XtGem Forum catalog
Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210801

Bình chọn: 10.00/10/1080 lượt.

thời còn vỗ

vỗ hai tay vào nhau. Nếu hôm nay không đuổi được tên này xuống núi thì

mình thề hai tháng không ra khỏi cửa cũng không xuống núi! Thẩm Mặc bế Lê Tử Hà

lên ôm vào lòng, đầu chân mày quấn bện vào nhau cả một lúc lâu vẫn chưa

chịu giản ra. Biết được cơ thể “hắn” không tốt nhưng không ngờ lại yếu

ớt đến vậy, ngã nhẹ xuống đất cũng có thể bị gãy chân.

Lê Tử Hà

bức rức không yên cựa quậy người muốn đứng xuống thử tự mình đi, hơi thở nam tính phả vào mặt khiến nàng hơi khó chịu. Tuy rằng cơ thể này chỉ

có 12 tuổi nhưng tâm trí thì đã hơn 20 rồi, nam nữ thụ thụ bất thân đạo

lý này nàng vẫn hiểu rất rõ, để cho một người đàn ông ôm mình ở trong

ngực như thế thực sự không hợp lễ nghĩa.

"Muốn tay cũng bị gãy

luôn hay sao?" Trong lời nói của Thẩm Mặc còn xen lẫn vài phần tức giận

nhưng lời vừa nói ra liền cảm thấy có chút hối hận. Thường ngày dù cho

Thẩm Ngân Ngân gây rối như thế nào đi nữa hắn biết dù gì nó cũng chỉ là

mộ đứa bé nên cũng không thấy tức giận. Không hiểu vì sao ngược lại đối

với Lê Tử Hà, cho dù bị thương không phải là lỗi của “hắn” ấy nhưng

trong lòng cũng không hiểu bởi do đâu bỗng nảy sinh nỗi tức giận vô cớ?

Lê Tử Hà chỉ từng trông thấy dáng vẻ ôn nhu không màng danh lợi của hắn

chứ chưa bao giờ nghe hắn dùng loại giọng điệu này để nói chuyện, vì vậy rũ đầu xuống không nhúc nhích nữa. Đột nhiên nhớ lại thời điểm ba tháng trước, nàng cũng như thế này vùi ở trong ngực hắn theo hắn lên núi.

Đông qua Xuân đến, thời tiết không còn lạnh lẽo bức người nữa nhưng ngực của hắn lại vẫn ấm áp như khi đó.

Thẩm Mặc đặt nhẹ nàng nằm xuống giường, khom người muốn vén lên xem chân Lê Tử Hà thế nào.

Tim Lê Tử Hà thoáng đập mạnh, vội vàng kéo lên tấm chăn phủ kín trên người mình nói: "Sư phụ, đệ tử tự mình làm."

Chân mày Thẩm Mặc mới vừa giản ra đã bắt đầu nhíu xoắn lại: "Ta vẫn chưa dạy ngươi cách nối xương."

"Không có nghiêm trọng vậy đâu chỉ bị trật khớp ấy mà, ngày mai sẽ ổn cả

thôi." Lê Tử Hà túm chặt tấm chăn, nhưng làm ra vẻ như không có việc gì

thản nhiên nói.

"Nếu bị trật thì không thể nào đứng không được!" Thẩm Mặc khẳng định nói.

Lời giải thích của Lê Tử Hà chưa kịp tuôn ra khỏi miệng đã bị giọng điệu đó của hắn làm cho đành phải nghẹn lại nuốt trở vào.

Thẩm Mặc thấy nàng muốn nói lại thôi, sợ hãi không ngừng nắm chặt chăn, khẽ

thở dài dịu giọng nói: "Cho ta nhìn xem một chút có được không? Sẽ không đau đâu."

Lê Tử Hà vẫn im lặng, mắt chớp mạnh mấy cái, đau ư,

nàng có gì phải sợ sợ. Ba năm trước ở trên pháp trường, hai năm trước ở

trong nha môn, mình có từng sợ qua chưa?

"Hay là. . . ." Thẩm Mặc hơi khựng lại tự giễu cười nhẹ nói: "Ngươi sợ ta đoán được thân phận nữ nhi của mình?"

"Người. . . ." Lê Tử Hà giương mắt lên nhìn còn có chút kinh ngạc, không ngờ hắn đã sớm biết rồi.

"Nếu ta đã nhận ngươi làm đồ đệ, một ngày là thầy cả đời là cha, không cần

phải kiêng dè với ta như thế, bỏ chăn xuống được không?" Thẩm Mặc tránh

né vấn đề nghi hoặc của Lê Tử Hà, khom người kéo nhẹ tấm chăn trong tay

Lê Tử Hà.

Thì ra đã sớm bị nhận ra rồi, sâu trong đáy lòng Lê Tử

Hà thầm thở dài. Suy cho cùng Thẩm Mặc là người thông minh, dù mình có

cố gắng né tránh không muốn tiếp xúc nhiều với hắn, chỗ nào có mặt hắn

thì luôn đề cao cảnh giác, nhưng cuối cùng vẫn không thể gạt được hắn.

Thẩm Mặc vén chăn lên, kiểm tra mắt cá chân, bắp chân, đầu gối, một tay bóp

nắn qua lại không có chỗ nào bị thương, sau đó cầm lên bàn tay phải của

Lê Tử Hà bắt đầu dò mạch, sau một hồi lâu nói: "Để ta bảo Ngân nhi sắc

chút thuốc, uống xong nghỉ ngơi hai ngày sẽ khỏi thôi."

Lê Tử Hà gật đầu, nếu hắn không hỏi thì nàng cũng sẽ không nói.

"Sư phụ. . . ." Thấy Thẩm Mặc muốn rời đi, Lê Tử Hà bỗng gọi hắn lại nói: "Đệ tử muốn học võ."

Hôm nay nàng mới phát hiện ra Thẩm Mặc là biết võ công. Nghĩ cũng đúng, hắn thường đi lại trong giang hồ, lại không có gia tộc che chở, biết chút

công phu cũng rất bình thường, nếu mình cũng có thể học được một ít mai

này nhất định sẽ có lúc hữu dụng.

Thẩm Mặc dừng bước, trong lòng

chợt căng thẳng, nghĩ tới nàng là thân nữ nhi mà không khỏi nảy sinh vài tia thương tiếc, xoay người thở dài nói: "Xương đùi của người từng bị

trọng thương đã làm ảnh hưởng tới xương cốt ở bên trong, lần này té nhẹ

không có gì đáng ngại, sau này nhất định phải chú ý nhiều hơn. Nếu như

học võ cũng chỉ có thể tập luyện những chiêu thức cơ bản nhất để cường

thân kiện thể, những thứ khác e là không thể được."

Ánh sáng

trong mắt Lê Tử Hà chợt tắt lịm, thất vọng "Ồ" lên một tiếng rồi thôi.

Thẩm Mặc cảm thấy ánh mắt đó bỗng chốc như đang tóm chặt trái tim mình,

sự khó chịu đó không thể nói bằng lời, quyết định liếc mắt nhìn thêm một lần nữa rồi xoay người đi ra khỏi phòng.

Lê Tử Hà nằm ở trên

giường, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, dùng sức chớp chớp mắt để làm

dịu đi sự khô rát của nó, xương đùi bị trọng thương là vì lần đó vào hai năm trước sao?

Bờ môi nở nụ cười chua chát, Lê Tử Hà kéo lên tấm chăn vùi đầu mình vào trong đó, đôi tay ôm lấy đầu gối để đầu mình đặt