ềm mại có chút không phòng bị, một lát sau, đem bàn tay còn lại đặt ở phía sau lưng của anh nhè nhẹ vỗ về.
Người bên cạnh có chút cứng đờ, chậm rãi triệt để buông lỏng xuống, Ôn Hi Thừa không ngẩng đầu, ngón tay tại mu bàn tay của cô trên bụng vuốt ve, vẽ một cái gì đó như là viết chữ.
Gió đêm khẽ, màn đêm yên tĩnh, trong không khí tràn đầy hỗn hợp có mùi rượu kiều diễm, lòng rối rắm, không biết người ở chỗ nào, chẳng qua là cảm thấy lúc này không khí vô cùng mỹ vị.
Ôn Hi Thừa tại mu bàn tay cô một lần nữa viết ba chữ, cô nhẹ khẽ cắn chặt bờ môi, rất không tiền đồ khuôn mặt hồng tim đập lợi hại.
Nghe được sau lưng có tiếng huyên náo truyền đến, xem chừng hẳn là tan cuộc, cô vội vàng rút tay ra đứng lên, Ôn Hi Thừa bị cô lôi kéo thân thể lung lay hai cái, ổn định thân hình, ngẩng đầu nhìn hướng cô, một đôi mắt sáng ngời thanh tịnh nhu hòa, cô che che khuôn mặt, hai gò má nóng lên, tránh đi ánh mắt nóng bỏng của anh, cúi đầu hướng tiệm cơm đi đến.
Thời điểm bước lên bậc thang, trong đầu của cô trống rỗng, cảm thấy bên tai từng đợt nóng lên, chỉ muốn mau sớm thoát đi tầm mắt của anh.
“Cẩn thận!”
Nương theo tiếng kinh hô có chút bối rối sau lưng, bên tai truyền đến” bành” một tiếng, trán của cô không ngại xa cách tiếp xúc thân mật với cái của kính trước mặt!
Nghe được một hồi tiếng bước chân, cô vừa định quay đầu lại cũng cảm giác một cỗ nong nóng chất lỏng theo trán chảy xuống mi tâm, trước mắt lập tức chỉ còn lại có một mảnh màu đỏ như máu, cô theo bản năng che mắt ngồi chồm hỗm, đồng thời cảm giác được có người đem cô vững vàng đở lấy, cô đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngưng hoạt động, phát giác được giữa ngón tay liên tục không ngừng tuôn ra chất lỏng ấp áp, trong đầu phản ứng đầu tiên là, xong rồi, chảy nhiều máu như vậy, mắt của cô khẳng định là mù!
” ah! Hạ Thiên chảy máu!”
Thời điểm bị người chặn ngang ôm lấy, nghe được tiếng thét chói tai của Tống Dĩnh, cô hai tay gắt gao che mắt, bên tai là một thanh âm phát run không ngừng mà kêu tên của cô, một tiếng tràn đầy kinh hoảng, cô nghĩ muốn trả lời, lại cảm thấy đầu óc bắt đầu trở nên hỗn độn, cô đem mặt vùi vào lồng ngực quen thuộc, ý thức dần dần rơi vào một mảnh màu đen!
Không biết qua bao lâu, cô nghe có người gọi tên của cô, ý thức khôi phục, trước không mở mắt, mà là giật giật ngón tay, cơ hồ đồng thời cũng cảm giác được bàn tay bị người cầm thật chặt.
“Hạ Thiên! Em đã tỉnh?” Ôn Hi Thừa thanh âm có chút kích động, có chút phát run.
Cô gật gật đầu.
“Cô gái, thử mở to mắt nhìn xem.” Một cái rất giọng ôn hòa truyền đến.
Cô dừng lại một chút, chậm rãi mở mắt ra, trước mắt vốn là mơ hồ một mảnh, chậm rãi mới khôi phục rõ ràng, đối diện chính là một người mặc áo khoác trắng là bác sĩ cùng khuôn mặt Ôn Hi Thừa lo lắng đến tái nhợt.
“Có thể nhìn rõ ràng không?” Bác sĩ hỏi cô.
Cô nhẹ gật đầu.
“Không có thương tổn đến mắt, chỉ là mi tâm thấy một đường vết rách, làm tiểu phẫu khâu lại một chút, yên tâm đi, không có chuyện gì.” Bác sĩ tra nhìn một chút ánh mắt của cô rồi nhẹ nói.
Ôn Hi Thừa thở phào nhẹ nhõm, cô đối với anh cười cười, anh mím môi nắm chặt tay của cô, nhìn về phía ánh mắt của cô tràn đầy đau lòng.
Tại nơi xương mày gây tê, bác sĩ thuần thục bắt đầu khâu lại, trong lòng của cô có chút sợ hãi, nắm thật chặt tay Ôn Hi Thừa , về sau lại thêm hai châm, cảm giác một hồi toàn đau đớn, cô tuyệt vọng nắm chặt bàn tay của anh.
“Làm sao vậy? Có phải rất đau không?” Ôn Hi Thừa thanh âm tràn ngập lo lắng.
Cô còn không nói chuyện, bác sĩ lưu loát cắt đứt đầu sợi, băng bó kỹ , rồi có chút áy náy nói: “Hai mũi gây tê cuối chưa ngấm hết, có thể có chút đau, đã khâu xong rồi, nghỉ ngơi một chút đi tiêm uốn ván có thể rời đi, ba ngày sau cắt chỉ.”
Cô ngồi dậy, nhìn người đàn ông mặt đen bên cạnh , kéo cánh tay của anh, ý bảo anh không nên gây chuyện.
Bác sĩ sau khi rời đi, ngoài cửa tiến mấy đồng nghiệp tiến vào, đều là vẻ mặt lo lắng, cô buông nắm tay Ôn Hi Thừa, cảm thấy có chút xấu hổ ngượng ngùng, đáng lẽ đều là vô cùng cao hứng đi ra ngoài du lịch, bị cô như thế, mọi người phỏng chừng đều bị sợ hãi, bất quá cũng may xế chiều ngày mai trở về đi.
Cô cười theo chân bọn họ nói đã không sao, kiên trì để bọn họ về trước khách sạn, chờ tất cả mọi người sau khi rời đi, Ôn Hi Thừa đi tới, thở dài một hơi nhẹ nhàng đem cô kéo vào trong ngực, sờ lên tóc của cô, thấp giọng nói: “Có đau không?”
Cô lắc đầu, hốc mắt lại bắt đầu phiếm hồng, ngụy trang kiên cường như là nháy mứt tan rã, tâm yếu ớt rối tinh rối mù, nghĩ đến mới vừa chảy nhiều máu như vậy, cô vẫn như cũ là lòng còn sợ hãi, không muốn đi so đo lúc này động tác họ có nhiều thân mật, chỉ là muốn muốn một ít an ủi cùng ôn hòa.
Tiêm xong, từ bệnh viện ra trở lại khách sạn đã một giờ.
Ôn Hi Thừa vẫn nhẹ nhàng ôm cô, tiến vào thang máy, anh nói: “Đã trễ thế như vậy, Tống Dĩnh phỏng chừng đã ngủ, buổi tối đi phòng anh nhé.”
Cô cúi đầu, không nói gì.
“Hơn nữa, vạn nhất sốt lên hoặc là quá đau đớn , anh cũng lo lắng.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, nhỏ giọng nói: “Không đau.”
“Nghe lời!
