quan trọng, bất quá là muốn nàng chữa bệnh cho một bằng hữu của ta,
nghe nói nàng là người duy nhất có thể trị khỏi bệnh này.”
Kế Diêu do dự một lát, nhìn thoáng qua Tiểu Từ, nói: “Được, ngươi đưa giải dược cho nàng, ta đi.”
– “Việc này, ngươi mời sư phụ tới, ta tự nhiên đưa cho nàng giải dược,
ngươi nghĩ rằng ta thích lưu nàng lắm sao, chưa từng thấy qua nữ nhân
nào như nàng, xảo trá tai quái một khắc sống không thể yên ổn.” Hắn liếc mắt nhìn Tiểu Từ một cái, chậc lưỡi hai tiếng, lại nói: “Cũng không
biết ai về sau số khổ cưới nàng, chỉ sợ bị giày vò đến chết.”
Tiểu Từ tức giận suýt chút nữa quay lưng bỏ đi.
Kế Diêu nhưng lại lạnh nhạt cười: “Việc này không nhọc công tử lo lắng.
Bất quá, không lấy được giải dược, ta sẽ không đi. Đối với quân tử, ta
thủ tín, đối với tiểu nhân thì phải đề phòng.”
Thư Thư thân thể
cứng đờ, cười nói: “Được. Giải dược ở chỗ này, ta trước cho nàng ăn vào, nếu ta làm quân tử, Kế công tử có hay không cũng sẽ làm quân tử?”
– “Đương nhiên.”
– “Kế Diêu, đừng nghe hắn.”
Kế Diêu cầm tay nàng.
Thư Thư lấy ra một viên thuốc, ném qua. Kế Diêu vung trường kiếm, quét lấy viên thuốc đưa cho Tiểu Từ.
Tiểu Từ nhìn viên thuốc, có chút lo lắng.
– “Không sao, ngươi ăn nếu không tốt, ta sẽ đem xương cốt hắn hầm canh cho ngươi bồi bổ cơ thể.”
Kế Diêu nhìn Tiểu Từ nói một câu, mâu quang vừa chuyển, dừng ở trên người
Thư Thư, cười nhẹ, ánh mắt sắc bén như mũi kiếm lao đến.
Tiểu Từ bật cười, nuốt viên thuốc, nói: “Ta mới không cần uống canh độc, sợ tim phổi thối rữa.”
Thư Thư giật giật khóe miệng, trong lòng có chút thất bại, ở trong lòng nàng, hắn ti bỉ, vô sỉ, hiện tại còn độc như xà.
Viên thuốc mát lạnh, như một dòng suối chảy vào lục phủ ngũ tạng. Tiểu Từ từ nhỏ chơi đùa với dược thảo, giờ phút này cũng biết phân biệt được thật
giả, vừa lòng đối Kế Diêu gật đầu cười.
Kế Diêu yên lòng, đối Thư Thư nói: “Được, ta bây giờ đi dược vương cốc.”
– “Nàng, phải lưu lại.” Thư Thư dùng đầu quạt chỉ Tiểu Từ, cười nói.
Tiểu Từ nắm chặt tay Kế Diêu, cả người lạnh lẽo, không vui nói: “Vì sao?”
– “Nếu các ngươi bỏ chạy, ta chẳng phải ở nơi này ngốc chờ?”
– “Chúng ta không phải loại tiểu nhân tỉ bỉ như ngươi.”
– “Việc này, lòng người không thể không phòng, Kế công tử vừa rồi đã
đáp ứng, ta làm quân tử, như thế nào, Kế công tử muốn đổi ý sao?”
Kế Diêu bất đắc dĩ, nhưng thấy vừa rồi hắn cũng có thành ý giao ra giải
dược, lưu Tiểu Từ ở lại chẳng qua là sợ hắn thất tín chạy lấy người. Hắn suy nghĩ một lát, nói: “Được, nàng lưu lại, bất quá nếu ngươi dám đụng
vào một sợi tóc của nàng, kiếm của ta sẽ không lưu tình.”
–
“Vậy, Kế công tử vẫn nên kiểm tra xem trên đầu nàng có bao nhiều sợ tóc
đi, bản công tử không thể đảm bảo nàng tưởng niệm người nào đó, không có cách nào giải sầu, chính mình giật đứt tóc.” Thư Thư ở trên người Kế
Diêu và Tiểu Từ quét qua quét lại vài lần, ý tứ không cần nói cũng biết.
Tiểu Từ vừa thẹn vừa giận, vụng trộm liếc nhìn Kế Diêu, không biết có phải
do mặt trời chiếu vào, sắc mặt hắn thoáng có chút hồng.
Nàng giật mình, lại nghe Thư Thư cười gượng. Nàng hung hăng trừng mắt nhìn hắn,
hận không thể lấy một quả trứng gà nhét vào miệng hắn, lại dùng trứng gà che đi đôi mắt phượng kia.
Kế Diêu thấp giọng nói: “Ta đi tìm di nương, ngươi ở lại đây cẩn thận một chút. Ta phóng ngựa đi bất quá chỉ
mất vài ngày, ngươi an tâm chờ ta.”
– “Được.” Tiểu Từ bất đắc dĩ đáp ứng, nhìn thoáng qua Thư Thư, đã thấy hắn ý cười thoải mái. Kế Diêu rút tay về, lòng bàn tay nàng đột nhiên cảm thấy lạnh.
Hắn nhảy lên ngựa, giục ngựa phóng đi.
Lòng bàn tay trống rỗng lan tràn tới tận tâm, nàng phóng mắt ra xa nhìn bóng con tuấn mã cùng y phục trắng như tuyết của hắn. Họa Mi sơn trang trên
đường đầy liễu rủ, bóng dáng hắn biến thành một điểm trắng, dần trở nên
mơ hồ rồi phút chốc không thấy nữa.
– “Tiểu Từ cô nương, vẫn là trở về đi, chớ để gió thổi rớt mấy cọng tóc, Kế công tử quay về lại muốn hầm xương ta nấu canh.”
Thư Thư ngữ điệu lạnh lẽo tận xương, lại mang theo vài phần trêu chọc,
chiết phiến trong tay phe phẩy vài cái rồi khép lại, quay người đi vào
thôn trang. Đạo đãi khách của Thư
Thư hiển nhiên so với lần đầu tốt hơn rất nhiều, đặc biệt cấp cho Tiểu
Từ hai nha hoàn, một tên Tiểu Ngọc, một tên Tiểu Yên. Ban đầu Tiểu Từ
còn nghĩ rằng Thư Thư có ý cải tà quy chánh, cũng có thành ý đãi khách.
Qua một vài canh giờ nàng mới biết được, nguyên lai Thư Thư bất quá an
bài bên người nàng hai giám thị. Mặc dù thuận tiện hơn một chút, nhưng
bất cứ lúc nào Tiểu Ngọc và Tiểu Yên cũng thủ ở bên ngoài.
Xem ra các nàng cũng có chút công phu, hơi thở trầm ổn, phong thái nhanh nhẹn. Ở bên cạnh Tiểu Từ luôn duy trì một khoảng cách nhất định. Tiểu Từ khó
nói được cái gì, dù sao các nàng cũng chỉ nghe lời Thư Thư. Chỉ có thể
nói Thư Thư người này không dễ tin tưởng bất kỳ ai, mặc dù có lời hứa
hẹn của Kế Diêu nhưng vẫn đề phòng, sợ nàng chạy mất. Quả nhiên là lấy
lòng tiểu nhân đo dạ quân tử a, Tiểu Từ thực buồn bực nhìn những đóa hoa đỗ quyên bên ngoài cửa sổ, nghĩ đến g