Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324172

Bình chọn: 7.5.00/10/417 lượt.

hắn của anh, có một người phụ nữ mang

thai xa lạ đã đến tìm anh.” Giọng nói cô hơi run run, nhỏ nhẹ, vẻ chậm

rãi trong từng lời nói của cô càng cho thấy lòng cô không ngừng bất an,

lo sợ.

“Phải.” Lục Tử Ngân thản

nhiên nói, giọng điệu bình tĩnh khác hẳn với sự bất an đang xảy ra trong cô, anh nói chuyện bằng biểu lộ cực kỳ không cảm xúc ” Là bạn gái trước của anh, còn về đứa bé kia, chính anh cũng không có cách nào xác định

đó có phải là con của anh hay không.”

Tân Hạ Noãn hít một hơi thật sâu.

“Có một lần do xã giao uống quá nhiều, là cô ấy đưa anh trở về nhà. Buổi sáng ngày hôm sau, cô ấy

đã nẳm ở bên cạnh anh, về vấn đề rốt cuộc có chuyện gì xảy ra hay không, chính bản thân anh cũng không nhớ rõ ràng lắm. Trừ bỏ lần đó, tuyệt đối không có những lần khác.”

Tân Hạ Noãn vẫn trầm mặc, không nói lời nào.

Lục Tử Ngân có chút hoảng hốt, “Em yêu? Hạ Noãn? Nói chuyện với anh đi.”

Hốc mắt Tân Hạ Noãn ầng ậc

nước chỉ chực tuôn rơi, muốn ngăn lại cũng không được. Liêu Tu đau lòng

muốn lau nước mắt cho cô, lại bị Tân Hạ Noãn ngăn lại, cô khoát tay,

dùng tay áo của chính mình lau đi, cô hít sâu vào một hơi thở, nói với

Lục Tử Ngân: “Nếu không còn gì nữa cứ coi như chúng ta đã chấm dứt.”

“Cái gì cơ?” Lục Tử Ngân

kinh ngạc hỏi lại, sau đó đáp án của anh là tiếng dập máy rất lớn. Mày

anh đã nhíu chặt lại từ lâu, ngón tay cầm di động do quá dùng sức, bắt

đầu trở nên trắng dã ra.

Việc anh sợ nhất rốt cuộc đã xảy đến.

Tân Hạ Noãn tắt điện thoại. Lục Tử Ngân

nóng nảy đem di động ném xuống đất, nhìn thấy di động vỡ tan tành trên

mặt đất Lục Tử Ngân bỗng nhiên lao ra khỏi văn phòng, đi đến chỗ thang

máy, bực bội ấn nút “↓” đi xuống.

Ngồi ở trên bồn hoa Tân Hạ

Noãn hai tay nắm chặt điện thoại di động của mình, sắc mặt của cô cực kỳ tái nhợt, giống như chỉ cần không để ý cô sẽ dễ dàng ngã xuống. Liêu Tu ngồi ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô, “Em định ngồi ở đây bao lâu nữa?”

Tân Hạ Noãn lúc này mới

phục hồi lại tinh thần, thần trí cô dường như đã quay trở lại, có chút

thản nhiên nói, “Em đang rất rối trí. Không nghĩ về nhà.”

Liêu Tu nhẹ nhàng nói: “Nếu không chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh một chút, cứ ngồi ở đây mãi cũng

không phải là biện pháp hay.”

Tân Hạ Noãn ngẩng đầu lẳng

lặng nhìn chằm chằm vào Liêu Tu, bỗng nhiên nghĩ muốn khóc . Cô rốt cuộc muốn cái gì? Nếu không phải vì cô rất thích Lục Tử Ngân, có lẽ người

đàn ông này sẽ mang cho cô hạnh phúc.

Cô lay động, khẽ gật đầu.

Liêu Tu đưa Tân Hạ Noãn đến quán bar Viên, tự mình thuê lấy một phòng, căn phòng ở đây không có cửa sổ ngoài, hoàn toàn kín đáo, và riêng tư. Tân Hạ Noãn ngồi ở trên sô

pha, ánh mắt thất thần, mông lung, bộ dáng bất lực.

Liêu Tu khẽ khàng nói chuyện, ” Nếu em không thể từ bỏ được Lục Tử Ngân, thì hãy tranh đấu cùng cô gái ấy đi.”

Tân Hạ Noãn hoảng hốt nhìn

chằm vào Liêu Tu, cảm thấy những lời này của Liêu Tu làm cho cô sầu khổ

hơn bao giờ hết. Liêu Tu đương nhiên biết rõ tính cách Tân Hạ Noãn, anh

nhịn không được bĩu môi, “Nhìn em tự đày đọa mình, lòng anh cũng đau

lắm, Hạ Noãn à”

Tân Hạ Noãn cụp mắt xuống, có chút yếu ớt nói: “Thực xin lỗi.”

“Em không phải xin lỗi anh, mà là nói với chính mình, em sao phải gánh tội?”

Kỳ thật trong nội tâm của

Liêu Tu, anh đương nhiên biết nỗi khổ tâm của cô cũng là chính tâm trạng dằn vặt của anh, anh vốn không phải cũng như vậy sao? Yêu Tân Hạ Noãn

nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn không có kết quả mỹ mãn, chính là trong lòng vẫn không thể nào thừa nhận được sự thật này, anh cũng từng ảo

tưởng mong cho thời gian quay trở lại, thời điểm vui vẻ nhất của hai

người.

Thích đối phương nhiều hơn

một chút, sẽ luôn nhận nhiều thua thiệt, giống như anh yêu Tân Hạ Noãn

nhiều như vậy, mà Tân Hạ Noãn vẫn luôn yêu mến Lục Tử Ngân đến khôn

nguôi. Tình yêu vốn là như vậy không công bằng. Tội lỗi vì đã yêu đơn

phương ư?

“Cái này gọi là bị coi thường.” Tân Hạ Noãn gào lên, điều đó thật không dễ chịu chút nào.

Liêu Tu tựa hồ cũng tán thành, “Nếu đơn giản chỉ là coi thường, có lẽ sẽ không đau khổ đến vậy.”

Tân Hạ Noãn bỗng nhiên nói: “Trong lòng rất khó chịu, hiện tại cái gì cũng không muốn nghĩ đến, rất muốn mượn rượu giải sầu.” Tân Hạ Noãn nâng lên ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Liêu Tu, khiến cho Liêu Tu dở khóc dở cười, “Hạ Noãn, em có biết

hay không cùng với một người đàn ông có tình cảm với mình uống rượu là

việc rất nguy hiểm?”

Tân Hạ Noãn khẽ cười, tựa

hồ như bị những lời nói chân thành này của anh chọc cho mình vui vẻ,

“Liêu Tu vốn không phải loại người như vậy.”

“Em thật sự sẽ tin anh đến vậy sao?” Liêu Tu biểu tình có chút kinh ngạc, khóe miệng bất đắc dĩ tươi cười.

“Liêu Tu chưa bao giờ cưỡng ép em. Phải không?” Tân Hạ Noãn giả trang khờ khạo, bộ dạng ngây ngô.

Biểu hiện của cô ngược lại khiến cho lòng anh ấm áp nở hoa, vui sướng

đến nỗi nước mắt đều muốn rơi xuống, “Không phải không cưỡng ép em mà là anh biết ngoài Lục Tử Ngân ra, những người khác nếu ép buộc em sẽ vĩnh

viễn mất đi em.”

Tân Hạ Noãn bất đắc dĩ cười theo, quả nhiên là Liêu Tu, quả thực anh rất k


Duck hunt