pacman, rainbows, and roller s
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323743

Bình chọn: 8.00/10/374 lượt.

nh tay của anh, giọng điệu mềm mang theo chút ít giọng điệu làm nũng nói: ” Hi, em không muốn ở khách sạn, buổi tối ngủ một mình sẽ rất sợ, trước mắt chưa tìm được căn hộ, có thể ở lại nhà anh không?”

Có lẽ là do tâm lý ứ đọng đã đến cực hạn, nhìn cô ta điềm đạm đáng yêu biểu lộ thuần lương, cô cảm giác được trong lồng ngực co thắt, quay người ôm hai tay, trên mặt đổi lại vẻ tươi cười nhẹ nhàng, nhìn sang.

Ôn Hi Thừa hiển nhiên không ngờ tới cô ta sẽ dẫn ra yêu cầu như vậy, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhíu mi tâm, quay đầu mặt hướng cô.

Không có bối rối hoặc là khó có thể lựa chọn mà cô chờ mong, anh chỉ là cùng cô nhìn nhau vài giây đồng hồ, khẽ gật đầu một cái, thanh âm trước sau như một ôn hòa, ” được.” sau đó vừa nhìn về phía cô, ” muốn cùng đi không?”

Trước khi cô lên tiếng, Lưu Ny Ức hừ lạnh hai tiếng, lành lạnh nói: ” Hạ Thiên, trèo cao không dậy nổi, đi thong thả, không tiễn!”

Hạ Tử Phi thật sâu thở dài một hơi, có chút mệt mỏi hướng bọn họ khoát khoát tay, ” tí nữa tiểu Ny sẽ cùng Hạ Thiên trở về, cậu không cần quan tâm , quản tốt tiểu mỹ nữ nhà cậu là được rồi.”

Ôn Hi Thừa nét mặt không có bất kì dấu diếm tâm tình nào, mím môi cười cười, bình tĩnh xoay người theo Amy rời đi, nụ cười trên mặt cô thẳng đến khi cửa phòng khép lại mới tắt.

Uể oải, thất vọng, bất lực, thương tâm dần dần chạy lên não, cái mũi trực tiếp chua chua, cự tuyệt việc Lưu Ny Ức cùng đi, trước khi để nước mắt kịp chảy xuống cô vội vã rời khỏi bệnh viện.

Trái tim một lần nữa mở ra, liền trở nên dị thường yếu ớt, lần trước thời điểm đối với bọn họ thân mật, cô còn có thể khống chế tâm tình của mình, lần này lại như thế nào đều ngụy trang không nổi, chỉ muốn tìm một chỗ không người thống thống khoái khoái khóc một hồi, khi đó bởi vì có hận, bởi vì hết hy vọng, cho nên cũng không biết là nhiều khổ sở, mà bây giờ có thể cảm nhận được cũng chỉ có ủy khuất, vì anh trong khoảng thời gian này cẩn thận bảo vệ cô mà bây giờ lập tức liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, cũng vì lập trường của mình không kiên định, lần nữa đối với anh động tâm để rồi lại một lần bị thương tổn.

Đều nói ngã một lần khôn hơn một chút, cô thế mà cả 2 lần đều là một người gây thương tích, rốt cuộc là chính mình quá ngu ngốc hay là anh quá giảo hoạt, thẳng đến khi trở lại căn hộ, khóc sưng cả mắt, chảy khô nước mắt, vẫn còn cảm thấy một màn kia như là một giấc mộng, mấy tháng này anh ôn nhu săn sóc cũng có vẻ không chân thực như vậy, cô thậm chí cũng hoài nghi anh rốt cuộc có hay không có yêu cô, nếu có, như thế nào nhẫn tâm lần lượt để cho cô khổ sở!

10 giờ hơn, cô ôm máy tính ngồi trên giường chơi game, đem tâm lý phẫn hận đều phát tiết lên trên sinh mạng quái vật nhưng không giảm, có thể trong lòng vẫn là cảm thấy khó chịu.

Không hận nổi, như một oán phụ, đáng thương mà thật đáng buồn!

Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, tại lúc ban đêm yên tĩnh hết sức rõ ràng, cô sửng sốt một hồi lâu, mới xoa xoa mắt xuống giường.

Nghĩ đến có thể là Lưu Ny Ức lo lắng cho cô nên đã trở về, cho nên khi mở cửa, nhìn bên ngoài là người 1 thân an nhàn, cô tức thì ngây dại.

Ôn Hi Thừa một tay chọc vào túi đứng vững, phối hợp trên mặt anh là ý cười ôn hòa, chính là cái người làm cô một mình hao tổn tinh thần suốt buổi tối, xuất hiện ở trước mặt, cô đã không biết phải hình dung như thế nào tâm tình phức tạp của chính mình.

Kinh ngạc, khó hiểu lại còn mang theo một chút vui mừng lẫn sợ hãi.

Lấy lại tinh thần lúc, anh đã đứng trước mặt cô, duỗi ra ngón tay tại mắt cô vuốt vuốt, có chút đau lòng nói: ” tại sao khóc?”

Biết rõ còn cố hỏi, cô hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, chặn cửa, cũng không có tính toán ý tứ mời anh vào nhà, lạnh lùng nói” anh tới đây làm gì?”

Ôn Hi Thừa mím môi cười cười, trong mắt tràn đầy sủng nịch, cái cằm của anh hướng rương hành lý bên cạnh, đi vòng qua cô thành 1 vòng cung xinh đẹp, thanh âm oa oa nói: ” không nhà để về , có thể thu nhận và giúp đỡ anh vài ngày hay không?”

10 phút sau, Ôn Hi Thừa đã đem hành lý bỏ vào phòng ngủ của Hạ Tử Phi, đang ở buồng vệ sinh không biết rối ren cái gì.

Cô ngồi ở trên sô pha, một bên liếc về phía bên cạnh, một bên ai thán mình không tiền đồ, khi anh thanh âm mềm nhũn khêu gợi, ngay cả một điểm cự tuyệt phản kháng – ý thức đều không có, cứ như vậy để anh tiến đã đến.

Liếc về anh đi ra, cô vội vàng quay đầu làm bộ đang nhìn TV.

Ôn Hi Thừa trực tiếp đi đến trước mặt cô ngồi xuống, vỗ vỗ bờ vai của cô, chờ cô quay đầu , tay nâng ót cô, đem khăn lông ướt hơi lạnh nhẹ nhàng thoa trên mắt của cô.

Nhè nhẹ man mát một chút truyền đến, giảm bớt sưng nóng ở mắt, cô muốn lấy khăn mặt, nghe được nhu nhu thanh âm của anh, “Đừng lộn xộn, cẩn thận đụng phải miệng vết thương.”

Cũng không biết có phải là buổi tối bị kích thich lợi hại hay không, nghe ra trong ngữ điệu của anh thương tiếc, lòng cảm giác rất ủy khuất, cô thu tay lại cánh tay chậm rãi cúi đầu, còn đang vì buổi tối anh rời đi khổ sở.

Ôn Hi Thừa như cũ nhẹ nhàng vịn đầu của cô, cách khăn mặt giúp cô xoa hai mắt, phát giác được t