hận ra có điều không đúng, trầm mặc một lát, anh nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Amy kéo ra, vỗ vỗ bờ vai của cô ta, cười nói: “Đi trước trên xe chờ anh.”
Amy gật đầu, lúc quay người rời đi, nhìn cô liếc mắt một cái rất có thâm ý, cô nhìn không hiểu hàm nghĩa bên trong.
Văn phòng chỉ còn lại có hai người, Ôn Hi Thừa chuyển ghế dựa ngồi ở bên cạnh cô, nhẹ giọng hỏi: ” Sao không vui ?”
Cô mân chặt miệng, mở bừa một cái dự án, không để ý tới anh.
Nhưng cô quên Ôn Hi Thừa bây giờ sớm đã không phải là thanh niên năm đó có thể dùng thái độ lạnh nhạt để xử lý, có thể đuổi rồi. Anh không những không bị áp chế lại còn cười khẽ hai tiếng, đem mặt áp sát lại, tại bên tai cô ôn nhu nói: “Là vì Amy?”
Cô đưa mặt anh đẩy ra, tiếp tục không nói lời nào.
Cũng không biết có phải bộ dáng của cô rất buồn cười hay không, người bên cạnh cười đến càng ngày càng vui vẻ, anh vuốt vuốt tóc của cô, thanh âm càng thêm ôn nhu, ” cô ấy ngày đầu tiên trở về, anh cũng phải vui vẻ một chút, em nếu thật sự không muốn đi, coi như xong, chốc lát sớm một chút đi bệnh viện, anh sẽ mang bữa ăn khuya mang qua.”
Cô liếc nhìn báo giá đã làm tốt, mặt không thay đổi nói: ” không cần, tôi ăn ở bên ngoài, anh buổi tối nếu ở cùng cô ấy không cần đi, tôi hướng Tử Phi nói một tiếng.”
Chàng trai bên cạnh không có nói tiếp, lẳng lặng ngồi yên thêm vài phút đồng hồ, đứng lên, lúc xoay người, kêu cô một tiếng, ” Hạ Thiên.”
Cô ngẩng đầu nhìn sang, không có trả lời.
Ôn Hi Thừa mím môi, chống lại tầm mắt của cô, trong mắt dần dần tràn đầy nhu tình, ” em mà bầy ra cái dạng này anh sẽ tưởng lầm là đang ghen.” nói xong cũng không đợi phản ứng của cô, cười quay người rời đi.
Cô nhìn anh ra ngoài bả vai run lên một cái, hận nghiến răng nghiến lợi, đúng là cái đồ nam nhân da mặt đã dày lại còn vô sỉ!!
Kỳ thật căn bản không có dự án mới gì cần phải tăng ca, lề mề trong chốc lát cô mới tắt máy vi tính, lúc rời đi Phùng Tô Xuyên còn chưa đi, cửa chớp như cũ gắt gao kéo kín, cô tắt đèn nhỏ giọng rời đi.
Ra khỏi công ty, thời điểm lên xe taxi, ngửa đầu nhìn lên, rất nhiều văn phòng như cũ đèn sáng, đương nhiên cũng kể cả Phùng Tô Xuyên , nhìn ô cửa sổ quen thuộc phát ra ánh sáng, cô suy nghĩ, dùng năng lực của hắn nhất định là có thể vượt qua lần cửa ải khó khăn này, cũng vững tin cuối cùng hắn cũng tìm được hết thảy điều chính mình mong muốn, danh lợi song thu, cũng không biết khi đó chính mình có thể hay không như cũ làm thư kí của hắn, cùng đứng ở bên cạnh hắn, cũng không biết khi đó chính hắn còn nhớ hay không có một tiểu thư kí ngốc nghếch hề hề đã từng cùng hắn vượt qua gian khổ.
Cô ở tại bệnh viện đợi hơn tám giờ mới thấy Ôn Hi Thừa đến, cửa phòng bệnh đẩy ra lập tức, ánh mắt cô nhìn thẳng đến đôi chân thon dài, nụ cười trên mặt còn chưa kịp hiện lên, đã bị thanh âm thanh thúy phía sau anh một phát bóp chết trong trứng nước .
Ôn Hi Thừa trong tay mang theo mấy hộp cà-mên, chỉ mặc một bộ quần áo trong, Amy theo sát ở phía sau, trên người khoác một kiện quần áo tây của nam nhân, cô ta đem tay áo vắn lên rất cao, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn, khoác tại bên trong khuỷu tay Ôn Hi Thừa, bộ dạng như là chim non nép vào người, yêu kiều mà xinh đẹp vô cùng.
Thời điểm cô ta hướng phía Hạ Tử Phi chào hỏi, Ôn Hi Thừa hướng cô tiến tới hai bước, không để lại dấu vết rút tay ra khỏi cánh tay, hướng cô đi tới.
Không ở công ty, cô không cần ngụy trang, đối với bọn họ thản nhiên cười cười ngồi xuống đầu giường bên kia.
Lưu Ny Ức lễ phép cùng Amy lên tiếng chào hỏi, đôi mắt trắng dã trợn ngược liếc xéo Ôn Hi Thừa một cái, vịn Hạ Tử Phi ngồi xuống, liền vòng lại dừng ở bên cạnh cô ôm bờ vai của cô.
Hạ tử Phi nhìn cả hai bất đắc dĩ lắc đầu, gọi Amy.
Ôn Hi Thừa ngậm miệng, ánh mắt vẫn luôn dừng ở trên người của cô, bình tĩnh không có sóng, nhìn không ra tâm tình gì.
Amy cùng Hạ Tử Phi trò chuyện, cô thỉnh thoảng quan sát đến thần sắc của cô ta, trong đầu cân nhắc nhưng là trước khi tan việc ánh mắt của cô ta có thâm ý khác.
Đối với người không biết, cô gần đây rất loạn, bỏ qua một bên cô ta là vị hôn thê của Ôn Hi Thừa vẫn cùng anh quan hệ mập mờ, lúc trước cô cảm thấy được cô ta đích xác là đang trêu chọc người, nhưng cẩn thận ngẫm lại, cô đã biết rõ quan hệ của cô cùng Ôn Hi Thừa, còn có thể như vậy tự nhiên ở trước mặt cô ân ân ái ái, đây chính là tham lam trong truyền thuyết a, tuyên thệ quyền sở hữu là của cô ta, cô bảo trì bình tĩnh, cũng không phải bởi vì cô khờ, chỉ là không có muốn tranh thủ dục vọng, nếu như cô ta kiên trì không ngừng, nếu như Ôn hi Thừa vẫn không cự tuyệt, cô đây sẽ vui vẻ mà thành toàn cho bọn họ, sẽ chúc phúc, không quan tâm việc chúc phúc này có hay không trái lương tâm, cô cho tới bây giờ chần chừ không muốn có tình yêu mới là điều không có gì lạc, chẳng qua cô đối với người nam nhân kia nhớ mãi không quên,có lẽ là rất thích anh!
Hơn 9h, Ôn Hi thừa cáo từ, nhìn về phía cô nói: ” cùng đi đi, anh sẽ đưa Amy về trước.”
Anh nói rất có kỹ xảo, trong lòng của cô hơi chút thoải mái, còn chưa mở miệng, nhìn đến Amy quay người ôm lấy cá