, chiếc xe vẫn ở
chỗ cô xuống ban nãy, anh vẫn chưa hề rời đi, vẫn đang đợi cô …
Tân Hạ Noãn không nghĩ tới nhà của Lục Tử Ngân nói không phải cách nhà mình trăm bước. Xe đi không quá năm phút,
chỗ cô ngồi còn chưa ấm thì xe đã dừng lại trước một tiểu khu Liên hoa.
Tiểu khu Liên hoa này là một khu biệt thự mới xây, khép kín, không quá to cao. Mỗi một ngôi biệt thự trong khu
này đầu có kiến trúc khá giống nhau, phòng ốc bên trong dường như cũng
được bố trí như vậy, mới nhìn qua thấy rất hiện đại.
Từng biệt thự đều có gara để xe riêng,
Lục Tử Ngân đem xe chạy vào gara, tắt máy, đèn trong xe cũng tắt theo.
Nhất thời, cả gara trở nên âm trầm mà không khí trong xe cũng rất im
lặng. Theo ánh đèn mờ ảo, Tân Hạ Noãn muốn nhìn rõ biểu tình của Lục Tử
Ngân, nhưng mà chỉ thấy được ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm phía trước, tựa hồ như đang nhìn về nơi xa xăm nào đó.
Tân Hạ Noãn cũng chỉ biết im lặng theo.
Một lúc sau, Lục Tử Ngân mới nghiên đầu, khẽ nói “Noãn, chúng ta kết hôn đi.”
“…” Tân Hạ Noãn sửng
sốt, trong lòng căng thẳng, cảm thấy máu trong người như đang sôi trào,
cô hoảng hốt đến độ nói năng lộn xộn cả lên: “Anh, đừng đùa em, em không có đủ gan chịu đùa đâu.”
Lục Tử Ngân bật cười, vỗ nhẹ gáy của cô “Xuống xe đi.” Anh xuống xe trước. Tân Hạ Noãn mặt bớt đỏ dần, lòng cũng bình tĩnh dần trở lại. Cô cảm thấy mình thật vô dụng, lại đi giống như một nữ sinh,
vì câu nói của anh mà miên man suy nghĩ.
Cô cũng nhận ra, người cô gọi anh mười
mấy năm, nói những lời này chỉ như lời trêu đùa, chê cười cô, hơn nữa
đây cũng không phải lần đầu, đã không biết bao nhiêu lần trước đây anh
cũng trêu chọc cô như vậy.
Biệt thự trong Liên hoa tiểu khu này kiến trúc nhìn không mới cũng không cũ. Lục Tử Ngân lấy chìa khóa mở cửa, đi vào, mở đèn trong đại sảnh lên sáng chói cả mắt. Đồ đạc trong nhà thoạt nhìn đều rất mới, trang trí theo phong cách cổ điển. Tân Hạ Noãn nhìn
hết thảy mọi thứ trong phòng, không khỏi hỏi: “Anh mua?”
“Tùy tiện thôi, nhà mới ở trên núi. Cuối tuần mới ghé tới, lần sau sẽ mang em đi xem.”
Tân Hạ Noãn đi qua, rút một cái ghế bên cạnh anh ra, ngồi xuống cười hì hì nói: “Một đại nam nhân liền tùy tiện mua một ngôi nhà lớn như vậy ở, không sợ tịch mịch sao, vậy chị dâu đâu?”
Tân Hạ Noãn nghe mẹ Tân kể rằng Lục Tử
Ngân ở nước ngoài có rất nhiều bạn gái. Khi đó cô chỉ nhẹ nhàng cười,
thực sự không có cách nào để ý. Đã từ lâu, Tân Hạ Noãn biết dù cô có
muốn để ý, cũng chỉ là uổng công mà thôi. Quan hệ giữa cô và Lục Tử
Ngân, không thể đổi khác được. Đấy chính là nỗi khổ tâm lớn nhất của cô.
Lục Tử Ngân nghe Tân Hạ Noãn nói vậy,
thân mình ngả về sau, lập tức mỉm cười, nhưng nụ cười có chút khổ tâm,
lại pha chút chế nhạo: “Anh về nước là để cưới em, làm gì có chị dâu nào?”
Tân Hạ Noãn mặt lập tức lại trắng bệch,
mắt tròn xoe, cô bưng chén rượu anh đưa cho, nhẹ nhàng nhấp một ngụm,
giả bộ như đang nhấm nháp hương vị. Kỳ thật cũng như nuốt nước vào bao
tử, làm sao cảm nhận được rượu? Để thưởng thức xem rượu quý khác thế nào với rượu thường? Kết quả cô uống vào, cũng không thấy gì rõ ràng, rượu
này so với mọi loại rượu cô uống đều có vị như nhau!
Cô ảm đạm buông ly rượu, hỏi: “Anh, ở nước ngoài anh hẳn là rất biết hưởng thụ? Rượu hay mỹ nhân cũng vậy?” Nói xong, chính cô cũng muốn tự cắn lưỡi mình, nói chuyện kiểu này vốn không phải là tính cách thường ngày của cô.
Lục Tử Ngân hơi khép mi, môi khẽ nhếch: “Anh biết em đáng thương, người yêu bỏ ra nước ngoài, một thân một mình.” Lục Tử Ngân nhàn nhạt nói, có ý nói móc.
Tân Hạ Noãn cười khổ, cô thật sự không
biết nói gì, bởi sự việc đúng là vậy. Tân Hạ Noãn càng nghĩ càng buồn.
Cô luôn muốn bản thân mình phải có thật nhiều đểm tốt, đừng để cho anh
có thể tìm ra điểm chê cười mình. Cô luôn tự ngẫm với lòng mình “Không
ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh”, không chiếm được Lục Tử Ngân,
không nhất định là sẽ không hạnh phúc. Cô nên tự tìm hạnh phúc của mình.
Nhưng giờ đây, sự nghiệp không có vì đáng nói, tình yêu cũng không có, mọi thứ rời bỏ, cô như thế nào có hạnh phúc?
Cô bực mình đem ly rượu trên bàn uống một hơi hết sạch, không nói nên một lời nào. Thật sự là tức chết người đi được…
Lục Tử Ngân cũng lấy một chiếc ghế ra ngồi đối diện cô, nhìn thấy cô không biết uống rượu, mặt đỏ lên “Vì em đáng thương như vậy, nên anh muốn thu về.”
Tân Hạ Noãn liếc ngang, “Đừng xem thường nha, em … Em sẽ có người thương.” Cô bất chợt lo lắng, sự thật thì qua nhiều năm như vậy, trừ Liêu Tu,
dường như không có ai tiếp cận cô cả. Mạn Ny từng nói là do cô ít tiếp
xúc, nếu luận về nhan sắc, tuyệt đối có thể trêu đùa nhiều người.
Nhưng Tân Hạ Noãn không phải loại con gái thích trên đùa, cô luôn theo khuôn phép, nói khó nghe một chút thì
chính là loại trạch nữ. Tóm lại, Mạn Ny kết luận rằng chính Tân Hạ Noãn
đang lãng phí thời gian của chính mình.
Lục Tử Ngân cũng đang thưởng thức rượu,
anh nhấm một chút, khẽ đưa tay lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng trong ly sóng
sánh. Anh khẽ cười: “Anh luôn để ý tới em, Noãn.” Anh đem ánh mắt vừa ngước
