XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323893

Bình chọn: 8.00/10/389 lượt.

m thì sao?”

Người bên cạnh rõ ràng sững sờ, ” ai là Lưu Lâm?”

cô hậm hừ, liếc mắt, ” chẳng lẽ vừa làm mỹ nữ tức giận.”

” không biết.”

Ôn Hi Thừa hiển nhiên đối với đề tài này không có hứng thú, quay đầu nhìn cô nhíu mày phía sau nói: ” đói không?”

Cô cũng từ bỏ tính toán trêu chọc anh lần nữa, rất thành thật gật đầu.

Khuôn mặt nam nhân nặng nề giờ mới xuất hiện vẻ tươi cười, nắm ở bờ vai của cô nói: ” đi ăn đồ nướng?”

cô xoay tay giật mình, xem anh không có ý tứ buông tay, lặng yên trong chốc lát, nhẹ nhàng gật đầu.

Ngước mắt nhìn gò má của anh, có cảm giác trở lại thời đại học khi tất cả vẫn là huynh đệ, lúc đó, ngẫu nhiên anh cũng sẽ giống như vậy đưa cánh tay khoác lên trên vai của cô, khi đó trong lòng của cô cũng như hiện tại đều có chút không được tự nhiên, nhưng không biết làm như thế nào cự tuyệt, giống như mọi chuyện đều đi qua 1 vòng luân hồi rồi lại chuyển về vạch xuát phát, trải qua đối với anh yêu, hận, coi thường, lại nhớ tới cảm tình sâu đậm, cô cúi đầu chậm rãi nhận thức tâm lý này là cảm giác chua chua ngọt ngọt ít nhiều không thể nói rõ, cảm giác, cảm thấy hình như có cái gì đó không giống ban đầu.

Một hồi gió biển thổi vào, người bên cạnh đem cô hướng trong ngực ôm, phát giác được thân thể cô cứng ngắc, rồi lập tức đẩy cô ra giữ vững khoảng cách nhất định, trên bờ vai cánh tay cũng thuận thế rơi xuống.

Cô mấp máy môi, điều chỉnh bước chân lộn xộn, thời điểm vùi đầu đi về phía trước, nghĩ đến, cảm giác không giống đó chính là cảm giác động tâm đã phai nhạt!

**********< phía dưới mới tăng nội dung >******************

Kế tiếp ba ngày mọi người đi vịnh Á Long, khu cảnh núi ở phía nam, phía tây đảo là địa phương, tất cả mọi người đều rất tận hứng, người cuối cùng bước đến đảo Hải Nam cũng đã tối, tât cả ở Sanya, cơm tối không để hướng dẫn du lịch an bài, do công ty cung cấp tiền ăn hải sản.

30 mấy người người chia làm ba bàn, cô cùng Ôn hi Thừa không ngồi cùng bàn.

Mở tiệc, đồng sự nam bắt đầu uống rượu, Ôn Hi Thừa đương nhiên là bị một đám lãnh đạo cao cấp nhắm làm đối tượng, cô nhìn anh vài lần, cảm thấy lo lắng cũng vô dụng, anh hôm nay nhất định là bị vây chặt, liền vùi đầu dùng bữa.

10 giờ hơn, tất cả mọi người đều uống đến ngã trái ngã phải, ngày thường quan hệ của cô cùng mấy đồng nghiệp ồn ào tương đối khá nên muốn cô cùng họ hợp lại ép Ôn Hi Thừa uống rượu, cô đương nhiên không theo, quay đầu hung dữ trừng mắt một đám mới trở về.

Bọn họ rõ ràng uống quá nhiều, cầm bình rượu lôi kéo Ôn Hi Thừa hướng cô đi tới.

” Hạ Thiên, cô xem, lão đại của chúng ta đã tự mình tới, cô sẽ không nể mặt như vậy chứ?”

Cô lộ ra biểu tình xem thường thật lớn trên mặt, đứng lên, có chút lo lắng nhìn về phía Ôn Hi Thừa, mà anh một tay nắm phần tựa lưng của cái ghế cô ngồi đến nỗi nổi cả gân xanh, một tay nắm lấy ly rượu, khuôn mặt trở nên trắng nhưng vẫn là vẻ tươi cười nhẹ nhàng, trong mắt là thứ tình cảm ấm áp nhè nhẹ, không có mở miệng, hướng cô ra hiệu, ngửa đầu đem nửa ly rượu uống vào.

Nhìn anh có chút nhíu mày, cô cảm thấy được tâm như bị một bàn tay vô hình véo nhẹ,có chút đau,có chút tê dại!

Cô bất đắc dĩ thở dài, vừa muốn bưng ly rượu lên, Ôn Hi Thừa duỗi tay đè chặt miệng chén, cúi đầu khóe miệng cong cong, vỗ nhè nhẹ mở tay của cô, cầm lên ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Theo một hồi tiếng huýt sáo, mọi người bắt đầu trêu chọc, cô túng quẫn mặt đỏ rần, mà Ôn Hi Thừa chỉ là hai tay chống tại trên ghế dựa cúi đầu cười, một lát sau, nhìn về phía mọi người, thanh âm mang theo chút ít lười biếng mà gợi cảm, nói: ” thương hương tiếc ngọc là trách nhiệm của đàn ông.”

Mọi người cười vang, có đồng sự nữ khác cũng muốn cùng anh uống, bưng ly rượu liền lao đến, Ôn Hi Thừa hiển nhiên đã uống quá nhiều, có chút lùi về phía sau trốn, đối với Lưu Lâm đang đi tới cười nói: ” nghỉ ngơi giữa hiệp có thể chứ? tôi đi nôn đã.”

Khuôn mặt anh tuấn, ngữ điệu mềm mại, mặc cho ai đều không thể cự tuyệt, Lưu Lâm lập tức hai gò má đỏ ửng, xấu hổ một chút gật đầu.

Ôn Hi Thừa thân thể lập tức đứng thẳng, nói câu: ” cảm ơn.” ánh mắt mê ly liếc nhìn cô một cái, quay người đi ra ghế.

Cô ngồi trong chốc lát, thừa dịp mọi người không để ý cũng đi ra ngoài.

Buồng vệ sinh rất đơn sơ, thời điểm cô đi qua, còn có thể nghe được bên trong ào ào tiếng nước, đợi một hồi lâu, Ôn Hi Thừa mới đi ra, trên mặt trên tóc đều là bọt nước, hốc mắt đỏ lên, biểu lộ có chút thống khổ.

Cô chạy nhanh qua đỡ lấy anh, trong giọng nói có chút bất mãn, ” anh rốt cuộc uống bao nhiêu?”

Bên cạnh nam nhân nghiêng đầu nhìn cô trong chốc lát, tựa hồ rất nghiêm túc tự hỏi, vài giây đồng hồ sau, mím môi lắc đầu, ” không biết, rất nhiều rất nhiều!” khi nói chuyện đồng thời anh nhẹ nhàng cầm tay của cô.

Cảm giác được anh rõ ràng say mèn, cô không có giãy.

Anh nói không muốn trở lại, cô liền cho anh ngồi ở bên lề đường, không khí ban đêm đem nhiệt khí ban ngày thổi tan không ít, thổi nhè nhẹ trên mặt nhu nhu rất thoải mái.

Ôn Hi Thừa vùi đầu ghé vào trên đùi, lôi kéo tay của cô đặt ở dạ dày xoa, cô nhìn tóc anh theo gió thổi mà rối, tâm m