The Soda Pop
Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326004

Bình chọn: 7.5.00/10/600 lượt.

Linh lảo đảo, đang hoa cả mắt thì đã lao ngay vào lòng Phong Duy Nặc.

“Hai người tìm vị hôn thê của tôi có việc gì vậy?” Đôi mắt dịu dàng ẩn chứa sự đen tối đằng sau, thoáng hiện lên trước mắt cô. Thượng Linh không hề phật ý khi thân thế mình bị thay đổi đột ngột. So với tay quấy rối và Diệp “mỹ nhân”, Phong Duy Nặc cũng có thể coi là tạm được.

Thượng Linh lặng lẽ đứng trong vòng tay anh, nhận thấy những ngón tay

đang vuốt ve tóc cô rất tự nhiên, hành động như với chú mèo vừa bị bắt

nạt.

Lúc Phong Duy Nặc nói, cô hoàn toàn im lặng, không cần phải để ý nhiều

làm gì, anh sẽ tự giúp cô giải quyết xong xuôi mọi việc. Cũng giống như

ngày xưa, anh là người duy nhất được phép đi bên cạnh Thượng công chúa.

Anh thông minh, tài năng và rất giỏi che giấu con người thật của mình,

luôn biết cách thể hiện ra tính cách mà mọi người yêu mến.

Có anh ở bên, cô không cần phải lo lắng bất cứ điều gì. Anh giải thích

rất đơn giản, thực ra cũng không cần nhiều lời, hành động của hai người

đã nói lên tất cả. Vì vậy Đào Thanh trở thành người qua đường, nhân vật

chính đổi thành CEO đại nhân và hoàng tử piano, còn lại tất cả các thành phần buôn dưa lê bỏ qua nhân vật nữ chính.

“Từ lúc nào vậy?” Gương mặt hờ hững, ánh mắt tăm tối khiến người khác

không biết được tâm trạng anh ra sao. Chỉ có bàn tay trái buông thõng

vẫn nắm chặt, bàn tay ấy như càng chặt hơn khi thấy Thượng Linh ngoan

ngoãn trong vòng tay Phong Duy Nặc.

“Mới gần đây thôi, anh cũng biết chúng tôi vốn là bạn thanh mai trúc mã, người khác cũng nói chúng tôi là một cặp trời sinh. Giờ đây lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chẳng có gì là lạ phải không?”

“Một đôi trời sinh?” Câu nói nửa như tra hỏi nửa như tự nhắc nhở chính

mình. Khóe miệng tuyệt đẹp của Diệp Thố lặng lẽ mím chặt lại, anh nhìn

hai người với ánh mắt u tối, loạng choạng bước đi.

Diệp Thố gần như không nhớ được hôm đó mình đi vào khách sạn bằng cách

nào. Quãng đường ấy trở nên rất mơ hồ, tất cả mọi sự vật xung quanh đều

không còn ý nghĩa nữa, chỉ có hình ảnh cô và Phong Duy Nặc bình thản ôm

nhau hiện mãi không nguôi trước mắt anh.

A Ảnh đi theo ông chủ từ phía xa, lặng lẽ nhìn anh bước từng bước lạnh

lùng, cứng nhắc vào khách sạn. Qua hành lang kính, họ bước vào thang

máy, lên tầng năm, đi theo hành lang lát đá granit màu đen, rồi vào văn

phòng.

Cánh cửa chạm khắc màu bạc đóng lại trước mặt, A Ảnh không dám bước vào

trong, nhưng cũng không đành lòng bỏ đi. Lát sau, tiếng thủy tinh vỡ

vọng lên từ văn phòng yên tĩnh, tiếp đó là tiếng đồ đạc bị ném xuống

sàn. A Ảnh vẫn không dám bước vào trong, tiếp tục đứng lặng ngoài cửa.

Đã rất lâu anh không chứng kiến ông chủ tức giận đến mức này. Lần trước

anh nghe bác Hải nói, sau hôm đi dự tiệc, Thượng Linh làm ông chủ tức

giận vì chuyện tiền bạc, lệnh cho cô một tuần không được xuất hiện trước mặt anh.

Đó chỉ là những lời nói trong lúc tức giận, nhưng không ngờ cô lại tưởng thật, tránh mặt một tuần không gặp làm Diệp Thố tức giận khủng khiếp.

Về sau dự án hợp tác với nhà họ Tống vì thế cũng đổ bể theo.

Lần này cũng lại đúng lúc khách sạn có một dự án mới, xem chừng dự án đó lại gay go rồi. Nhưng A Ảnh đã tính nhầm, chỉ một lát sau, cửa văn

phòng mở ra, người ngồi trong phòng như biết A Ảnh đã đợi ở bên ngoài từ lâu, lên tiếng: “Liên hệ với thành phố B cho tôi! Tôi cần chỉ định

người phụ trách đàm phán dự án mới.”

Căn hộ hạng sang trong khách sạn năm sao quả là tuyệt vời, cả hai tầng

đều có ban công lộ thiên rất lớn với phong cách sang trọng, tao nhã.

Nhưng điều khiến Thượng Linh thích nhất chính là cây piano đặt trên bục

pha lê hình tròn ngay trước cửa sổ.

Tất cả đều do khách sạn chuẩn bị riêng cho Phong Duy Nặc. Theo giao ước, mỗi tuần cô đều đến đây học đàn cùng anh một ngày, một nụ hôn đổi lấy

một tiết học.

Cho đến ngày hôm nay, cô đã hôn lên má anh bốn, năm lần. Mỗi lần đều chỉ qua loa như chuồn chuồn đạp nước, lần nào cũng bị Phong Duy Nặc trêu

chọc nói còn chẳng bằng nụ hôn xã giao bạn bè chào nhau ở Vienna.

Nhiều lần như vậy, Thượng Linh cũng mặt dày thành quen, mở nắp hộp đàn,

để sách lên trên, bước đến trước cửa sổ, chuẩn bị kiễng chân lên hôn

anh. Anh đưa tay ra chặn, nụ hôn của cô rơi ngay vào lòng bàn tay anh.

Đúng lúc Thượng Linh đang không hiểu gì, anh đã từ từ kéo lưng cô lại,

cả người gần như chạm hẳn vào anh.

Gương mặt khôi ngô với nụ cười tuyệt đẹp ngay trước mặt cô, đôi mắt màu

nâu đậm như đang suy đoán: “Trước đây em không yêu anh chàng đó phải

không?” Cho dù anh không để ý đến những tin đồn, thì những người lấy cớ

dọn phòng đến đây cũng sẽ nói chuyện với anh.

“Anh muốn biết sao?” Cô cười.

“Em thử đoán xem!” Anh nhìn cô, mặc dù vẫn cười tươi nhưng không hiểu sao cô cảm thấy có một sức ép vô hình.

Cảm giác ấy khiến Thượng Linh hơi khó chịu, cô đập vào bàn tay đang đặt

trên lưng mình: “Được rồi, mau dạy em đi chứ! Buổi tối em còn phải đi

với Mễ Mễ đến cuộc hẹn hai đôi!”

Bàn tay trên lưng Thượng Linh càng siết chặt hơn, lúc cô vẫn đang ngờ

ngợ anh đã nghiêng đầu, cúi xuống nói: “Em đ