Old school Easter eggs.
Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324101

Bình chọn: 10.00/10/410 lượt.

c. Lúc cô tỉnh lại đã là buổi sáng của ngày hôm sau. Cô ngáp một cái thật dài, kéo dép lê tập tễnh đi vào toilet đánh răng, mắt mơ mơ hồ hồ, bộ dạng vẫn chưa tỉnh ngủ soi vào trong gương.

Cô vô lực nhìn ảnh phản chiếu của mình

trong gương, tóc rối tung, cho dù vốn có đôi mắt to, lúc này cũng trở

nên híp lại, áo ngủ thắt nút cũng không được chỉnh tề, cao thấp so le

không đều.

“Con xem xem, có phải là chính con không.” Trong gương phản chiếu hình ảnh thứ hai, là mẹ Tân Hạ Noãn, mẹ Tân. Bà

trong tay âu yếm ôm sủng vật là chú chó cat búp bê, mặc đồ thể thao,

chắc là vừa đi tập thể dục về.

Tân Hạ Noãn một bên đánh răng một bên xoay đầu nhìn lại, sau đó thực máy móc nhìn vào gương, nhìn mình, tiếp tục đánh răng.

“Ngày hôm qua con sao lại uống say đến không còn biết gì? Con có biết ba con thiếu chút nữa lấy roi đánh chết con không?” Mẹ Tân một bên vuốt ve cục cưng một bên cùng cô nói chuyện phiếm.

Tân Hạ Noãn súc miệng, cảm thấy sạch sẽ mới nói: “Con hoàn hảo, không tổn hao gì.” ( xanh xanh: oh my god)

“Nếu không có Tử Ngân nói giúp, con cho là con có thể may mắn thoát khỏi? Còn không biết xấu hổ nằm ì trên lưng người ta ngủ.” Mẹ Tân gãi gãi chú cún nhỏ, tiếp tục nói: “Con rõ ràng biết ba con ghét nhất là con gái buổi tối uống rượu, nhất là

lại vào lúc nửa đêm, dễ gặp chuyện không may, con có biết không?”

Tân Hạ Noãn vừa chải đầu vừa nghe mẹ Tân

lải nhải, cô buộc đại tóc đuôi ngựa, ra khỏi nhà tắm. Mẹ Tân ở phía sau

tiếp tục đi theo nói: “May mắn con gặp Tử Ngân mang con về. Nếu không mẹ thấy ngày mai khẳng định phải dán thông báo tìm người.” (Kat: ô, thật giống mẹ ta hay đi theo càm ràm >.<)

Tân Hạ Noãn vốn đang ngồi ở trên bàn ăn

bánh mì, nghe mẹ nói dong dài, nhưng mà nói thế nào càng nghe càng kỳ

quái? Cô vội vàng hỏi: “Ngày hôm qua, anh ấy rốt cục nói gì với mẹ?”

“Còn có thể như thế nào? Nói

con đến quán bar cùng bạn bè uống rượu, anh con lo lắng, một mực chờ,

sau đó thấy con cùng bạn uống đến say không còn biết gì hết đi ra, nó

mới vội mang con trở về.”

Sao sự thật lại bị vặn vẹo như thế? Tân

Hạ Noãn cơ hồ muốn đứng lên mà gào rít, như vậy hóa ra kẻ đáng xấu hổ là cô sao, là Tân Hạ Noãn sao? Ba cô mà biết cô uống rượu, không tức giận

mới là lạ! Tân Hạ Noãn lại nhớ tới điều mẹ vừa nói, lập tức trợn mắt há

hốc mồm, ba cô chính vì nghe những lời nói dối đó nên mới nổi giận? Lục

Tử Ngân rốt cuộc đang làm cái gì? Muốn hại cô mất hình tượng trong lòng

ba mẹ vậy sao?

“Mẹ, mẹ có biết số điện thoại của Lục Tử Ngân không?” Tân Hạ Noãn lúc này đã muốn nổi trận lôi đình.

“Có, hôm qua trước khi đi, nó đã cho mẹ.” Mẹ Tân lấy máy điện thoại, đưa cho cô. Tân Hạ Noãn lấp tức nhấn tìm số gọi, không hề có chút lo lắng nào.

Chuông chờ vang lên hồi lâu, thật vất vả mới có người nhấc máy, giọng người trả lời còn có chút chưa tỉnh ngủ “Alo, là ai?”

“Lục Tử Ngân!” Tân Hạ Noãn lập tức lớn tiếng, ngay cả tiếng anh cũng không thèm kêu.

Đầu dây bên kia thực bình tĩnh “Ừ” một tiếng, cũng không nói thêm gì, bởi đã dự đoán được tại sao Tân Hạ

Noãn lại có cuộc gọi như bão nổi này. Tân Hạ Noãn ngược lại, không tiếp

tục lớn tiếng, giọng nói trở lại vẻ thong thả, hỏi: “Anh vì sao bẻ cong sự thật, anh có biết như vậy sẽ khiến ba em rất giận?”

Lục Tử Ngân lại thản nhiên “Ừ” một tiếng, sau một lúc lâu lại bắt đầu dùng giọng nói trầm thấp nói: “Chú Tân đem xe xủa em cất đi rồi, trong thời gian tới anh chở em đi làm.”

“Gì?” Tân Hạ Noãn lập tức kinh ngạc ngẩng đầu nhìn mẹ, hỏi: “Ba đem xe con cất?”

“Đúng vậy, sợ con mang xe ra ngoài chạy loạn. Tử Ngân tình nguyện đưa rước con sau này.”

Tân Hạ Noãn nghiến chặt răng. Cô đã không còn bình tĩnh được nữa, rất muốn rống thật to lên nhưng lại phải chịu

đựng, thống khổ nghiến răng nghiến lợi: “Anh, anh đang dỗ em ăn kẹo sau khi cho em một cái bạt tai phải không?”

“Thật ngại, anh chỉ muốn hạ

hỏa cho chú Tân, thấy chú ấy tức giận quá, mới nối dối như vậy, đành

phải mất bò mới lo làm chuồng, xem như bù đắp tội lỗi.”

Anh nói dối vì muốn ba cô không tức giận? Ba cô là người không giữ được bình tĩnh sao? Tân Hạ Noãn cơ hồ muốn

khóc. Lục Tử Ngân còn cố tình nói thêm: “Sáng hôm nay anh

không thể đưa em đi làm, tối hôm qua anh uống hơi nhiều, có chút váng

đầu, em đi làm bằng phương tiện công cộng vậy.”

“…” Tân Hạ Noãn trong lòng tựa như có thiên binh vạn mã đang dẫm đạp lên cỏ mà gào rít, cô thật muốn hét to lên.

Cô nhịn nhục đi xe bus đi làm ba năm,

thật vất vả mới có thể có xe riêng để đi, ngồi còn chưa ấm xe, đã bị tên Lục Tử Ngân tai họa kia hãm hại, khiến cô không thể hưởng thụ cái cảm

giác dương dương tự đắc lái xe đi làm a! (Kat: chẹp, tỷ còn bị ca chơi nhìu vố nữa cho mà xem)

Ngày hôm nay của cô bắt đầu với một tinh

thần thật uể oải. Cô một bên phải xem giờ, một bên trông trừng chuyến xe bus của mình, Sau khi lên xe, ngán ngẩm ăn miếng bánh sandwich trong

khi lòng lo lắng tới công ty trễ.

Cô vất vả ba năm, cuối cùng lại chẳng

được gì. Kỳ thực cô cũng muốn mau chóng khôi phục tinh thần, trở lại như trước kia, không cần dựa vào Lục Tử Ngân giúp đưa cô đi