i nào đó trắng trợn trọng sắc khinh bạn, vừa cười rời đi phòng bệnh.
Từ bệnh viện đi ra, lại còn chưa tới giữa trưa, Ôn Hi Thừa cầm chìa khóa xe lắc lắc hai vòng, dừng bước lại nhìn cô, ” trở về đi làm?”
Ngửa đầu nhìn bầu trời xanh thẳm có một vài đám mây bồng bềnh, tâm tình là không nói ra được thư thái, cô nhìn anh cười nói: ” khí trời tốt như vậy thật sự là rất thích hợp trốn việc .”
Ôn Hi Thừa cánh tay giương lên khoác lên trên vai của cô, trong mắt mang theo nhẹ nhàng ý cười nhìn cô, lông mi dài run rẩy, anh nói: ” anh cũng suy nghĩ như vậy! chúng ta đây trốn việc?”
Khuôn mặt anh trắng nõn đứng dưới ánh mặt trời tựa hồ như trong suốt, mang theo một vẻ ôn nhu, cùng trong trí nhớ thiếu niên tác phong nhanh nhẹn hoàn toàn trùng hợp, cô hoảng hốt một chút, như là bị đầu độc liền nhẹ nhàng gõ đầu.
Nhiều khi, đầu óc của chúng ta cũng không có thể khống chế lòng của chúng ta!
Cả 2 đi tới khu náo nhiệt, cô dẫn anh đi, bốn năm trước hầu hết vào cuối tuần sau buổi trưa, cô đều ở lại chỗ này ngồi xuống cả ngày, nhớ lại những kỷ niệm đã bị cô vứt bỏ trong trí nhớ, một lần nữa tìm lại!
Hôm nay chàng trai trong hồi ức lúc này an vị đối diện, mà những người qua lại cũng đã tan thành mây khói!
” em thường xuyên tới đây sao?”
” đã từng.”
Ôn Hi Thừa nhìn cô không có ý muốn nói chuyện, mấp máy môi không lên tiếng nữa, chỉ là nhẹ nhàng chuyển động, lẳng lặng dừng ở bên cô, trong ánh mắt lại lần nữa quen thuộc bất quá ôn nhu cùng quyến luyến.
Cô không có nhìn anh, hưởng thụ lấy sự thanh nhàn hiếm hoi, lúc ban đầu một năm vội vàng sửa sang lại tâm tình chính mình, bây giờ khôi phục không sai biệt lắm, đã thành trợ thủ đắc lực của Phùng Tô Xuyên, vẫn luôn gắt gao đuổi theo tốc độ của hắn, hắn chưa từng nghỉ ngơi qua, mà cô cũng bận rộn, giống như chưa bao giờ nhàn nhã lười biếng, cuộc sống như vậy đến cùng cô cũng không biết mình có muốn hay không, những lý tưởng trong cuộc sống sớm được cô vứt bỏ nhiều năm, ngay cả nửa điểm lý tưởng cũng không tìm lại được , cô rất nhanh thích ứng với cái xã hội này, nhưng không ngờ lại vứt bỏ chính mình!
Sau khi tiêu diệt thành công hai cái bánh pút-đing, cô ngẩng đầu nhìn hướng đối diện, ” anh có lý tưởng gì không?”
Ôn Hi Thừa rõ ràng sững sờ, rất nghiêm túc nghĩ nghĩ phía sau, nói: ” hiện tại sao?”
Cô cười gật đầu.
” Để em một lần nữa yêu anh có tính không?”
Cô cười khẽ một tiếng, ” tính, bất quá đó là một lý tưởng không cách nào thực hiện, anh tốt nhất vẫn là nhanh chóng đổi cái khác đi a.”
Ôn Hi Thừa cũng không giận, tựa hồ đối với việc cô cự tuyệt rất có sức miễn dịch, ” em thì sao? có lý tưởng gì?”
” muốn dừng bước lại, hảo hảo chăm sóc ba mẹ.” sau khi nói xong cô liền hối hận, chứng kiến sắc mặt của anh lập tức biến đổi, cô áo não cắn cắn bờ môi, ” thật xin lỗi, tôi……”
Ôn Hi Thừa cười lắc đầu, ” không có việc gì, đi thôi, đi ăn cơm trưa.”
Anh đứng lên tính tiền, lúc đi ra phòng tráng miệng, trên mặt đã không còn vẻ ôn hòa, cô thở dài, cô trước mặt anh giống như càng ngày càng không khéo hiểu lòng người, mà nội tâm của anh đã tự động xây một bức tường thành, không thể phá vở!
Không biết là người nào bi ai!
Hạ Tử Phi cần ở lại bệnh viện ít nhất hai tháng, cô cùng Ôn Hi Thừa mỗi lúc trời tối đều sẽ đi qua chỗ hắn, đương nhiên nhiều khi hắn kỳ thật không thế nào nguyện ý nhìn việc hai người này thoải mái làm bóng đèn sáng loáng, nhưng là cuộc sống thật là không thú vị , trong khi công việc bên ngoài bận rộn, cô và anh đều tận hết sức lực sắm tốt vai nhân vật bóng đèn quan trọng, trong phòng bệnh tiếng cười thường không ngừng phát ra, phảng phất như quay trở lại thời đại học tại căn hộ của Ôn Hi Thừa.
Chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, Ôn Hi Thừa đem Hạ Tử Phi an bài một gian VIP, Hạ Tử Phi một chút cũng không có chối từ, dõng dạc nói: ” Thật đúng là huynh đệ hiểu chuyện!”
Nhưng Lưu Ny Ức lại lén nói với cô tiêu dùng trong bện viện Hạ Tử Phi đều ghi lại vào máy vi tính, cô biết rõ hắn không muốn đem số tiền kia trả lại cho Ôn Hi Thừa, nhưng lại đem phần thâm tình này đều ghi tạc, hắn sẽ dùng phương thức khác đi hoàn lại.
Sau khi Phùng Tô Xuyên từ Mĩ trở về không bao lâu, hiệp ước Thượng Hải, hợp đồng bộ chính thức đem hạng mục10 triệu lấy qua, nhưng tất cả hợp đồng phải đi qua tiểu tổ chuyên án để tham dự thảo luận, việc đó cũng có nghĩa cô, Phùng Tô Xuyên, Ôn Hi Thừa cần thường xuyên đi Thượng Hải công tác.
Sáng sớm ngày thứ 6 mọi người liền nhận được thông báo, muốn đi đàm phán hợp đồng.
Cô cùng Phùng Tô Xuyên một xe, Ôn Hi Thừa cùng Alken ngồi một xe.
Nội dung hội nghị thảo luận là hạng mục lựa chọn thiết bị điều hòa, cô căn cứ lúc trả giá cho nhãn hiệu chuẩn bị một phần tư liệu, bên trong có các kỹ thuật tham số cùng tham khảo giá cả, hiệp ước công ty chi nhánh Thượng Hải, hợp đồng bộ cũng chuẩn bị một phần tài liệu, là một nhãn hiệu khác, cấp bậc đều là nhãn hiệu quốc tế, cũng có thể thỏa mãn yêu cầu thiết kế.
Tiêu điểm tranh luận chính là dịch vụ hậu mãi thượng ( mình nghĩ là dịch vụ bảo hành), chi nhánh công ty Thượng Hải cung cấp nhãn hiệu tổng bộ n