XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324040

Bình chọn: 8.00/10/404 lượt.

ằm tại Thượng Hải, bảo hành sửa chữa có thể sẽ tương đối kịp thời, nhưng là giá cả so với bọn cô cung cấp cũng không ít, có thể nói là có tất cả lợi và hại a, nhưng là để cho cô không hiểu là, Phùng Tô Xuyên lại kiên trì tuyển dụng cung cấp nhãn hiệu, cơ hồ không có thương lượng đường sống, làm bộ mặt chi nhánh công ty Tô quản lý thật mất mặt.

Alken hướng chi nhánh công ty Thượng Hải, mà Ôn Hi Thừa vẫn không có phát biểu ý kiến.

Bởi vì Phùng Tô Xuyên vẫn không chịu nhượng bộ, hội nghị lâm vào cục diện bế tắc, thời điểm không khí có chút ngượng ngùng, Ôn Hi Thừa ngẩng đầu lướt qua một vòng, đem hai phần tư liệu khép lại, trầm giọng mở miệng: ” hai nhãn hiệu đều phù hợp yêu cầu, đồng thời thỏa mãn điều kiện dưới mọi tình huống, đúng là tiết kiệm giá thành thì rất tốt, nhưng là hoàn thiện dịch vụ bảo hành cũng rất quan trọng, Hạ Thiên, cô liên lạc với hai xưởng kia một chút, làm cho bọn họ cung cấp một phần trang bị chúng ta sẽ lo phí hao tổn, đồng thời lại lần nữa đối với thiết bị giá cả tiến hành một vòng mới thương thảo, thứ hai làm tiếp định án cuối cùng, mọi người xem có ý kiến gì không?”

Cô mím môi gật đầu, nhìn bên cạnh liếc mắt một cái.

Phùng Tô Xuyên cúi đầu không có ý kiến gì.

Sau khi hội nghị kết thúc, Tô quản lý an bài bữa tiệc, Phùng Tô Xuyên không có chối từ, vui vẻ đi trước, bọn họ đều uống nhiều rượu, sau khi ăn xong đi hộp đêm, trong rạp, Phùng Tô Xuyên cùng Tô quản lý hai người kề vai sát cánh ngồi ở trong khắp ngõ ngách nói chuyện thật vui, không biết vì sao nhìn trên mặt bọn họ hiện lên nụ cười sáng lạng, cô cảm thấy tâm lý có chút hoang mang.

Trên bàn hội nghị thì mặt mày lầm lì, bây giờ thì hân hoan nâng cốc, rốt cuộc cái nào là chân thật, cái nào là ngụy trang?

Tại đây mỗi người đều là cao thủ ngụy trang, tuy cô đã lăn lộn nhiều năm như vậy nhưng trình độ vẫn không hơn trước là bao.

Cô ngẩng đầu, cùng cách đó không xa ánh mắt Ôn Hi Thừa chạm vào nhau, trong lúc này vuốt ve an ủi ý cười cô quen thuộc, ẩn hàm lo lắng, ánh mắt đục ngầu trong không khí như hai dòng nước nóng chậm rãi chảy đến trong lòng của cô, để lòng của cô lập tức thanh tỉnh không ít, cô mấp máy môi, cũng không biết anh có thể trông thấy hay không, dùng khẩu hình môi nói: ” uống ít rượu một chút.”

Thấy chàng trai đối diện có chút gật đầu, cô từ từ nở nụ cười.

có lẽ cô nhìn không rõ lòng của rất nhiều người, nhưng trong đôi mắt này cô lại vĩnh viễn có thể hiểu!

Phùng Tô Xuyên uống rượu, buổi tối về là cô lái xe, ban đêm thị lực của cô không tốt lắm, xe trên cao tốc chạy có chút chậm.

Theo lên xe, hắn liền quay ra phía ngoài cửa kính xe , thái độ mịt mờ không hiểu, cô không hiểu.

“Anh kẻo trúng gió, cẩn thận lát váng đầu khó chịu.” Cô quay đầu thấp giọng nhắc nhở lấy.

“Không có việc gì.” Hắn ứng cô một câu, đem cửa sổ xe đóng lại, quay đầu kêu cô một tiếng, “Hạ Thiên.”

“Ừm?”

“Anh nhớ em đã nói quê hương của em rất đẹp phải không?”

Cô sửng sốt một chút, không hiểu nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng gật đầu, “Vâng, có núi, có nước, trời xanh mây trắng, bốn mùa rõ ràng.” Nói xong nói xong cô liền cho nở nụ cười, phảng phất thấy được quê kia đầu sông đào thành bảo vệ cùng hai bên cây dương liễu buông rủ.

Bên người truyền đến hai tiếng cười khẽ, “Nơi ấy người thế nào? Cũng giống như em ngốc vậy sao?”

Cô quay đầu trừng hắn, “Anh mới ngốc ấy, người chỗ em rất thông minh, hơn nữa còn chất phác đáng yêu!”

Phùng Tô Xuyên quay đầu lẳng lặng dừng ở cô, sóng mắt trong có nụ cười thản nhiên, một lát sau, hắn ló ra cánh tay trên đầu cô vuốt vuốt, nhẹ nói: “Có cơ hội anh nhất định sẽ đi .”

Cô gật đầu thật mạnh, “Đến lúc đó em làm hướng dẫn viên du lịch cho anh, mang anh đi ăn khắp phố lớn ngõ nhỏ!”

Phùng Tô Xuyên cười ra tiếng, nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Ăn thực phẩm!”

Cô xem trên mặt hắn có mỏi mệt, mở nhạc nhẹ, cũng không lên tiếng nữa.

Xe chạy đến lầu trọ , Phùng Tô Xuyên theo cô cùng xuống xe.

Đổi lại ghế lái, trước khi đi, hắn gọi ở cô, trầm ngâm một lát sau nói: “Có nghĩ tới rời công ty hay không?”

Cô ngơ ngác một chút, nghiêng đầu nghĩ nghĩ nói: “Anh nếu không làm, em phỏng chừng sẽ rời đi đấy, vì sao hỏi như vậy? Chẳng lẽ anh nghĩ đi ăn máng khác?”

Phùng Tô Xuyên lắc đầu, cười nói: “Tùy tiện hỏi thôi, chớ loạn tưởng, anh muốn rời đi nhất định sẽ mang em cùng đi đấy!”

Cô tiến đến trước mắt hắn, cười hì hì nói: “Đây chính là anh đáp ứng em ah, về sau anh nếu tự mình mở công ty, em muốn làm trợ lý tổng giám đốc , loại dưới một người trên vạn người …, gây nhiều phong ba!”

Phùng Tô Xuyên cười to hai tiếng, nhìn cô rất chân thành mở miệng: “Không có vấn đề! Nếu có một ngày như vậy, vị trí trợ lý tổng giám đốc anh nhất định giữ lại cho em!”

Cô vui tươi hớn hở gật đầu, lui đến một bên, xem xe của hắn sau khi rời đi mới hướng tới hành lang, chờ thang máy suy nghĩ, Phùng Tô Xuyên mới không phải cái loại vô duyên vô cớ cùng cô nói chuyện tào lao, chẳng lẽ hắn thật sự muốn làm một mình, dùng tình thế trước mắt hắn ở công ty cũng không phải là không thể được, nhưng cứ như vậy từ bỏ những năm này dốc sức làm không g