ng lạ lẫm như vậy?”, tôi cố gắng moi ra
một lí do nào đó.
Xin thượng đế hãy giúp con! Thực ra, Nam Trúc Du ăn uống rất dễ,
không hề kén chọn, về cơ bản thì chỉ cần là thức ăn thì anh ấy chẳng chê bai gì hết. Hơn nữa, xét về vấn đề sức khỏe, mặc dù Nam Trúc Du trông
có vẻ hơi gầy, nhưng theo như anh ấy từng nói thì đã 10 năm nay anh ấy
chưa từng phải vào bệnh viện lần nào. Bởi vì tiền khám chữa bệnh, tiền
thuốc thang quá đắt đỏ nên ý chí mạnh mẽ của anh không cho phép bản thân anh ấy bị ốm sơ sơ chứ càng không nói đến chuyện phải vào bệnh viện.
“Tiểu Vũ, cậu lo nghĩ hơi quá rồi. Đồ ăn của Pháp có thể nói là nổi
tiếng ngon trên thế giới! Hơn nữa, cứ cho là Trúc Du có không quen đồ ăn thì cũng có sao? Bố tôi đã nói trước rồi, nếu như không ăn quen thức ăn của Pháp, bố tôi sẽ cho đầu bếp đi theo chúng tôi ra nước ngoài. À đúng rồi, còn có cả bác sĩ nữa! Bố tôi đã liên hệ với các bác sĩ ở bệnh viện cạnh trường Thần Nam đến làm bác sĩ tư cho chúng tôi rồi. Vì thế, về
vấn đề sức khỏe, Tiểu Vũ không cần phải lo lắng đâu!”, Mê Cúc đắc chí
nói.
Hài…thôi được rồi, Mê Cúc là một người mạnh mẽ vô địch mà! Nhưng mà….
“Đi Pháp thì có gì hay chứ? Người thì không quen, hơn nữa bên đó đến
một người bạn cũng chẳng có, làm sao mà dễ chịu bằng ở trong nước được! Ở đây, ít nhất bên cạnh còn có người thân và bạn bè!”, tôi vẫn không chịu thua cuộc.
“Tôi không có người thân!”, người lên tiếng lần này là Nam Trúc Du,
giọng nói lạnh nhạt như gió nhẹ thoảng qua, “Còn về bạn bè, Đạo Liên…”
Trúc Du ngoảnh đầu nhìn Minh Đạo Liên vẫn đang ngồi trầm ngâm bên cạnh hỏi: “Khi nào rảnh rỗi cậu sẽ đến Pháp thăm tôi chứ?”
Như vậy là sao?
Người tôi như đang run lên, hoang mang nhìn Nam Trúc Du. Không phải anh ấy định nhận lời mời đi Pháp của Mê Cúc đấy chứ?
Không, không được….
Tôi nhìn Minh Đạo Liên đầy hi vọng, hi vọng anh ấy lắc đầu, kiên
quyết nói “Không”, nếu như Minh Đạo Liên không đi thăm Trúc Du, vậy thì
cậu ấy có đi Pháp nữa không?
“Không được!”, Minh Đạo Liên quả nhiên lắc đầu từ chối, “Trúc Du
không được đi đâu hết! Cậu ta phải ở bên cạnh tôi! Đồ yêu quái, cô mau
biến đi!”
“Tại sao không được?”, Mê Cúc nhướn mày nhìn Mê Cúc, gằn giọng nói
từng tiếng một: “Cậu vẫn còn tính toán món nợ 500 vạn đó sao? Tôi có thể trả giúp cậu ấy! Chỉ cần Trúc Du đồng ý đi Pháp với tôi!”
“Cái gì?”, cả tôi và Minh Đạo Liên cùng kêu lên.
Vẻ mặt của Mê Cúc càng trở nên đắc ý, cô ấy khẽ gật đầu, rồi quay
sang nói với Trúc Du: “Cậu sẽ đi Pháp cùng tôi chứ? Tôi thực sự rất muốn cùng đi với cậu!”
Một hồi lâu sao…
“Cứ như vậy đi! Mê Cúc, tôi sẽ cùng đi Pháp với cậu!”, tôi nghe thấy
giọng nói của Nam Trúc Du rất nhẹ, rất nhẹ thoảng qua trong không gian.
Tôi cũng nghe thấy nhịp đập trái tim mình đã dừng lại.
Thế giới bỗng nhiên trở nên quá yên lặng, yên lặng tới mức ngột ngạt, ngột ngạt tới mức nghẹt thở…
Tôi muốn kêu gào thật lớn bất chấp tất cả, muốn bỏ chạy thật nhanh ra khỏi cái nơi ngột ngạt này.
“Thu Mê Cúc, sao lúc nào cậu cũng như vậy? Từ nhỏ đến lớn, cậu lúc
nào cũng thích cướp đi những thứ mà tôi yêu thích: đồ chơi tôi thích,
sách báo tôi thích, còn cả người mà tôi thích…Cậu thừa biết tôi thích
hội trưởng Mậu Nhất, thế là cả ngày cậu cứ bám lấy anh ấy không rời nửa
bước. Như vậy tôi cũng có thể nhắm mắt cho qua, thế mà bây giờ cậu còn
muốn cướp đi Nam Trúc Du, lôi kéo anh ấy đến Pháp là sao?”, tôi thật sự
đã gào thét, điên cuồng gào thét, bất chấp tất cả mọi thứ.
Nam Trúc Du sẽ ra đi, anh ấy sẽ đi cùng với Mê Cúc đến Pháp. Mê Cúc cũng sẽ đi, cô ấy sẽ đi cùng Nam Trúc Du đến Pháp…
Ngoài việc gào thét, tôi không biết phải dùng cách gì để trút hết tâm trạng của mình lúc này. Trái tim tôi đang đau, đau lắm!
“Tiểu Vũ…”, hội trưởng Mậu Nhất căng thẳng nhìn tôi. Anh đưa tay ra, kéo tôi vào lòng, “Tiểu Vũ! Tiểu Vũ à!”
Anh ấy liên tục gọi tên tôi, hết lần này đến lần khác.
“Tiểu Vũ, trong mắt cậu, tôi chỉ là người như vậy sao? Chỉ là người
thích cướp đi những thứ mà cậu yêu quý sao?”, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được sự đau thương trên khuôn mặt của Mê Cúc.
Không, đương nhiên là không. Mê Cúc trong mắt tôi mặc dù có hơi tùy
tiện, kiêu ngạo nhưng vẫn là một người bạn rất lương thiện, rất chân
thành.
“Đúng!”, tôi cắn chặt môi đáp. Nam Trúc Du quyết định nhận lời đi
pháp với Mê Cúc đã khiến cho tôi hoàn toàn sụp đổ, vì vậy mặc kệ trong
lòng có nghĩ thế nào tôi cũng vẫn gật đầu đáp lại câu hỏi của Mê Cúc.
“Nhưng người mà tôi muốn dẫn đi là Nam Trúc Du mà!”, Mê Cúc đau đớn nói, “Tôi đâu có mang người yêu thương của cậu ra đi?”
Người mà tôi muốn dẫn đi là Nam Trúc Du mà……Tôi đâu có mang người yêu thương của cậu ra đi
Đúng vậy…
Câu nói của Mê Cúc khiến cho tôi cứng đờ người lại.
“Đúng thế! Tiểu Vũ à, Mê Cúc không phải là người như vậy đâu!”, Nam Trúc Du khẽ lên tiếng phản bác tôi.
Đây là lần đầu tiên Nam Trúc Du phản bác lại tôi, lại là bởi vì một người con gái khác….
“Mê Cúc sẽ không lừa tôi đâu!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, đôi mắt thuôn
dài quyến rũ chất chứa một nỗi đau đớn sâu sắc…. “Hơn nữa đi Pháp là