Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323995

Bình chọn: 9.5.00/10/399 lượt.

ấn tượng tên thiếu niên sạch sẽ kia chưa bao giờ hút thuốc lá, anh nghiện thuốc lá hẳn là tại lúc ở nước Mỹ dính phải đi, bốn năm có thể thay đổi rất nhiều, Ôn Hi Thừa từ một cậu bé mẫn cảm yếu ớt biến thành một người đàn ông thành thục chững chạc, đã từng làm nũng chơi xấu không cho cô trở lại ký túc xá , hôm nay có thể đốt một điếu thuốc đưa mắt nhìn cô lần lượt quay người rời đi.

Nếu như cô còn thương anh, quả quyết không đành lòng hắn có chuyển biến như vậy , cô sẽ vẫn thương anh, đau anh, không cho anh bị một chút thương tổn!

Thứ hai, Ôn Hi Thừa tự mình cùng quản lý kinh doanh hai xưởng tiêu thụ hiệp đàm, giá cả lại giảm 5 điểm , tổ chức tiểu tổ hội nghị cuối cùng xác định Thượng Hải chi nhánh công ty đề cử nhãn hiệu trúng thầu, tuyên bố kết quả , ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào Phùng Tô Xuyên, trên mặt của hắn không có bất kỳ biểu lộ, ngay cả mi tâm nếp gấp đều không có một tia biến hóa, nội tâm của hắn đến cùng mạnh cỡ bao nhiêu, cô đã không dám tưởng tượng rồi, cô suy nghĩ lúc trước chính mình những tự cho là đúng kia an ủi, hắn sẽ sẽ không cảm thấy rất ngây thơ chứ?

Ngày 2 tháng tư, ngày sau cá tháng tư, một cuộc sống rất bình thường , sau khi tan việc cô cùng Ôn Hi Thừa theo thường lệ đi bệnh viện, hai tuần trị liệu, Tiểu Ny dốc lòng chiếu cố, Hạ Tử Phi khôi phục rất tốt, nâng tựa đã có thể xuống giường đi đi lại lại rồi.

Trước cơm tối, hắn la hét muốn uống rượu, đạt được Lưu Ny Ức đồng ý, Ôn Hi Thừa cầm áo khoác rời đi.

Cửa phòng mới vừa khép lại, Hạ Tử Phi đã đi xuống giường, thúc giục nói: “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!”

Lưu Ny Ức cười trừng hắn, trên tay cũng không dừng lại, từ trong tủ lạnh nhỏ lấy ra một cái bánh sinh nhật, cô hít sâu một hơi, đem bàn trà chỉnh đốn sạch sẽ, bắt đầu bầy đặt bàn ăn.

Hôm nay là sinh nhật Ôn Hi Thừa, anh nói từ sáu tuổi đã không có qua sinh nhật rồi, bọn cô cũng biết nguyên nhân, cho nên cũng không nhắc tới.

Nhưng là giữa trưa nhận được điện thoại của Hạ Tử Phi , hắn nói: “Hạ Thiên, năm nay anh muốn giúp Hi Thừa tổ chức sinh nhật.”

Cô cảm thấy được hốc mắt chua xót, nhẹ nói: “Em tới mua bánh ngọt.”

Ôn Hi Thừa lúc trở lại, bọn cô đóng tất cả đèn, tựa như trên TV diễn , anh đẩy cửa đi vào rõ ràng sững sờ, hồi thần, Hạ Tử Phi đốt sáng ngọn nến.

Ba người cô trên mặt đều là nhẹ nhàng ý cười, mà Ôn Hi Thừa trực tiếp bị giật mình không có phản ứng, nhìn chằm chằm ngọn nến ngây người một hồi lâu, mới mạnh mẽ cúi đầu xuống.

Hốc mắt cô đỏ, Tiểu Ny nghiêng đầu đem mặt chôn ở vai Hạ Tử Phi .

Hạ Tử Phi nhẹ vỗ về phía sau lưng của nó, ngón tay cầm điếu thuốc có chút run lên một cái, nhẹ nhàng mở miệng: “Huynh đệ, sinh nhật vui vẻ!”

Ôn Hi Thừa cúi đầu đứng không nhúc nhích, thân hình anh căng cứng có thể thấy được nội tâm của anh không có nhiều bình tĩnh, một lúc lâu sau, Tiểu Ny tránh khỏi ôm của Hạ Tử Phi, lôi kéo Ôn Hi Thừa đi đến bàn trà trước mặt, “Thổi cây nến, nhanh lên một chút, chúng tôi có quà cho anh.”

Ôn Hi Thừa ngẩng đầu, hốc mắt hồng hồng nhìn họ một cái, hít sâu một hơi thổi tắt ngọn nến.

Trong phòng một lần nữa lâm vào bóng tối, chỉ có theo bức màn trong có khe xuyên qua tới vài đạo ánh trăng hẹp dài chiếu đến.

“Quà đâu?”

Ôn Hi Thừa giọng mũi đậm, để cho họ đều mím môi cười khẽ.

Hạ Tử Phi dựa vào Lưu Ny Ức nâng người chậm rãi chuyển qua bên cạnh anh, ho khan hai tiếng, nhẹ nhàng ôm anh.

Dưới ánh trăng Ôn Hi Thừa trong mắt hiện lên một tia cảm động, nhưng là mấp máy môi, nghiêng đầu nhìn hắn, “Là việc này?”

Hạ Tử Phi nhưng cười không nói, đối với Lưu Ny Ức nháy mắt.

Lưu Ny Ức cúi đầu bả vai run rẩy, đi qua đồng dạng cho anh một cái ôm nhẹ nhàng, nhẹ nói: “Hi Thừa, sinh nhật vui vẻ!”

Nó sau khi nói xong, còn lại ba người đồng loạt nhìn về phía cô.

Cô trợn tròn tròng mắt, có chút bối rối nhìn Hạ Tử Phi cùng Lưu Ny Ức, ban đầu chưa nói có khâu này này , vốn là đã nói rồi đấy là thổi xong ngọn nến, Hạ Tử Phi cùng hắn ôm sau đó bắt đầu ăn cơm chiều đấy!

Nhìn sáu con tràn đầy chờ mong sáng lóng lánh, cô có cảm giác bị bán đi, mím môi đi qua, chậm rãi vươn tay học Lưu Ny Ức nhẹ nhàng mà ôm lấy eo Ôn Hi Thừa , chỉ là lúc rời đi lại bị đôi cánh tay gắt gao ôm.

Mặt của cô áp vào trước ngực Ôn Hi Thừa, có thể rất rõ ràng nghe được tim anh dồn dập mà hỗn loạn, anh đem cô cả người đều áp trong ngực, cái cằm chống đỡ tại trán của cô, không khí chung quanh ở trong dần dần đầy tràn ấm áp cô quen thuộc.

Trong phòng thần kỳ an tĩnh, bên tai của cô chỉ có tiếng đập lồng ngực phát ra, nhiễu loạn thính giác của cô, cũng quấy trầm tĩnh trong trái tim.

Cô cảm thấy được nếu như cô có một chút chí khí mà nói…, nên lập tức đẩy anh, rời đi lồng ngực có ma lực loại đầu độc lòng người này, có thể sự thật chứng minh, cô không có, cô không chỉ không đẩy anh, hoàn toàn trên lưng anh tay còn tại đằng saucái lưng gầy gò nhẹ vỗ về, giống như là cực kỳ lâu lúc trước đã làm trăm ngàn lần giống nhau, như vậy tự nhiên, như vậy thư thái!

Cô không biết hai người như vậy đứng bao lâu, thẳng đến Lưu Ny Ức cười nhạo : “Tôi nói này thọ tinh đại nhân*, cho dù là chấ


pacman, rainbows, and roller s