ai ghen tỵ với ai chứ.” Đám phụ nữ bên cạnh cũng phục hồi
lại tinh thần, xôn xao phụ họa.
Cẩm Tú nở nụ cười. “Vấn đề là, rốt
cuộc ‘người ta’ mà các vị nói đến là ai? Theo ý tôi, cả Thượng Hải có
biết bao người muốn xách giày cho ‘người ta’ mà còn không xứng đó.”
“Cô bênh vực Ân Minh Châu như vậy, đừng nói là cùng loại với cô ta nha?”
“Chị nói đúng, tôi chẳng qua chỉ là vũ nữ của Bách Nhạc Môn. Loại người như
chúng tôi, xuất thân không cao quý, hạnh kiểm lại không đoan trang.
Nhưng chiếc nhẫn trên tay chị và chiếc chúng tôi đeo trên tay, e rằng
đều là do cùng một người đàn ông mua cho. Tặng cho chị đường hoàng, tặng cho tôi lén lút, điểm khác nhau giữa chúng ta cũng chỉ là như vậy.”
Cẩm Tú mỉm cười, thật không ngờ những vị phu nhân nổi tiếng cả ngày cao quý đoan trang khi mắng người cũng khó nghe như vậy.
Từ phòng khách trở lại đại sảnh, phải đi qua một cái cổng vòm. Cẩm Tú mới
vừa xốc tấm mành bằng nhung rất nặng kia lên, bất chợt ngẩn cả người.
Minh Châu ngay tại trước mặt nàng, cầm chén rượu, mang theo một nụ cười như
có như không, dường như nghe thấy tất cả, lại giống như không nghe được
thứ gì. “Chị cũng ở đây…” Cẩm Tú có chút lo lắng. Những lời vừa rồi, không biết chị ấy nghe được bao nhiêu.
Minh Châu cười kín đáo. “Nghe Anh Đông nói, cô vào Bách Nhạc Môn. Đã quen chưa?”
Cẩm Tú đỏ mặt. “Cái gì mà quen hay không. Không phải một ngày ngày đều chen lẫn trong đó, có thể có chén cơm ăn đã không tệ rồi. Người như em, nào
có tư cách gì mà kén cá chọn canh?”
Minh Châu gật đầu. “Nói rất đúng. Năm xưa tôi cũng phải chịu đựng như vậy.”
“Nếu đã đến đây, những chuyện trước kia, không bằng cứ quên đi!” Cẩm Tú nhịn không được mà thốt ra.
“Quên đi?” Minh Châu lạnh lùng nhướng mày. “Tôi cũng muốn quên đi. Đáng tiếc, luôn có người không ngừng nhắc nhở tôi, quá khứ nghèo khó thê lương thế nào… Những lời như vừa rồi, không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy, nếu
thật sự muốn so đo, thì sớm đã tức chết, mệt chết rồi. Bọn đàn ông này,
nằm mơ cũng sẽ nghĩ đến cơ thể của tôi mà chảy nước miếng, nhưng trong
lòng bọn họ lại khinh rẻ tôi. Mà những người đàn bà này thì sao, trước
mặt thì khen trang sức của tôi quý báu, váy áo lại đẹp đẽ. Nhưng chỉ cần quay người lại, còn không phải hận đến nghiến răng. Mặc kệ tôi có được
cái gì, đều nghe thấy có người nói, đó là cô ta bán đứng thân mình để
đổi lấy .”
Cẩm Tú im lặng, nàng hiểu được cảm giác của Minh Châu. Có
người phụ nữ nào không hy vọng cuộc đời mình được thuận buồm xuôi gió.
Rời khỏi vòng tay ấm áp của cha mẹ thì sẽ được chồng yêu thương chiều
chuộng, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, cuối cùng già đi trong tôn
nghiêm? Ai lại muốn rơi vào chốn hỗn loạn này, bán rẻ tự tôn cùng tình
cảm, trở thành trò cười cho người khác. Nhưng…
“Ở trong mắt người
ngoài, đó cũng không có cái gì bất đồng.” Minh Châu nhìn nàng. “Thứ mà
bây giờ tôi có, chẳng qua chỉ là một chút tiền mà thôi.”
“Chị có Hướng tiên sinh.” Cẩm Tú nhắc nhở nàng.
“Lúc tôi gặp anh ấy, đã quá muộn. Nếu gặp anh ấy sớm một chút, tất cả đều sẽ khác.” Minh Châu nhẹ nhàng thở dài. “Cho nên, Cẩm Tú, cô may mắn hơn
tôi.”
Cẩm Tú không rõ. “Là… ý gì?”
Minh Châu nói: “Tôi biết lời
đồn đãi của bên ngoài chưa chắc đều là sự thật, nhưng không có lửa làm
sao có khói, ít nhất Tả Chấn chịu làm chỗ dựa cho cô.”
“Chị hiểu lầm
rồi!” Cẩm Tú vội vàng biện bạch. “Thật ra em và Nhị gia hoàn toàn không
phải như bên ngoài đồn đãi. Hôm đó, chẳng qua là anh ấy nhìn không vừa
mắt mà giúp em một tay mà thôi. Hơn nữa chuyện của em và Anh thiếu, ngay từ đầu anh ấy đều biết. Để cho em vào Bách Nhạc Môn cũng là vì…”
Nói tới đây bỗng nhiên dừng lại, lúc này mới phát hiện mình quá vội vàng
giải thích, lỡ lời nói nhầm rồi, không khỏi nhất thời đỏ cả mặt.
Minh Châu ngẩn ra. “Chuyện của cô và Anh thiếu? Cô và Anh Đông làm sao?”
Nàng kinh ngạc mà nhìn sắc mặt của Cẩm Tú, dần dần hiểu được, nhưng lại
không thể tin. “Không thể nào, thì ra… cô là người của Anh Đông? Tôi
nhìn lầm rồi sao. Tôi biết tính tình của Tả Chấn, chuyện không liên quan đến anh ta, anh ta vẫn ít khi nhúng tay vào, tuyệt đối không sẽ gây
phiền phức cho mình. Nhưng chuyện của cô, anh ta không khỏi quan tâm hơi nhiều… Tôi còn tưởng cô và anh ta có cái gì.”
“Sao có thể chứ?!” Cẩm Tú xấu hổ bật cười. “Nhị gia… và em? Đó là chuyện tuyệt đối không thể
nào. Gần đây anh ấy hoàn toàn không đến Bách Nhạc Môn, cho dù thỉnh
thoảng đến một lần, cũng không thèm liếc em một cái. Nói thật, trong
lòng Nhị gia nghĩ cái gì, cho tới bây giờ em đều không đoán ra.”
“Phải không?” Minh Châu nhẹ nhàng thở dài, Cẩm Tú – đứa ngốc này.
Nàng ngẩng đầu, cách khách khứa đầy phòng, xa xa mà nhìn bóng dáng của Tả
Chấn trong đại sảnh. Hắn ở trong đám người, giao tiếp rất thành thục,
không biết vừa nói đùa gì đó, mọi người bên cạnh nhịn không được mà cười ha hả.
Tả Chấn đúng là Tả Chấn, nhìn qua không có gì khác với bình
thường, nhưng Minh Châu lại tinh tường nhớ rõ, hôm đó khi Tả Chấn nhắc
tới Cẩm Tú với nàng, trên mặt vô tình toát ra một vẻ dịu dàng lạ thường. Nga