vội vàng lên lầu, biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Phòng khách tĩnh lặng,
chỉ còn lại một mình Thẩm Thiên Dục, ngón tay thon dài, trắng nõn xẹt qua thân
ly, một nụ cười nhẹ nhàng chậm rãi từ môi hắn dâng lên, tròng mắt đen cụp xuống,
không thấy rõ sự thâm thúy cất giấu trong đáy mắt.
Hắn dùng giọng nói mê
hoặc, nhẹ giọng hướng về phía cô biến mất mà nói: “Ngủ ngon, Vi Vi.”
Nhà trẻ Thanh Đằng, giờ
tan học là lúc người đông như nước thủy triều dâng.
Tất cả giáo viên đều đứng
trước cửa lớn của nhà trẻ, trông chừng những đứa học trò nhỏ chờ người thân
chúng tới đón. Những đứa trẻ kêu líu ríu, đùa giỡn, làm cho tất cả giáo viên đều
luống cuống tay chân.
Đúng lúc này, một chiếc
xe Porsche carreragt đột nhiên từ đầu hẻm chạy vào, dừng lại ở ven đường cách
nhà trẻ không xa đưa tới không ít sự chú ý. Các bạn nhỏ cũng tò mò chỉ vào thứ
phát ra âm thanh.
Thẩm Thiên Vi không tự
chủ được nhìn theo, đồng thời nghe một cô giáo ở bên cạnh than thở: “Không phải
là người thân của đứa nhỏ nào chứ? Chỉ là trong trường chúng ta không có nhà
nào tới đón con bằng cách gây chú ý thế này...”
Cô giáo Từ vừa mới tốt
nghiệp đại học còn có chút trẻ con mơ mộng: “Tốt nhất là chú của một đứa nhỏ
trong lớp mình, chú nhỏ nha...Nhất định là một người đàn ông độc thân hoàng kim
nha!”
Mọi người rối rít suy
đoán khiến Thẩm Thiên Vi lắc đầu, nở nụ cười. Cô mới đưa một đứa nhỏ giao cho
người thân của nó, sau đó liền nghe cô giáo Từ nhỏ giọng kêu: “Woa! Xuất hiện,
quả nhiên là người đàn ông độc thân hoàng kim, thật trẻ tuổi, rất đẹp trai
đó!”
Thẩm Thiên Vi đưa tay sửa
sang lại một ít tóc rơi ra, không chút để ý ngước nhìn về phía đó. Một bóng
dáng cao to mạnh mẽ rắn rỏi đang đứng cạnh xe. Cô đột nhiên mất hồn.
Người kia mặc một cái
áo màu xanh da trời, bên ngoài khoác một áo vest màu xám tro nhạt, hắn mặc một
cái quần jean đơn giản mà xa xỉ, phong cách tùy hứng lại mê người một cách khác
thường.
Hắn đứng bên cạnh xe,
cách một đoạn lộ ra nụ cười dịu dàng với cô, tròng mắt đen tĩnh mịch nhẹ nhàng
cong lên.
Thì ra là, là người cô
quen, Thẩm Thiên Dục.
Hắn cũng không có tới gần,
chỉ là ở xa xa nhìn bọn họ đem mấy đứa trẻ từng bước từng bước giao cho người
thân của chúng. Vào lúc mọi chuyện kết thúc, hắn mới cất bước từ từ đi về phía
cô. Mặt Thẩm Thiên Vi không khỏi đỏ ửng, cô lên tiếng: “Thiên Dục, tại sao em lại
tới đây?”
Thẩm Thiên Dục còn chưa
lên tiếng, mấy giáo viên giao phó bọn trẻ xong liền rối rít xông tới, cô giáo Từ
lập tức ám muội nói: “Này này, cô giáo Thẩm, thì ra là tới tìm cậu! Không phải
là bạn trai chứ?”
Cô giáo Trữ cố làm ra vẻ
an ủi: “Cô giáo Thẩm nhiều năm qua vẫn một thân một mình, chưa từng hẹn hò với
ai, mình thiếu chút nữa còn cho là cô ấy không có hứng thú với đàn ông! Thì ra
là... Cất giấu một người đàn ông kim cương nha.”
Cô giáo Từ cũng vô cùng
đau đớn: “Còn tưởng rằng cuối cùng cũng gặp được một người cực phẩm, thì ra là
hoa đã có chủ, quá đau lòng, còn không để cho người ta sống sao!”
“Không nên nói lung
tung!” Mặt Thẩm Thiên Vi càng lúc càng đỏ nhưng Thẩm Thiên Dục đứng bên cạnh vẫn
không lên tiếng, hắn cười híp mắt mặc cho mọi người đùa giỡn, giống như có chút
cố ý mặc cho họ nói như vậy, phản ứng của hắn khiến Thẩm Thiên Vi cảm thấy hắn
không thích bị trêu chọc, thế là cô vội vàng giải thích: “Hắn không phải là bạn
trai của mình mà là em trai, Thẩm Thiên Dục.”
Lời của Thẩm Thiên Vi vừa
ra khỏi miệng, các giáo viên cũng hơi kinh ngạc.
“Cái gì? Em trai! Từ
khi nào thì cậu có em trai, sao mình chưa từng nghe cậu đề cập tới?”
“Hazzz, thì ra là không
có phim hay để xem, lại là em trai cậu.”
“Hắc hắc, vậy có phải
nói những giáo viên độc thân như chúng ta vẫn có cơ hội?”
Thẩm Thiên Dục mặc cho
mọi người quậy phá, hắn chỉ duy trì phong thái ưu nhã. Cuối cùng, hắn nói với
Thẩm Thiên Vi: “Em tới đón chị rồi cùng nhau đi ăn tối.”
“À, được, em chờ một
chút, chị đi lấy giỏ xách.” Trong ánh mắt thổn thức của mọi người, cô đi về
phía cửa lớn của nhà trẻ.
Các giáo viên thấy thế,
cũng cảm thấy quậy phá đủ rồi nên nói mấy câu với Thẩm Thiên Dục rồi rối rít
cúi chào, đi vào bên trong nhà trẻ.
Đám người vừa rời đi, nụ
cười từ khóe miệng Thẩm Thiên Dục biến mất từng chút từng chút một... Vi Vi,
anh thật sự muốn biết, em rốt cuộc có từng vì anh mà thay đổi một chút nào
không?
“Mùi vị thế nào?” Nhà
hàng Pháp tràn ngập không khí lãng mạn, Thẩm Thiên Dục nhấp nhẹ rượu đỏ trong
ly, tươi cười hỏi thăm Thẩm Thiên Vi ngồi đối diện.
“Rất ngon.” Nghe hắn hỏi
thăm, cô nhẹ ngẩng đầu lên, mỉm cười, buông xuống dao nĩa trong tay, cô không
nhịn được hỏi: “Tại sao đột nhiên lại tìm chị đi ăn tối, có chuyện gì sao?”
Thẩm Thiên Dục nghe vậy,
gương mặt tuấn tú của hắn dường như rất đau khổ: “Không có chuyện gì thì không
thể tìm chị ăn bữa tối sao? Kể từ sau khi em về nước, đã gần một tháng không gặp
chị! Em nhớ chị gái của mình, chị làm việc vất vả đến mức quên về nhà, chỉ là
ăn bữa tối... Cũng cần phải có lý do sao?”
“Đúng là không cần.” Thẩm
Thiên V