The Soda Pop
Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh

Chỉ Cho Em Cưng Chiều Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323123

Bình chọn: 7.00/10/312 lượt.

băng, cô

biết rõ ràng những gì đang xảy ra nhưng chỉ có thể nhìn mình trầm luân vào. Thẩm

Thiên Vi cảm thấy mình bị cắn nuốt...

Giống như trải qua một

thế kỷ, Thẩm Thiên Vi mới được người phía trên từ từ buông ra.

Nghe cô kịch liệt thở dốc,

hắn mới ở bên tai cô nhẹ nhàng cất lên thanh âm mê dại trí mạng nhất.

“Hẹn hò vui không? Thẩm

Thiên Vi.”

Một câu nói đơn giản lại

có thể khiến đầu óc trống rỗng của cô đã sớm rời khỏi thế giới này từ từ quay lại.

Trong bóng tối đưa tay

cũng không thấy được năm ngón. Cô nghe được tiếng tim mình đập liên hồi như trống

đánh.

Nếu như không phải là

trên môi khẽ tê dại đau đớn còn có hơi thở nóng rực chân thực như thế của người

trước mặt thì hẳn cô sẽ cho rằng mình đang nằm mộng, lễ Noel “Alice's

Adventures in Wonderland”.

Thẩm Thiên Vi giật mình

ngẩng đầu, có chút mờ mịt chần chờ vươn tay ra muốn biết người trước mặt có tồn

tại hay không? Vậy mà, đang lúc đầu ngón tay chưa kịp chạm đến trong nháy máy

cô khiếp sợ rụt tay lại, hít vào thở ra một hơi, lên tiếng hỏi “Thiên Dục?”

Nhìn cô sợ hãi như một

con thỏ trắng nhỏ. Trong bóng tối, Thẩm Thiên Dục nâng lên nụ cười gian xảo...

Hắn không hề che giấu ý tứ của mình, giọng nói hấp dẫn chân thật từ bên môi bật

ra: “Là anh.”

Thẩm Thiên Vi trợn to

hai mắt, hàm răng vừa dùng lực liền nếm thấy mùi máu tanh trong miệng. Toàn

thân cô run rẩy, muốn động đậy nhưng lại cứng ngắc không nhúc nhích được.

Là Thiên Dục! Thật sự

là Thiên Dục! Nhưng là, trời ơi... Bọn họ vừa làm cái gì? Hôn nhau? Hai người

thực sự đã hôn nhau! Là hắn hôn cô, hắn làm sao có thể hôn cô?

“Thiên Dục, buông chị

ra, mau buông chị ra!” Thẩm Thiên Vi không biết phải làm sao, cô giãy giụa,

trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.

“Nhưng làm sao đây? Anh

không muốn buông em ra một chút nào.” Đúng vậy, hắn biết cô bị dọa sợ nhưng cho

dù biết rõ hắn cũng không muốn giả bộ làm em trai yếu đuối nữa.

Hắn cho là bằng những

biểu hiện của mình thì cô có thể hiểu được tình cảm của hắn. Cuối cùng cô sẽ

không ra ngoài hẹn hò, nhưng hắn sai lầm rồi, thật sự cô đã đi... Trong cơ thể

trào dâng một cảm giác khó chịu, hắn không thể nhẫn nại được nữa rồi! Người phụ

nữ này là của một mình Thẩm Thiên Dục, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai

chạm vào!

“Em đang đùa giỡn chị

có phải không?” Thẩm Thiên Vi bị hắn đè thật chặt ở trong ngực, cô níu lấy quần

áo của hắn, trong đêm tối cố hết sức ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ hắn “Thiên Dục...

Nói cho chị biết, em là đang đóng kịch phải không?”

“Không.” Một giây kế tiếp,

Thẩm Thiên Dục liền tàn nhẫn nói ra đáp án.

Tròng mắt đen lạnh lùng

hàm chứa lửa nóng, hô hấp của Thẩm Thiên Dục càng ngày càng nặng nề, hắn dần dần

đến gần cô. Trong bóng đêm, cô có thể thấy rõ gương mặt quen thuộc của hắn thậm

chí là hàng lông mi thật dài, hắn nói: “Không phải đùa giỡn cũng không phải

đóng kịch, chẳng lẽ biểu hiện vừa rồi của anh... Còn chưa đủ để cho em hiểu

sao?”

Hô hấp của Thẩm Thiên

Vi gần như ngưng lại, cô lưu luyến đôi môi ấy, sự cọ sát nóng bỏng ấy làm cô

không còn chút sức lực nào để đẩy hắn ra. Cô muốn nếm thử mùi vị của đôi môi ấy

một lần nữa. Giọng nói của cô chứa đựng sự không thể tin nổi vang lên: “Thiên Dục,

chị là chị gái của em!”

“Thật sao? Em thật sự

là chị gái của anh sao?” Lời của cô vừa dứt, hắn đã cuồng bạo tức giận gầm nhẹ

ra tiếng, tròng mắt đen thoáng qua bén nhọn, hắn nhìn cô, môi mỏng mở ra, lạnh

lùng, tàn nhẫn hỏi lại lần nữa “Nói đi! Nói cho anh biết, em thật sự là chị gái

của anh sao?”

Thẩm Thiên Vi như bị

sét đánh trúng, cô hít sâu một hơi, muốn lùi lại nhưng cô phát hiện mình không

có đường để chạy. Trước mắt là một Thẩm Thiên dục hoàn toàn xa lạ. Từ trên người

hắn, cô không thể tìm được một chút dấu vết nào về Thiên Dục thân quen của

cô...

Cô thật sự hiểu hắn

sao? Nhiều năm như thế, hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, cô thật sự không biết?

“Em, em biết cái gì

sao?” Thẩm Thiên Vi sợ hãi hỏi.

“Em cảm thấy anh biết

cái gì?” Thẩm Thiên Dục hỏi ngược lại, không sai, hắn biết cô không phải là chị

gái ruột của hắn. Tất cả mọi người không cố ý giấu giếm chuyện này thì làm sao

hắn không biết được.

Thì ra là hắn đã biết.

Toàn thân Thẩm Thiên Vi

như bị rút cạn sức lực, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nước mắt từ từ rơi xuống.

Lòng của cô rất đau,

đau đến tê dại, chính cô cũng không hiểu tại sao lại có thể đau đến vậy... Giống

như một bí mật bị chính mình dùng cả đời để che dấu thế mà cuối cùng lại bị

phơi bày. Cô không thể đối mặt với sự thật này.

Tại sao không thể đối mặt?

Thẩm Thiên Vi tự hỏi bản thân.

Đúng, bởi vì cô sợ, thật

sự rất sợ...

Cô rơi nước mắt làm cho

sự tức giận của hắn biến mất trong nháy mắt. Ngón tay dài trắng nõn lau đi nước

mắt trên gương mặt cô: “Không được, anh không cho phép em khóc trước mặt anh!”

“Tại sao, tại sao?” Thẩm

Thiên Vi cắn môi, không muốn khóc thành tiếng nhưng giọng nói khàn khàn đã bán

đứng cô. Cô mở mắt ra nhìn Thẩm Thiên Dục, nước mắt không ngừng chảy xuống: “Tại

sao em đối với chị tàn nhẫn như vậy? Chị biết chị