề, vẻ mặt vô vàn bình tĩnh, ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói: “Ừm, một người bạn rất tốt.” Tân
Hạ Noãn không có chú ý đến biểu lộ ảm đạm của Phỉ Dương, đôi mắt cô ấy
có chút thất vọng, cô lại vô tình phụ họa thêm vào, chính mình cùng Lục
Tử Ngân từ nhỏ đến lớn luôn bên nhau, tin chắc sau này sẽ mãi là như
thế. Thời kì thiếu nữ, cô gái nào mà không mộng tưởng một câu chuyện cổ
tích màu hồng? Cô