đứa con gái còn đẹp hơn mình thì lại càng mất mặt
hơn.
Thế nên, tôi chăm chú nhìn cô ta một lượt nữa từ đầu đến chân, kết quả là
vô cùng thất vọng! Da dẻ, đôi mắt, khóe môi, thậm chí là cái mũi đều
mang một loại khí chất nhu hòa không màng danh lợi vật chất, có nhìn
kiểu gì cũng không tìm được khuyết điểm, trái lại, nhìn một còn muốn
nhìn hai. Kiểu thất vọng này khiến cho đứa con gái là tôi đây muốn tự
đập đầu vào tường mấy cái cho rồi!
Ép mình phải dời ánh mắt ra khỏi mặt tiên nữ, hai bà cô kia đã nói tới
đoạn phải khơi thông đường ống cống thoát, tôi thầm than, cùng là phụ
nữ, có người dịu dàng, cũng có cả những người mạnh mẽ.
Thang máy lại mở ra rồi đóng lại, đã tới tầng tám, một trong hai bà cô nhìn
bảng số, thở dài: “Không biết bác sĩ ở đây có chữa được không.”
Người kia an ủi: “Không sao, dù chữa không được cũng chẳng sao mà, táo bón có chết người được đâu.”
= =
Một ngày mấy lần, thuốc công hiệu mạnh, cái gì cứng cứng, chỗ đó…
Táo bón…
Là câu nói của hai bà cô này đa nghĩa hay tại tôi đen tối quá?
Lần thứ hai tự cảm thán, cùng là phụ nữ như nhau, có người dịu dàng mềm mại như ánh trăng, có người mạnh mẽ nói những câu ngượng miệng không hề
kiêng kỵ, còn có người suy nghĩ hết sức dâm loạn như tôi….
Thang máy lên tầng trên thì ngừng lại, tôi khệ nệ ôm mớ đồ đi ra, mỹ nữ ánh
trăng kia cũng đi ra cùng với tôi, thấy tôi mệt mỏi mồ hôi đầy mặt, bèn
nói: “Để tôi mang giúp cô nhé.”
Người đã đẹp, tính tình còn tốt nữa, trời xanh ơi, ông không định để tôi sống nữa sao?!
Tôi nhất quyết chối từ: “Không cần đâu, tôi tự mang được rồi.”
Cô không nói nữa, hai chúng tôi cứ yên lặng bước đi, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang vang.
Tôi dừng lại trước cửa phòng của Tống Tử Ngôn, không ngờ cô gái kia cũng
dừng lại, quay sang tò mò nhìn tôi, chẳng có nhẽ? Lẽ nào cô ta tới thăm
Tống Tử Ngôn?! Trong lòng nhất thời có cảm tình với cô ta, cứ cho là
người đẹp, có khí chất thì đã làm sao chứ? Ánh trăng đã đày ải cho cô
gặp phải Tống Tử Ngôn, không sớm thì muộn, số phận cũng định là hồng
nhan bạc mệnh, hương tiêu ngọc vẫn mà thôi!
Tôi không nén được cười gian mấy tiếng, đang cười thì cửa đã mở ra, nụ cười của tôi nháy mắt đông cứng lại.
Một bóng người vô cùng quen thuộc đã từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi
biết bao nhiêu lần, giờ khuôn mặt ấy lại ở trước mặt tôi, dịu dàng quay
sang nói với tiên nữ ánh trăng: “Sao đi lâu thế?”
Ánh mắt anh đảo tới nhìn tôi, trong chớp mắt biểu tình đã chuyển thành cứng đờ.
Đúng là đã lâu không gặp, Tô Á Văn.
Ngày Tô Á Văn ra đi, tôi như bị ai đánh mạnh vào đầu, chỉ im lặng đi tới đi
lui những nơi ngày đó hai đứa đã từng đi qua trong trường. Tổng cộng hơn hai ngàn mét, tôi chậm rãi bước đi, từng bước từng bước, từ chiều tới
lúc tối mịt. Giữa những bước chân chậm rãi, tôi đã suy nghĩ những gì giờ cũng chẳng nhớ nữa, có lẽ phải nói là khi ấy đầu óc rất mơ hồ. Đi mãi,
tới lúc đèn đường bật lên, đi mãi, từ lúc còn người qua lại ồn ào tới
lúc vắng ngắt không một ai.
Lúc Tiêu Tuyết vừa tìm thấy, nó đã cho tôi cái tát rồi mắng xối xả: “Tô Á Văn đã đi rồi, mày còn đần ra ở đây làm cái gì nữa?!”
Tôi bị nó đánh cho ngây người, gió đêm lạnh lẽo lướt qua mặt đau rát, tôi
nói: “Chỉ cần anh ấy có thể trở về, tao có làm trò gì cũng được.”
Tôi bình tĩnh nói, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh.
“Bốp!”, Tiêu Tuyết tát cho tôi một cái: “Dù mày có tìm tới đường chết, anh ta
cũng sẽ không trở về đâu, anh ta không còn yêu mày nữa, mày hiểu
không?!”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi, tôi như con thú nhỏ phải chịu thương tích đầy
mình: “Sao anh ấy không yêu tao, tại sao lại không yêu tao….” Sau này
nhớ lại, hình như trừ câu này ra tôi không nói được gì khác nữa. Viền
mắt Tiêu Tuyết đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi, tôi gục đầu vào vai nó vừa hỏi
vừa khóc.
Lúc đầu chỉ có tôi khóc, lát sau Tiêu Tuyết còn khóc dữ hơn cả tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi khóc sau khi Tô Á Văn ra đi, cũng là lần cuối cùng.
Khóc xong một trận, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, thậm chí
hôm sau tới trường nghe phong thanh có tin đồn chuyện ma quỷ còn hăng
hái hùa theo mấy đứa kể chuyện về một con ma không có chân, tóc tai rối
mù, liên mồm rên rỉ.
Ở đại học ai cũng đều có một đứa bạn thân như vậy, bình thường thì ăn nói độc địa tới chết người, lúc ngồi không chán chán lại chọc chọc mấy phát rồi xát muối vào vết thương cũ của bạn cho vui, nhưng những khi bạn
muốn làm chuyện dại dột thì nó sẽ là người tát cho mấy cái để tỉnh lại,
rồi hai đứa cùng ôm nhau khóc.
Nhưng Tiêu Tuyết không biết, trong lòng tôi còn suy nghĩ tới nhiều chuyện còn ngốc hơn nữa, vô số lần tưởng tượng, nếu có thể gặp lại Tô Á Văn, tôi
sẽ quỳ rạp xuống đất, ôm chặt lấy chân anh, nước mắt ràn rụa khóc lóc
cầu xin tới không thành tiếng: “Ka ji ma, ka ji ma, ka ji ma…” [1'>
Tự tôn là điều rất quan trọng, nhưng một người chỉ còn là cái xác trống rỗng không hồn thì có tự tôn để làm gì chứ.
Vốn dĩ tôi là một đứa ngốc.
Nhưng giờ nhìn Tô Á Văn, tôi mới hiểu rằng thực ra mình cũng không ngốc như
vẫn tưởng. Huống hồ giờ đây ti
