sô pha không ngừng hít không khí, thân thể lại bảo trì đứng thẳng, 2 bàn tay bên người cơ hồ nắm chặt đến trắng bệch, anh ẩn nhẫn đau đớn cùng áp lực làm cho trong lòng của cô rất khổ sở.
” anh nằm nghỉ ngơi một chút, túi sưởi ở nơi nào?” cô đứng người lên nhẹ nói.
Thở phào một hơi phía sau, anh rốt cục duy trì không được chậm rãi nghiêng người nằm vật xuống, thời điểm 2 chân co lại, nói giọng khàn khàn: ” dưới gối phòng ngủ.”
Cô lên tiếng đi về hướng phòng ngủ của anh.
Gian phòng của anh rất sạch sẽ, lấy màu đen làm chủ đạo thêm vào đó chút xám thoạt nhìn có chút nguội lạnh, cô lật gối, chứng kiến phía dưới đè nặng lên mấy cái gì đó, nhẹ khẽ cắn chặt bờ môi.
Một cái radio cũ.
Một cái khăn quàng cổ được gấp chỉnh tề đã phai màu.
Một cái túi sưởi mặt ngoài bị mòn.
Ba thứ ấy cô rất quen thuộc, tâm chua xót chậm rãi lan ra, đỏ mắt.
Cô ngồi ở bên giường, tay giống như nhẹ vỗ về, một ít đoạn ngắn không liên tục trong đầu hiện lên, thật sự cảm nhận được một câu: cảnh còn người mất!
“Làm sao vậy?”
Đợi cô lâu, Ôn Hi Thừa đi đến, khi thấy rõ trong tay của cô mấy cái gì đó, thân thể của anh cứng đờ, đứng ở đó không có động tác gì.
Cô dụi dụi con mắt, đứng lên, cười nói: “Kê lót cao như vậy không bị sái cổ sao?”
Ôn Hi Thừa mân mím môi, đi tới, lấy ra sưởi điện đưa cho cô, sau đó đem hai thứ khác chỉnh tề cất kỹ, ngón tay tại khăn quàng cổ đình chỉ lưu lại thật lâu mới có hơi không muốn dời đi .
Đem gối đầu dựng lên, anh quay người nhìn về phía cô, lắc đầu.
Ngoài cửa sổ ánh trăng sâu kín chiếu vào, dừng ở trên mặt của anh bịt kín một tầng quang ảnh không chân thật, đôi mắt của anh nhẹ nhàng rung động, bên trong ảnh ngược ra một bóng dáng nhỏ, giống nhau mông lung.
Khi thấy sóng mắt trong anh bình tĩnh dần dần bị đánh phá, có ngọn lửa , mới cảm giác được không khí chung quanh đã tràn đầy kiều diễm, cô giật mình hoàn hồn, chuẩn bị quay người rời đi, người đàn ông ở trước mắt cũng đã trước cô một bước phản ứng.
Ôn Hi Thừa về phía trước bước một bước, lồng ngực phập phồng vài cái, một tay bắt lấy cô kéo vào trong ngực.
Trong tay lại còn cầm sưởi điện bảo, trước mắt là anhi mở cổ áo xuống xương quai xanh khêu gợi, sững sờ ngơ ngác một chút, cô lập tức bắt đầu giãy, lần đầu tiên phát hiện khí lực của anh lớn như thế, cô căn bản không thể động đậy!
“Thả tôi ra!” Cô tận lực bảo trì tỉnh táo, ngữ điệu lớn tiếng.
Ôm lấy cánh tay của cô không có chút nào buông lỏng, mà người đàn ông nhưng là chậm rãi cúi .
Ôn Hi Thừa hai tay nắm thật chặt eo của cô, cúi đầu nhìn cô, trong mắt như là lửa nhiệt tình cùng khát vọng, con mắt híp híp , vươn tay nhẹ nhàng chế trụ cằm của cô, hoàn toàn không để ý tới khiếp sợ của cô cùng phản kháng, nhắm ngay môi của cô hôn xuống.
Cô hai mắt trợn to tràn đầy kinh hoảng, dốc sức liều mạng giãy dụa, nhưng là không làm nên chuyện gì, trong tay nhiệt điện sưởi đã rơi xuống, cô hai tay loạn xạ xô đẩy người phía trước, anh toàn thân căng thẳng, cô chỉ có thể va chạm vào cơ thể kiên cố cứng ngắc, trừ bỏ bị ôm càng chặt hơn không có tác dụng gì.
Cô chỉ có thể mân chặt đôi môi tỏ vẻ kháng cự.
Ôn Hi Thừa khép hờ mắt, vốn là dùng đầu lưỡi liếm láp trên môi dưới, sau một lúc lâu sau lại dùng hàm răng khẽ cắn, nhìn cô không có bất kỳ buông lỏng, hắn bắt đầu nhẹ nhàng mút, nắm bắt cái cằm ngón tay có chút vừa dùng lực, miệng của cô liền không tự chủ được mở ra, thừa dịp có lỗ hổng, anh đem lưỡi tiến vào trong miệng của cô, không để ý cô trốn tránh, cuốn lấy đầu lưỡi của cô, chậm rãi mút vào, động tác mềm nhẹ mà thong thả.
Trong miệng dây dưa đầu lưỡi có tiết tấu, luật động vòng quanh đầu lưỡi cô, vẽ vòng giống như liếm hôn, thỉnh thoảng khẽ cắn.
Cô cảm thấy tê dại không chỉ là lưỡi, phản kháng – ý thức đã bắt đầu tan tác, toàn thân cao thấp từng cái lỗ chân lông đều chậm rãi mềm, thân bất do kỷ bắt đầu đáp lại!
Tại lúc cô cả người bắt đầu xụi lơ trong ngực anh, anh đột nhiên đem lưỡi xâm nhập cổ của cô nặng nề liếm, áp sát, lộ ra một loại bá đạo chiếm hữu, cô cảm thấy không thoải mái, đồng thời ý thức cũng bắt đầu thanh tỉnh.
Khi rõ ràng xảy ra chuyện gì, cô toàn thân run lên, dùng hết toàn lực hung hăng đẩy một cái.
Ôn Hi Thừa hôn đến xuất thần, hoàn toàn không ngờ rằng , trực tiếp bị cô đẩy bị đụng vào trên tủ đầu giường, cô rất rõ ràng nghe được “Phanh” một tiếng, như là va chạm vật nặng .
Mà Ôn Hi Thừa trong mắt hiện lên một tia đau đớn liền xoay người hai tay đỡ ở mép giường.
Cô khí tức không yên thở hổn hển, nhìn về phía trong mắt của anh tràn đầy sợ hãi cùng phẫn nộ, vài giây sau, nhặt lên sưởi điện bảo hướng phía tên kia gầy gò phía sau lưng chơi liều mà đập tới, nước mắt chảy xuống đồng thời quay người hướng ra phía ngoài chạy, chỉ là còn chưa tới cửa phòng, Ôn Hi Thừa liền đuổi tới, anh một cái chế trụ cổ tay của cô, trực tiếp đem cô kéo vào trong ngực, không để ý tới cô quyền đấm cước đá, nhẹ vỗ về phía sau lưng của cô, không ngừng mà xin lỗi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi…”
Cô cắn môi, nghẹn ngào cơ hồ không thở nổi, tâm ngoại trừ nồng đậm ủy khuất còn có bấ