lên, nhìn về phía cô “Một cô gái đáng yêu như vậy, ai mà không muốn, không phải sao? Nhỉ?”
Miệng anh toát ra hương vị của sự bỡn
cợt, Tân Hạ Noãn không thèm để ý tới anh đang trào phúng, cầm lấy chai
rượu trên bàn, rót vào ly của mình, lại một phen uống cạn sạch, “Em hiểu ý của anh, được, em nói cho anh một bí mật.”
Lục Tử Ngân nhướn mày, ý muốn cô tiếp tục nói.
Tân Hạ Noãn cảm thấy đột nhiên cả người
nóng lên, máu trực tiếp tràn lên hai má, hai má cô tưởng chừng như đang
bị hỏa thiêu, chà … Chẳng lẽ chính vì mình sắp sửa nói dối mà có phản
ứng này sao? Cô có chút lo lắng “Em sắp thăng chức. Em vốn là trợ lý của bí thư đúng không, sắp tới, em sẽ lên chức trợ lý tổng tài.”
Lục Tử Ngân buồn cười nhìn cô “Tự tin như vậy sao? Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào … em chuẩn bị câu dẫn tổng tài mới nhậm chức, hơn nữa phải thành công nha.” (Kat: Phụt! *lau lau màn hình*)
Lục Tử Ngân có chút bất đắc dĩ, cau mày khẽ cười “Tự tin vậy sao? Anh nghĩ ngay cả tổng tài mới là ai em cũng không biết.”
Nét mặt Tân Hạ Noãn lại đỏ lên, hai má nóng cháy, “Dù sao chỉ cần là nam nhân là được, em có thể thu phục, em phải chứng minh em rất có mị lực, đừng xem thường em.” Tân Hạ Noãn quả thực bị chọc giận. Anh nói cô có điều kiện tốt, sao lại còn ta ra chê cười?!( rùa xanh: tỷ đáng yêu ghê!)
Lục Tử Ngân không biết vì sao tỏ ra dở khóc dở cười, chỉ có thể lại cầm ly rượu lên thưởng thức, “Không cần, anh biết em có thể thành công. Chúc em mau trở thành thư ký tổng tài.”
Tân Hạ Noãn hơi sửng sốt, lại ngã ly rượu rót đến một nữa, một ngụm xử lý hết. Tân Hạ Noãn uống một lúc, rốt cuộc cảm thấy điểm khách biệt của rượu … Ban đầu uống vào không hề có cảm
giác khác, nhưng càng về sau …
Cô cảm thấy đầu rất nặng, có chút buồn
ngủ. trên gương mặt vẻ đỏ ứng vẫn không hề giảm, cả người bắt đầu nóng
lên như hỏa thiêu, cô biết cô hơi quá chén rồi, đã say, nên là ngừng
uống thôi.
Lục Tử Ngân nhìn sang bên cạnh, kim đồng hồ cũng chỉ giờ khá trễ rồi. Anh biết nhà Tân Hạ Noãn khá nghiêm, liền đứng lên nói: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
“Vâng.” Tân Hạ Noãn mới
vừa đứng lên, lại muốn đổ ập xuống, tứ chi không thể kiểm soát nỗi, chỉ
một chút nữa thôi là té ngã, cũng may là Lục Tử Ngân đỡ thật đúng lúc,
anh cười nhẹ: “Loại rượu này em cũng dám một ngụm mà uống cạn, cứ như thể mình là người có tửu lượng tốt lắm vậy!” Tửu lượng của anh thuộc loại tốt cũng không dám uống như cô.
Tân Hạ Noãn ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ hồng, vẻ mặt khó chịu thống khổ nói: “Anh rõ ràng biết rượu này nặng như vậy, sao không cản em?”
“Vì anh muốn em say.” Lục Tử Ngân đột nhiên xấu xa cười, đem cô cõng lên lưng, cười yếu ớt: “Anh muốn cõng em, giống như trước kia vậy.”
Tân Hạ Noãn không có nghe được câu nói
sau của Lục Tử Ngân, cô lúc đó đã đi vào giấc ngủ rồi, môi khẽ hé mở,
đều đều thở nhẹ, nặng nền dựa vào trên lưng của Lục Tử Ngân mà ngủ,
giống như trước kia vậy. Anh vẫn thường cõng cô như vậy …
Lục Tử Ngân có một cô em gái thực chiếu
cố tới anh trai, mà Tân Hạ Noãn cũng có một ông anh tốt mà cũng thực bá đạo. Tân Hạ Noãn cùng Lục Tử Ngân khi đó là hàng xóm ở tiểu khu. Hai
nhà đối diện. Cả hai cùng học ở một trường cách nhà không xa lắm, chừng
mười lăm phút đi bộ. Tân Hạ Noãn thường cùng Lục Tử Ngân đi học, cùng
anh ra về. Lục Tử Ngân ở nhà thường không đọc sách, chú Lục liền bắt anh phải hoàn thành bài tập ở trường mới được về nhà, không làm xong đừng
nghĩ bước chân vào nhà. Mà anh làm bài thật lâu, khiến cô vì vậy mà cũng phải thật lâu chờ đợi. Thành ra trong khi chờ đợi nhàm chán, cô dựa bàn ghế bên cạnh, hai tay chống cằm, im lặng nhìn anh gà mờ làm bài tập,
không hề làm phiền, cũng không nói năng gì. Mỗi khi nhàm chán quá thì cô lại lăn ra ngủ, mỗi lần đều là Lục Tử Ngân đem cô cõng về.
Khi lớn lên, Tân Hạ Noãn vì Lục Tử Ngân
mà học vượt cấp, cô tự hoàn thành bài tập của mình, đến lúc ra về lại
đem bài tập của anh mà làm giúp anh toàn bộ, như một bảo mẫu hoàn hảo
tốt. Vì vậy, thiếu gia Lục Tử Ngân không rãnh rỗi mới có thời gian đi
chơi bóng rổ, vận động đến quên cả thời gian, trở về thì đã thấy Tân Hạ
Noãn vì nhàm chán chờ đợi đã lại lăn ra ngủ. Lục Tử Ngân chưa bao giờ
đánh thức cô dậy, chỉ giống như trước đây, đem cô cẩn thận cõng về.
Nhưng về sau anh có ý trở về sớm hơn, Tân Hạ Noãn vẫn cứ thế mà ngủ, anh không có cách, lại cõng cô về. Kỳ thật Tân Hạ Noãn căn bản không có
ngủ, cô chính là muốn anh cõng mình, nằm trên lưng anh, cô cảm thấy thật ấm áp, cảm thấy được anh cưng chiều yêu thương, làm cho cô thực muốn
hưởng thụ từng giây từng phút một của mười lăm phút ngắn ngủi ấy.
Khi đó, cô thực dễ dàng thỏa mãn. Cô chỉ
cảm thấy mỗi ngày có được mười lăm phút đó, chính là những giây phút
tươi đẹp nhất trong cuộc đời mình. Cô thích chậm rãi một chút, không cần anh quá gấp gáp bước đi, từng giây từng phút nhấm nháp dư vị hạnh phúc, trong lòng không ngừng thầm hò hét: chậm lại, chậm lại một chút.
Chỉ có như vậy, cô mới có thể tranh thủ. Tranh thủ thời gian được ở bên người mình thích.
Tân Hạ Noãn bị đồng hồ báo thức làm cho
tỉnh giấ
