ợu, A85.”
“Tớ lập tức tới.” Cô đem điện thoại ngắt mấy, cất tai nghe đi, hỏi người pha chế “Xin hỏi A85 đi lối nào?”
Anh chàng pha chế dường như rất có hứng thú với Tân Hạ Noãn, nhìn cô tà ác nói “Nếu chỉ cho cô, cô sẽ bắt tay tôi chứ?”
Tân Hạ Noãn mặc kệ hắn, thuận tay giữ một nhân viên tạp vụ hỏi, nhưng nhân viên này cố tình chần chừ không trả
lời, mắt cứ liếc nhìn sắc mặt người pha chế, thấy hắn cười tà, nhân viên tạp vụ vội vàng lắc đầu, lẩn đi.
Tân Hạ Noãn ngạc nhiên rồi tức giận, liếc mắt nhìn gã pha chế rượu. Không nói cho cô, cô đi chỗ khác hỏi. Cô liền đi ngang qua sàn nhảy, tìm vài người tạp vụ khác hỏi.
Khi hỏi được, cô quay trở lại đường cũ
tìm A85, đi ngang quầy bar, gặp lại gã pha chế rượu, hắn nhìn cô cười
trêu chọc, thật là gặp quỷ!
Tân Hạ Noãn đến A85, vừa mở cửa liền nhìn thấy Tất Phương nằm ngủ trên ghế sô pha, còn có Mạn Ny đáng thương ngồi bên cạnh. Tân Hạ Noãn đi tới, nhặt đôi giày cao gót trên mặt đất lên
xem. Quả nhiên, đây là đôi giày mới mua lần trước, giá hơn một ngàn, vậy mà đã hi sinh mất rồi. Cô ngay lập tức cảm thán “Tiêu tiền hoang phí quả nhiên không giữ lâu được.”
“Hạ Noãn, động chạm gì cậu? Tớ không có việc gì.” Mạn Ny nói lại, cô đã quá quen với việc Tân Hạ Noãn khi dễ mình. Tân Hạ Noãn liếc mắt nhìn bạn, lấy chiếc giầy lành lặn còn lại, bẻ nốt gót
giầy, hi sinh luôn chiếc giầy còn lại. Tân Hạ Noãn đem hai chiếc dép lê
ném qua cho Mạn Ny “Đi vào.”
“…” Mạn Ny rối rắm nhìn đôi giày bị biến dị.
“Dù sao cậu là lái xe, không cần đi giầy đẹp. Ngày mai kêu kim chủ bồi thường cậu đôi giầy khác? Anh ta có tiền mà.”
Mạn Ny cảm thấy cũng đúng, liền đi đôi
giầy kì quái vào chân. Cô dùng thân mình gầy yếu nhấc Tất Phương dậy
nhưng không nổi. Tân Hạ Noãn bất đắc dĩ phải hỗ trợ Mạn Ny, khiêng một
bên bả vai Tất Phương. “Tên say mèm này như thế nào lại luôn gọi cho cậu, hắn không phải có rất nhiều tình nhân sao?”
“Xem như tớ dễ tính.” Mạn Ny nói nhỏ, không có bất mãn hay để bụng, giống như là chuyện bình thường.
“Phải tính tiền không?”
“Có, dùng thẻ.”
“Ha, cậu cũng bắt chước hắn tiêu tiền.”
“Là thẻ của anh ấy.”
“Cậu biết mật mã? Thật là không đơn giản nha!” Tân Hạ Noãn nhìn bạn mình ngưỡng mộ.
Mạn Ny mỉm cười, có chút ngượng ngùng “Mật mã của anh ấy luôn là sinh nhật của tớ.”
“Bội phục.” Tân Hạ Noãn thực kính nể nhìn Mạn Ny.
Hai người khó nhọc kéo được Tất Phương ra ngoài. Khi cả ba ra khỏi quán, Mạn Ny đi lấy xe, Tân Hạ Noãn đành phải
một mình khiêng Tất Phương vô lực chờ ở cửa.
“Mạn Ny …” Tất Phương
giọng nỉ non, mắt vẫn khép lại, miệng cứ hướng Tân Hạ Noãn dựa lại gần.
Tân Hạ Noãn bị dọa nhảy dựng, đem hắn đẩy ra, nhưng nam nhân này say
rượu, đứng không vững lại lảo đảo muốn ngã xuống, Tân Hạ Noãn đành phải
đỡ lấy hắn, mặt mày xám xịt “Tổng tài đại nhân, tiểu tình nhân của anh sẽ mau tới thôi, đừng có làm phiền nữa.”
Tất Phương bấy giờ mới khẽ hé mắt, nhìn thẳng vào một chỗ, sau đó lập tức mở bừng mắt, chỉ tay về phía sau Tân Hạ Noãn “Lục … Lạc …” Hắn vừa nói được một chữ, hơi rượu lại trào ra, phải chạy sang một bên, ói như điên ra đường.
Tân Hạ Noãn vội vàng xoay người, chỉ nhìn thấy Lục Tử Ngân chăm chú nhìn mình, hình như có chút mất hứng “Loại nam nhân này em cho rằng bố mẹ em sẽ thích sao?”
“…” Tân Hạ Noãn chỉ cảm
thấy đỉnh đầu mình như có con quạ đen bay qua. Anh đang hiểu lầm cô? Cô
cùng cái tên hoa hoa công tử Tất Phương này một chút quan hệ cũng không
có a.
Lục Tử Ngân nói tiếp “Em có khăn tay không?”
“Có.”
“Đưa cho hắn, thực bẩn chết.” Lục Tử Ngân nhướng mày, mặt đen kịt. Tân Hạ Noãn mới vừa đem khăn tay
ra, một chiếc xe BMW màu trắng đã dừng lại trước mặt bọn họ. Mạn Ny
xuống xe, nhận lấy khăn tay của Tân Hạ Noãn lau lau cho Tất Phương, sau
đó đẩy hắn lên xe, oán trách: “Không thể uống thì đừng uống nhiều như vậy, thật là.”
Mạn Ny trước khi đi, ánh mắt quét qua Lục Tử Ngân phía sau Tân Hạ Noãn rồi hướng Tân Hạ Noãn nháy mắt, cô nghĩ
rằng có kẻ ngốc ở Duy Nạp Tư để ý tới Tân Hạ Noãn.
Tân Hạ Noãn vẻ mặt càng trở nên đen thui.
Nhìn theo bọn Mạn Ny lái xe rời đi, mặt Tân Hạ Noãn càng lúc càng xám xịt, cô vô lực nhìn Lục Tử Ngân “Anh, anh rốt cục hiểu ra chưa?”
Lục Tử Ngân không nói, nắm chặt tay cô
kéo lại gần anh một chút. Tân Hạ Noãn bị Lục Tử Ngân đột nhiên kéo lại
gần, mặt thoáng đỏ. Anh khẽ hít mùi rượu trên người cô, rượu đắt tiền,
Lafite Pháp năm 82, có đủ loại cấp bậc.
Lục Tử Ngân hỏi “Muốn uống Lafite Pháp năm 82 sao?”
“Gì cơ?” Tân Hạ Noãn ngẩng đầu, cảm nhận Lục Tử Ngân gần ngay gang tấc.
Lục Tử Ngân hé miệng mỉm cười, nhẹ nhàng mà thản nhiên nói “Đi tới nhà của anh.”
Kỳ thật tới nhà anh có khác gì về nhà cô, bất quá là chỉ cách nhau trăm bước. Mặc dù có chút bất đắc dĩ, nhưng
cũng không muốn thất lễ, uống nhanh một chút rồi về, hơn nữa chú Lục và
dì đều ở nhà.
“Được rồi.” Lafite Pháp
năm 82, Tân Hạ Noãn đã từng nghe qua, có lần đã nhìn thấy trên một tạp
chí lớn là được đấu giá, khởi điểm là mức giá mười vạn.
Lục Tử Ngân cười cười, đi về phía đường
lớn đối diện. Tân Hạ Noãn theo sau, không khỏi sửng sốt