Polly po-cket
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324202

Bình chọn: 7.5.00/10/420 lượt.



“Ừm.” Đáp cô một tiếng về sau, Ôn Hi Thừa trợn mắt mím môi cũng không còn nhìn nhiều cô trực tiếp lên xe.

Cô theo đi qua, lên xe đối với lái xe nói địa chỉ, quay đầu nhìn về phía bên cạnh.

Ôn Hi Thừa ngửa đầu tựa lưng vào ghế ngồi, lồng ngực có chút kịch liệt phập phòng, trên mặt dần dần có thần sắc thống khổ.

Cô lo lắng hỏi: “Muốn nôn?”

Anh lắc đầu, đem mặt chuyển hướng một bên, thở dốc hai tiếng, mới nói: “Có chút váng đầu, anh nghỉ ngơi một chút, tới gọi anh.”

Cô không lên tiếng nữa.

Hơn 10′ sau, xe đứng ở cửa khách sạn, không cần cô gọi, Ôn Hi Thừa trực tiếp mở cửa xuống xe.

Cô thanh toán tiền xe đi vào đại sảnh, ở cửa thang máy cũng không nhìn thấy bóng dáng của anh, mọi nơi vòng vo hai vòng mới nhìn thấy anh từ toilet lại đây, trên mặt mang giọt nước, một mảnh trắng bệch.

Cô tới đỡ, nhìn anh đi lại có chút chột dạ, vô ý thức đỡ lấy cánh tay của anh, “Say? Hay khó chịu?”

“Khó chịu.”Anh nói ra hai chữ, kéo tay của cô cầm, đi về hướng thang máy.

Cô cảm giác được ướt lạnh lòng bàn tay anh truyền đến, nhẹ nhàng quất một cái.

Ôn Hi Thừa dùng sức cầm thử xem về sau, quay đầu nhìn cô, nhíu chặt lông mày có chút bực bội,anh há hốc mồm, nói: “Anh không ý tứ gì khác, thật sự không thoải mái.”

Cô mấp máy môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không thoải mái em vịn anh đi, kéo tay của em làm gì!”

Ôn Hi Thừa dừng bước, một lát sau, chậm rãi buông lỏng ra nắm tay của cô, không có lại nhìn cô cúi đầu đi đến phía trước.

Không biết vì cái gì mỗi lần anh thỏa hiệp, về sau, trong lòng của cô sẽ gai đâm đau một chút, tuy rằng chỉ có một chút, nhưng cô còn có thể cảm giác được, cô chạy chậm đuổi theo có chút ảo não nghĩ đến, anh là một bệnh nhân, cô cùng anh so đo cái gì ah!

Vào thang máy, Ôn Hi Thừa tựa ở trên gương, tay phải đặt bên trên bụng biên độ nhỏ trên dưới động động xoa, rồi “Đinh” một tiếng, anh dùng cánh tay chống lan can, chân dài duỗi ra trực tiếp rời đi, không có liếc lấy cô một cái.

Cô theo ở phía sau, ánh mắt dừng ở phía sau lưng anh, tâm có chút buồn phiền, cô giống như thật sự càng ngày càng quen thói anh vô lại, đều cơ hồ quên anh yếu ớt quật cường bướng bỉnh rồi.

Trước lúc vào phòng , Ôn Hi Thừa rốt cục quay đầu nhìn cô liếc mắt một cái, tay phải của anh như cũ đặt ở bên trong quần tây, tay trái khoác lên tay cầm cửa, đôi môi không huyết sắc nhấp một chút, một tia tái nhợt tươi cười, “Sớm một chút nghỉ ngơi, ngủ ngon!”

Cô gật gật đầu, “Nhớ kỹ uống thuốc, quá khó chịu thì gọi điện thoại cho em, chúng ta đi bệnh viện.”

Anh nhẹ nhàng lên tiếng không có dừng lại tiếp tục đi vào, thẳng đến cửa phòng của anh khép lại, cô mới móc ra phiếu phòng chuyển hướng đối diện.

Tắm rửa qua nằm ở trên giường, cô lấy lên điện thoại vừa muốn cho Ôn Hi Thừa cái tin nhắn, yên tĩnh không gian vang lên tiếng đập cửa có chút đột ngột , cô sửng sốt một chút, xoay người xuống giường.

Mở cửa chứng kiến đứng ở cửa ra vào, một thân màu xám nhạt thoải mái cùng bên cạnh là rương hành lý của anh, cô vẻ mặt hoang mang, “Anh làm gì thế?”

Ôn Hi Thừa nhìn chằm chằm áo ngủ cô trong chốc lát, nói: “Chúng ta trong đêm trở về đi.”

Cô mở to hai mắt nhìn, “A?”

“Anh muốn về, chúng ta bây giờ đi sân bay được không?” Anh cô, trong ánh mắt tràn đầy cầu xin.

Cô sững sờ nhìn hắn vài giây , nhẹ nói: “Nghĩ như thế nào bây giờ trở về? Chúng ta không phải định rồi xế chiều ngày mai đi máy bay sao?”

“Anh ngủ không quen giường khách sạn.” Anh nhìn cô, bướng bỉnh nói.

Cô có chút thất bại thở dài, “Sớm đã 12 giờ, chúng ta tiến đến sân bay cũng phải nửa giờ, mua vé trở về liền rạng sáng 4, 5 giờ, không có xe buýt, cũng không còn người tiếp, quá không thực tế rồi, trở về ngủ đi, đừng tùy hứng!”

Ôn Hi Thừa đứng không nhúc nhích, nhưng là chậm rãi cúi đầu, nắm tay gấp khúc ở khung cửa, có chút trở nên trắng, giằng co gần một phút đồng hồ, anh ngẩng đầu nhìn hướng cô, trên mặt là có chút mệt mỏi dáng tươi cười, nhẹ nói: “Ừm, ngủ ngon!”

Cô nhìn anh quay người phía sau chậm rãi khép cửa phòng lại, ngồi ở trên giường nhưng mãi không có nghe được đối diện tiếng mở cửa, trong lòng của cô cả kinh, anh sẽ không tự mình đi sân bay chứ!

Bò xuống giường, kéo cửa ra chứng kiến như cũ người đàn ông đứng ở bên ngoài, cô thở phào một hơi, chống lại đôi mắt anh có chút mờ mịt, thả mềm ngữ điệu nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao nhất định phải đêm nay trở về đây?”

Ôn Hi Thừa không nói chuyện, chỉ là nhìn thẳng vào cô, một lúc lâu sau, anh về phía trước bước một bước, duỗi ra hai tay đem cô gắt gao kéo.

Cô quẩy người một cái, nghe được anh nói: “Ở bên anh! Một đêm nay, được không?”

Một giờ, tại đại sảnh sân bay.

Trong tay của cô cầm 2 cốc trà sữa, nhìn thoáng qua cách đó không xa trên chỗ ngồi có một chàng trai đang nằm cánh tay đặt trên bụng, thở dài thật sâu một tiếng đi tới.

Cuối cùng cô vẫn thỏa hiệp, thu thập hành lý cùng anh đến sân bay.

“Uống chút nước nóng, có thể sẽ thoải mái một ít.” cô ngồi ở bên cạnh nhẹ nói.

Ôn Hi Thừa chậm rãi ngồi ngay ngắn, tiếp nhận trà sữa không có nhìn ánh mắt của cô, trầm thấp nói: ” cảm ơn.”

Cô nhẹ nhàng