i bật cười, trong lòng dấy lên một cảm xúc ấm áp, gần như khiến cô không
kịp phản ứng.
Trong nháy mắt đó, cô
dường như lừa gạt chính mình, Thẩm Thiên Dục trước mặt vẫn là Thiên Dục của cô
ngày nào. Vẻ mặt của hắn giống như hắn chưa bao giờ mất đi trí nhớ, chưa bao giờ
quên cô... Đúng vậy, hắn cũng không biết, trước kia hắn thường dùng giọng điệu
này làm nũng với cô. Bảy năm rồi, cô không nghe thấy giọng điệu này đã được bảy
năm.
“Đúng rồi!” Ngón tay
thon dài của hắn khẽ chọt ly rượu đỏ, môi mỏng khẽ nhếch, “Công việc vất vả như
vậy sao? Sao chị không về nhà!”
“Đoạn đường từ nhà đến
nhà trẻ quá xa, cho nên chị tìm nhà trọ gần nhà trẻ, như vậy có thể thuận tiện
cho việc đi lại.”
Lúc đầu, là bởi vì hắn
rời đi nên cô trốn khỏi nhà, lựa chọn sự cô đơn tối tăm. Nhưng bây giờ, quả thật
là vì thuận tiện cho việc đi lại, hơn nữa cô thật ra rất muốn ở bên cạnh hắn, mỗi
ngày nhìn thấy hắn, nhưng càng như vậy... Cô càng sợ mình sẽ có những biểu hiện
khác thường.
“Vậy nếu như em nhớ chị
thì làm sao đây?” Hắn dùng giọng nói hấp dẫn mê người nhẹ nhàng chậm chạp nói.
“Vậy em có thể giống
như bây giờ, thỉnh thoảng tới tìm chị ăn bữa tối.” Trong lòng cô khẽ tê dại,
gương mặt có chút ửng hồng nói.
Nhưng là, hắn không thấy
đủ với từ “Thỉnh thoảng” này... Thẩm Thiên Dục nhún nhún vai, tròng mắt đen
khóa chặt cô, đổi đề tài: “Nghe các giáo viên trong nhà trẻ nói, chị chưa từng
đề cập tới em, chẳng lẽ em không đáng được mọi người biết đến?”
“Không phải như thế...”
Vấn đề của hắn làm cô có chút ảo não, hắn vẫn luôn là nỗi khổ tâm riêng trong
đáy lòng cô, cô làm sao có thể giới thiệu với mọi người về hắn? Nói là “Em
trai” của cô, Thẩm Thiên Dục sao? Không... Kể từ sau tai nạn giao thông kia, cô
đã thề với lòng mình, cô phải dũng cảm, không cần tiếp tục chạy trốn, cô muốn
cùng hắn kiên trì đến cùng! Cô không cần Thiên Dục làm em trai của cô, mà cô cần
hắn là người đàn ông cô yêu nhất.
Nhưng cuối cùng đã là
quá muộn, cho nên cuối cùng cô chỉ có thể lựa chọn đem tất cả chôn vùi ở đáy
lòng, không hề nhắc tới với bất kỳ ai.
“Vậy thì là vì cái gì?”
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng chậm chạp lại chứa đựng nhiều ý tứ.
“Bởi vì không có ai hỏi,
cho nên chị cũng không nói.” Thẩm Thiên Vi vội vàng giải thích, mặc dù lời giải
thích này chính cô cũng cảm thấy gượng ép, “Huống chi, em không ở trong nước,
chị cũng không cần thiết phải nói với người khác về em.”
“Thì ra là như vậy...”
Giọng nói của hắn kéo dài, Thẩm Thiên Dục mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
“Thiên Dục!” Một giọng
nữ quen thuộc đột nhiên vang lên. Sau đó rất nhanh, một thân hình mảnh khảnh uyển
chuyển đi tới, nghênh ngang chen vào chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Thiên Dục.
Thẩm Thiên Vi hơi ngẩng
người một chút, liền nhận ra người đến là Thượng Quan Hi, chính là người khi cô
tới đón Thiên Dục ở sân bay được hắn giới thiệu là bạn tốt nhất của hắn.
Bạn tốt? Nỗi chua xót
tràn ngập trong miệng Thẩm Thiên Vi, cô nghĩ, có lẽ là bạn gái của hắn mới
đúng! Bọn họ đã hôn nhau như thế, tình cảm đương nhiên là rất tốt... Thiên Dục
từ nhỏ đến lớn luôn luôn có nhiều con gái theo đuổi, nhưng lại không tùy tiện
cùng người nào có quan hệ tiếp xúc, nếu như có thể cùng hắn tiếp xúc, nhất định
là người có một chút địa vị trong lòng hắn.
“Hi, chị Vi Vi.” Thượng
Quan Hi bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, không còn hơi sức cùng Thẩm Thiên Vi
chào hỏi, ngược lại một tay tựa vào trên bả vai Thẩm Thiên Dục, mệt mỏi nói:
“Thật tốt là tìm được cậu, tôi thất bại rồi.”
“Là ai làm cô thất bại?”
Thẩm Thiên Dục tức giận, tròng mắt đen thoáng nhìn qua.
“Ít làm bộ cho tôi, biết
rõ còn hỏi!” Thượng Quan Hi đẩy một cái, tiếp theo ôm cổ Thiên Dục, ghé vào lỗ
tai hắn không biết nói cái gì, dứt lời, còn cùng Thẩm Thiên Dục đùa giỡn một hồi,
cô nhìn hắn, tức giận, “Rất vinh hạnh, chuyện này làm đề tài giải trí cho cậu.”
“Không cần thiết phải
như vậy, thật ra thì...” Thẩm Thiên Dục nói xong, một phát bắt được cánh tay
Thượng Quan Hi, kéo cô lại gần, hai người xoay mình gần như dán tại một chỗ, hắn
cũng ở bên tai cô nói mấy câu, trong nháy mắt làm tròng mắt trên mặt Thượng
Quan Hi sáng lóng lánh.
“Cậu thật là đáng ghét,
ha ha! Phương pháp kia cũng không tệ đó, vậy...”
Lời của Thượng Quang Hi
còn chưa nói hết, Thẩm Thiên Vi vẫn ngồi im lặng bây giờ lại lên tiếng, sắc mặt
cô có chút tái nhợt, hốt hoảng đứng lên nói: “Xem ra các em có lời muốn nói, dù
sao bữa tối cũng đã ăn xong rồi, vậy chị đi trước, bái bai.”
“A, chị Vi Vi...” Thượng
Quan Hi mở miệng, muốn gọi Thẩm Thiên Vi đang vội vàng bỏ chạy lại, nhưng bóng
dáng cô đã biến mất khỏi phòng ăn trong phút chốc, Thượng Quan Hi ôm bụng cười
ra tiếng, “Này, phản ứng của chị gái cậu thật sự rất đáng yêu đó.”
Thẩm Thiên Dục liếc mắt,
đẩy người phụ nữ đang ở trên người mình ra, bất đắc dĩ nâng ly rượu đỏ lên,
tròng mắt đen không còn vẻ ưu nhã mê người mà là sự thâm trầm, nụ cười nguy hiểm
lộ ra “Bảy năm rồi... Cô ấy vẫn trốn tránh như vậy, vẫn tính trốn tránh tôi nữa
sao, cô ấy vẫn như cũ, chỉ biết chạy trốn