ọc, tự giác trở lại giường nhỏ ngủ trưa, để ba ba nhà mình ở lại thu
thập tàn cục.
Nhìn phòng tắm bị biến thành một đống hỗn độn, Tần Chí
từ trong nước bước ra, rốt cục nhận thức được rằng tiểu ác ma này có bao nhiêu
đáng sợ, khó trách tính tình bà xã càng ngày càng kém, trước đây rõ ràng thật
đáng yêu!
Tần Tiểu Bảo ngủ thẳng tới bốn giờ chiều, kết quả bởi
vì ngủ lâu quá mà đái dầm...
Ngày hôm nay đối với Tần Chí mà nói đúng là một ngày
đầy bi kịch, chỉ vì buổi sáng nhất thời mềm lòng...
Chơi cùng con một giờ, xương sống thắt lưng Tần Chí
đều đau, bắt đầu lái xe đón bà xã tan học.
Lúc đến trường, Lâu Nghiêu Nghiêu còn chưa ra, trường
học lại cấm xe ở ngoài chạy vào, hai cha con đành phải chờ ở bên ngoài, Tần
Tiểu Bảo ở trong xe không chịu ngồi im, xoay qua xoay lại, cuối cùng Tần Chí
đành phải mang cậu xuống xe, để cậu đứng trên bãi cỏ.
Trước cổng trường đại học, mỗi ngày đều có người đứng
đợi ở ngoài, thanh niên, trung niên, lão niên đều có đủ cả, nhưng một người đàn
ông dẫn theo trẻ con đi đón như thế này cũng là rất ít gặp.
Tần Chí mỏi lưng, dựa lên chiếc xe thể thao màu bạc,
vốn là diện mạo không tầm thường, bộ dáng này lại làm cho anh nhìn qua tăng
thêm vài phần gợi cảm, Tần Tiểu Bảo ôm đùi ba ba nhà mình, nhìn người đi đường
qua lại chung quanh, nếu thấy cô gái nào giống Lâu Nghiêu Nghiêu, sẽ cao hứng
chạy đi lên, nhưng là đi vài bước sẽ phát hiện người kia không phải mẹ, liền
rụt đầu lùi về bên người ba ba, tiếp tục ôm đùi ba ba đợi mẹ.
Những nữ sinh từ trong trường đi ra, liền bị thu hút
bởi cặp cha con này. Thậm chí có người còn muốn đến gần!
Bất quá cũng có người không bị hút hồn, hoài nghi
người đàn ông này là cố ý mang theo trẻ con đến tranh thủ lòng thương hại của
người trong lòng, hoặc căn bản chính là cố ý ở trong này dựa theo bé nhóc con
này mà tán gái !
Cha con hai người bị nhìn ngó, dò xét nửa ngày, rốt
cục đợi được Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Tiểu Bảo hưng phấn chạy đi lên, ôm lấy đùi
Lâu Nghiêu Nghiêu, Lâu Nghiêu Nghiêu nhấc chân, phát hiện Tần Tiểu Bảo ôm thật
chặt, hoàn toàn chính là dính trên đùi cô, nhất thời liền nghiêm mặt lại:
"Tần Tiểu Bảo, buông tay!"
"Mẹ!" Tần Tiểu Bảo vô cùng đáng thương ngẩng
đầu nhìn mẹ mình.
"Buông tay!" Lâu Nghiêu Nghiêu không có nửa
điểm mềm lòng.
Tần Tiểu Bảo đành phải ủy khuất buông tay, nhìn về
phía ba ba cầu cứu, lại phát hiện ba ba nhà mình quay đầu, làm bộ như không có
thấy cậu cầu cứu.
Đón nhận túi xách trong tay Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí
nghĩ, quả nhiên mỗi vật đều có một vật trị, cả nhà đều cưng chiều Tần Tiểu Bảo,
duy chỉ có Lâu Nghiêu Nghiêu có thể làm mặt lạnh, bất quá, mặc dù Lâu Nghiêu
Nghiêu hung hăng với cậu như vậy, Tần Tiểu Bảo lại thích nhất là kề cận mẹ.
Ngồi vào trong xe, Tần Tiểu Bảo vốn dĩ giống như chú
khỉ con vẫn không nhúc nhích nằm trong lòng mẹ, Tần Chí thấy vậy rất muốn cười.
Bất quá, một nhà ba người này không biết là vô số cô
gái đứng nhìn bọn họ rời đi kia, có biết bao người tan nát cõi lòng! Quả nhiên,
gặp người đàn ông tốt, chộp tới kết hôn sớm một chút, sinh tiểu hài tử mới là
vương đạo a!
Khi đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, Lâu Nghiêu
Nghiêu bảo Tần Chí ngừng ở ven đường một chút, ôm Tần Tiểu Bảo bước
xuống xe.
Nói đến cũng là kì diệu, cư nhiên ở trên đường gặp
Trần Hạo, Trần Hạo nhìn thấy hai mẹ con, vừa lộ ra nụ cười tươi muốn bắt
chuyện, kết quả cùng Lâu Nghiêu Nghiêu gặp thoáng qua, cô giống như không có
thấy anh, ôm Tần Tiểu Bảo nhìn không chớp mắt đi qua.
Vẻ mặt tươi cười của Trần Hạo cứng ngắc quay đầu lại,
liền thấy Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Tần Tiểu Bảo hai người ngồi xổm trước tủ kính
của cửa hàng bánh ngọt, một lớn một nhỏ đột nhiên quay đầu, hai đôi mắt gióng
nhau đều mở thật lớn trông như con mèo nhỏ.
Trần Hạo nghĩ rằng họ nhìn mình, liền điều chỉnh nở
một nụ cười cực kỳ hoàn mỹ, nhấc chân đi đến hướng bên kia, lại phát hiện có
người ở bên cạnh cũng đi qua đó giống mình.
Tần Chí đi đến bên người bà xã cùng con trai, xoay
người hỏi: "Chọn được rồi chứ?"
"Cái này!" Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ vào một cái
bánh ngọt chocolate trong tủ kính.
Tần Tiểu Bảo lại chỉ một cái bánh dâu tây khác, nước
miếng đều muốn chảy ra.
"Rốt cuộc là cái nào?"
Lâu Nghiêu Nghiêu trừng mắt, hung dữ nói: "Đương nhiên
là cái mà em nói!"
Cô gái này đúng là không nhường nhịn mà, lại không
biết xấu hổ tranh giành cùng con!
Cuối cùng, Tần Chí đem hai loại bánh ngọt trong tủ đều
mua một phần, Tần Tiểu Bảo tự nhiên không biết đã mua, bám dính lấy tủ kính
không chịu đi, Lâu Nghiêu Nghiêu liền bắt nó ôm đi, Tần Tiểu Bảo liền khóc.
Kết quả khóc một hồi phát hiện mẹ không để ý tới cậu,
liền rúc đầu vào lòng mẹ hờn dỗi.
Tần Chí thấy một màn như vậy không khỏi buồn cười, quả
nhiên, tiểu ác ma lại có đại ác ma đến trị! Đối với tiểu ác ma này, phải có
lòng dạ sắt đá!
Một nhà ba người đi qua bên người Trần Hạo, từ đầu tới
cuối, giống như căn bản không có nhìn thấy anh.
Trần Hạo trong lòng vắng lặng, đứng ở tại chỗ thật
lâu, thật lâu.
Bất tri bất giác, lại đi đến nơi
