g nháy mắt.
Cô ngậm miệng lại, nhưng là cười đến cực kỳ vui vẻ.
Hạ Tử Phi hai con mắt híp lại, nghiêng đầu nhìn Lưu Ny Ức, u ám nói: “Tiểu Đào ca ca? Chính là hai ngày trước với em QQ nói chuyện phiếm đến nửa đêm kia?”
Cô sững sờ, vội vàng thoát ly ma chưởng của nó, Ôn Hi Thừa cũng là tại một khắc liền để đũa xuống, đứng lên đem cô kéo ra phía sau, chặn Lưu Ny Ức hồi tưởng bóp chết hai tay của cô.
Cô dắt lấy Ôn Hi Thừa góc áo, nghiêng đầu qua, cười híp mắt nói: “Cái kia, đã muộn, chúng tôi đi trước, các người chậm rãi giải thích, ha ha!”
Hạ Tử Phi “Ừm” một tiếng, đứng lên, né tránh Lưu Ny Ức nâng, kéo chân tổn thương từng bước một chuyển hướng bên giường, Lưu Ny Ức cho cô một cái nhìn thật to, vội vàng theo đi qua, Ôn Hi Thừa nghiêng đầu, nhéo nhéo cái mũi của cô, cười nắm ở bờ vai của cô, nhẹ nói: “Gây họa xong? Rút lui thôi!”
Cô mãnh liệt gật đầu, nhẹ chân nhẹ tay theo anh rời phòng bệnh.
Từ bệnh viện đi ra, cô chưa ăn no, muốn hỏi một chút có muốn ăn khuya không, bởi vì cô bị Ôn Hi Thừa kéo, cho nên ngửa đầu không cẩn thận đụng phải cái cằm của anh, va chạm nhẹ nhàng phát ra một tiếng, đâm vào trong lòng của cô, bắn ngược lên vài vòng gợn sóng, thấy trên mặt anh nhẹ nhàng ý cười, tim đập thình thịch.
Cảm giác từ lâu, cũng chỉ đối với anh mới có cảm giác!
Thu thập xong tâm tình, cô mở miệng: “Chúng ta đi ăn đồ nướng đi?”
Ôn Hi Thừa nắm vững vai cô một chút, tay bóp nhẹ chóp mũi cô, “Không được, phải ăn kiêng, húp cháo thôi.”
Cô vặn lông mày, “Cháo hoa không có hương vị, cháo Bát Bảo không ngon.”
“Đi siêu thị mua nguyên liệu nấu, anh trở về hầm cho em.” Người bên cạnh vuốt cằm , sủng nịch cho đã mắt là không hề che dấu .
Cô cúi đầu xuống nhu nhu lên tiếng, cảm giác cảnh tượng như vậy như thế quen thuộc, chỉ có điều bị dung túng chính là cái kia đổi thành cô, mà nh sắm vai nhân vật ban đầu của cô.
Từ siêu thị trở về, tới căn hộ đã hơn tám giờ, cô vào nhà thay quần áo, Ôn Hi Thừa mang theo mấy cái cái túi trực tiếp đi phòng bếp, từ phòng ngủ đi ra, cô một bên chải tóc, một bên liếc về phía phòng bếp , trong lúc này lộ ra vầng sáng chiếu rọi ra một bóng dáng thon dài, mông lung hơi nước lượn lờ bay lên , trong phòng tràn ngập nhàn nhạt mùi gạo, cô đè xuống trong lòng rung động, đi tới.
Ôn Hi Thừa đưa lưng về phía cửa ra vào tay phải nhẹ nhàng quấy trong nồi cháo, nghe được động tĩnh, quay đầu nhìn lại, thần sắc nhu hòa thỏa mãn mà thư thái tươi cười, anh vươn tay cánh tay đem cô kéo đến trước mặt, đưa tay sờ lên thái dương cô có băng gạc, trong mắt có nhàn nhạt thương yêu, “Còn đau không?”
Hơi thở của anh ấm áp, hỗn hợp có bạc hà mùi thơm ngát, cô né một chút, tựa ở bên cạnh, lắc đầu, “Không đau, không có cảm giác gì rồi.”
Đối với tránh né của cô, Ôn Hi Thừa nét mặt thần sắc không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ là mím môi cười cười, quay người đem lửa chỉnh nhỏ nhất, để muỗng canh xuống, xoa xoa tay , rồi nói: “20′ sau là được rồi, đi trước nhìn tivi.”
Thân thể của anh sát cánh tay của cô từ từ mà qua, cô ngẩng đầu chỉ còn lại có một bóng lưng màu trắng anh tuấn rất phong nhã, quay đầu liếc qua trong nồi ục ục rung cháo sôi, trong lúc đó có cảm giác cuộc sống sáng sủa lên.
Cô lúc đi ra đã qua năm phút đồng hồ, trên ghế sa lon người đàn ông trong tay kẹp lấy một điếu thuốc, thấy cô bật người dập tắt, cười hướng cô ngoắc, “Tại sao lâu như thế mới đi ra, sang đây nhìn Mc Dull* yêu thích của em.”
*Mc Dull là nhân vật hoạt hình con heo con, học lớp mẫu giáo, rất mộng mơ, thích ăn thịt và có một bà mẹ yêu thương con rất ngàn chấm, phim này rất đáng yêu
Cô nhãn tinh sáng lên, đi qua ngồi xuống, một cánh tay duỗi tới thuận thế khoác lên trên vai của cô, cô giương mắt nhìn một chút anh vẻ mặt thản nhiên, không có cự tuyệt.
Hiện tại, anh có cùng Phùng Tô Xuyên bản lãnh giống nhau, chính là bất kể làm cái gì đều có thể bảo trì một bộ thuần lương, để cho cô đoán không ra trong lòng của anh rốt cuộc là suy nghĩ như thế nào vậy.
Đối mặt Phùng Tô Xuyên cô có thể bảo trì nội tâm bình tĩnh, còn đối với thế nhưng anh lại căn bản không cách nào làm được, cô chỉ có thể một bên đè nén tâm xao động, một bên tâm thần bất định nhìn tivi, tại lúc cô lần thứ ba không tự chủ nhìn tư thế thân mật, người bên cạnh rốt cục buông cánh tay xuống, theo một hồi trầm thấp cười khẽ, đỉnh đầu nơi một cái giọng ôn hòa truyền đến: “Anh đi nhìn cháo xong chưa.”
Cô thở dài một hơi, đưa mắt nhìn anh nhàn nhã xoay người rời đi, thầm nghĩ: vì sao cô cảm thấy áp lực thế!
Trên bàn cơm, họ đều rất an tĩnh, cô nhìn đối diện chậm rãi chấp nâng lên cái thìa ưu nhã húp cháo, cảm giác, cảm thấy hôm nay không khí có chút quái dị, có thể rốt cuộc là lạ ở chỗ nào lại nói không nên lời.
Sau khi ăn xong, cô rửa chén đi ra, nhìn đồng hồ nói: “Không còn sớm, ngày mai anh còn phải đi làm, sớm một chút đi về nghỉ ngơi đi.”
Ôn Hi Thừa tựa ở khung cửa bên cạnh ban công, hai tay giao nhau ôm ở trước ngực, sau lưng ánh trăng đem trên mặt anh lười biếng cùng thích ý chiếu lên hết sức rõ ràng, anh thản nhiên buông thõng đôi mắt, cũng không có ý rời đi.
