Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324161

Bình chọn: 7.00/10/416 lượt.

lên tiếng, quay đầu nhìn về một phía, màn hình tinh thể thật to treo tường bên ngoài là 1 màn đêm đen, khi trời vừa rạng sáng, đầu óc của cô bắt đầu hoạt động.

Thẳng đến lúc đăng ký 2 người lại lần nữa không nói chuyện với nhau.

Trên máy bay người không nhiều lắm, rất thoáng, Ôn Hi Thừa ngồi cạnh cửa sổ bên cạnh, cô ngồi cạnh anh, thật sự mà nói đêm khuya khoắt mà bị mạnh mẽ lôi kéo ngồi máy bay tâm tình của cô cũng không tốt, sau khi cất cánh cất cánh, cô đem chăn mỏng đắp trên thân thể, quay đầu nhìn thoáng qua người bên cạnh, thản nhiên nói: “Anh thật sự không có ý định nói cho tôi một chút chuện gì đã xảy ra hay sao?”

Ôn Hi Thừa nằm sấp ở phía trước trên ghế dựa, nhẹ khẽ lắc đầu.

Cô thở dài, “Anh vốn là như vậy cái gì cũng không nói, người khác sẽ dần dần xem nhẹ cảm thụ của anh, không hề quan tâm nữa.”

Lưng đang cong lên rõ ràng cứng đờ, một lát sau đứng dậy tựa ở thành ghế mặt chuyển hướng ngoài cửa sổ, nói khẽ: ” Sự tình hôm nay, thật xin lỗi, về sau sẽ không.”

Cô nhắm lại mắt ” ngủ ngon!”

Đối với Ôn Hi Thừa, cô đã không còn dục vọng ngiên cứu, anh khác thường, anh bi thương cô toàn bộ đều có thể coi như không biết, anh và cô mà nói cuối cùng thành người xa lạ quen thuộc nhất, cô không phải là người tuyệt tình, chỉ là không dám tái phạm lần nữa sợ trở thành con ngốc mà thôi!

Thật là quá mệt mỏi, cô rất nhanh ngủ thật say, tỉnh lại thì phát hiện mình gối lên trên bờ vai Ôn Hi Thừa, mặt của anh áp vào trên trán của cô, mà tay của cô bị anh nhẹ nhàng nắm đặt ở chỗ ngực.

Trong buồng máy bay ngọn đèn rất mờ, cô chỉ có thể nhìn đến cổ của anh với cái cằm, như vậy tư thế quá mức thân mật, cô giật giật rất nhỏ, đỉnh đầu liền truyện tới một giọng nói khàn khàn ôn hòa: ” tỉnh ngủ?”

Cô rút tay ra, rời đi bờ vai của anh, ngáp gật gật đầu, ” bao giờ mới đáp?”

” ừm, còn có hơn 10′ nữa đến.”

Cô nhìn anh vẻ mặt tiều tụy, ” anh không ngủ?”

Ôn Hi Thừa lắc đầu, chậm rãi tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt lại.

Cô cũng không dám mở miệng, lật ra tạp chí nhìn.

Mấy phút đồng hồ sau, anh nhẹ nhàng kêu cô một tiếng: ” Hạ Thiên.”

” ừm?”

” hôm nay là ngày giỗ ông nội anh.”

Cô khẽ giật mình, mãnh liệt nhìn sang, bên cạnh như cũ nhắm mắt lại, trên mặt thần sắc cơ hồ không có bất kỳ biến hóa nào, cô cắn cắn bờ môi nói: ” Sao không sớm một chút nói cho tôi biết?”

” nói không nên lời, sợ mình nhịn không nổi đi, cho nên hy vọng em có thể đi cùng anh, lại không nghĩ rằng đã tạo cho em phức tạp, thật sự rất xin lỗi.”

Thanh âm của anh thật bình tĩnh, lộ ra uể oải, trước mắt của cô lập tức mơ hồ, rõ ràng cảm thấy đau lòng, cô quay người có chút áy náy nói: ” thật xin lỗi, tôi thật sự không biết.”

Ôn Hi Thừa trợn mắt, anh giật giật khóe miệng, hốc mắt phiếm hồng lập tức bỏ qua một bên đầu không hề nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy yếu ớt.

Cô từ từ dựa vào, do dự một chút, nắm lấy tay của anh, nhẹ nói, ” rất khổ sở sao? muốn khóc thì khóc đi, không có chuyện gì.”

Ôn Hi Thừa thân thể cấp bách căng thẳng, một lúc lâu sau, cầm ngược tay của cô để ở trong lòng nhẹ nhẹ xoa, tựa hồ nói cho cô biết lòng của anh có nhiều đau nhức.

Thẳng đến máy bay đáp, anh đều vẫn nhìn ngoài cửa sổ, bên mặt đường cong căng cứng tràn đầy bi thương.

***********

Nghỉ ngơi nửa ngày, buổi chiều lúc trở lại công ty,cô do dự nửa ngày mới nhắn 1 cái tin cho Ôn Hi Thừa: ‘’ tới công ty ?’’

‘’Ừ.’’

Nhìn anh trả lời đơn giản, cô không biết phải an ủi như thế nào, đơn giản đóng khung chat.

Buổi chiều bộ thương vụ lại nhận được thông báo mới, thời điểm họp, Ôn Hi Thừa trên mặt đã khôi phục dáng vẻ nhẹ nhàng tươi cười, ngoại trừ hai đầu lông mày uể oải, nhìn không ra có bất cứ gì khổ sở, thời điểm cô đối với anh cười, anh hướng cô nhẹ gật đầu, ánh mắt cũng không có dừng lại qua nhiều, cô trong lòng thở dài một hơi, rốt cục cô không còn là người mà anh chỉ ôn hòa.

Trước khi tan việc nhận được điện thoại của Tử Phi, hắn nói: ” Hạ Thiên, kêu Lưu Ny Ức buổi tối đi tới nhà Hi Thừa ăn lẩu.”

Cô suy nghĩ một chút, nói: ” đêm nay sao? tiểu Ny nói với em nó buổi tối hình như có chuyện gì đó.”

Điều chỉnh giọng, hắn nói: ” hôm nay là ngày giỗ của ông nội Hi Thừa, chúng ta hảo hảo bồi hắn.”

Cô ra một hơi, ” ừm, em sẽ thông báo với nó.”

Cô gọi điện thoại cho Lưu Ny Ức, không giải thích thêm, chỉ nói là ngày giỗ ông nội Hi Thừa, cô biết rõ cô ấy là người nặng tình, lý do này cô ấy không có biện pháp cự tuyệt.

Sau khi tan việc, Ôn Hi Thừa ở lại chốc lát rồi cùng bọn cô cùng nhau rời đi.

Trên đường đi, anh chuyên tâm lái xe, cô chuyên tâm thưởng thức cảnh đêm, ai cũng đều không có mở miệng.

Trở lại căn hộ, phòng khách không có người, Ôn hi Thừa trở về phòng thay quần áo, cô chuyển hướng phòng bếp.

Tại lúc Lưu Ny Ức rửa rau, nhìn cô, mím môi, nói: ” Hi Thừa thế nào?”

Cô lấy nồi điện, bắt đầu làm thức ăn, ” nhìn không ra tâm tình, Tử Phi đâu?”

” đi mua rượu.”

Cô nhìn Lưu Ny Ức một cái, ” mày còn đang trốn hắn?”

Lưu Ny Ức nhẹ giọng thở dài, lúc xoay người nói: ” đêm nay tao sẽ nói rõ với hắn.”

Cô níu lại cánh tay của nàng, ” tiểu cô nương, mày vì sao không dám